Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 345: - Biết bò 2







Biết bò 2
Là vì ca ca thường nói A Giản ngoan, chưa bao giờ đánh A Giản, Nhu Nhu cũng là bảo bối ngoan, không thể đánh
Diệp Thiên Trạch cũng chạy theo che ở trước mặt hai cái bánh bao nhỏ, hắn ưỡn ngực không biết sợ mà nói với biểu ca: “Biểu ca, ca đánh đệ đi
Đệ không sợ đau.”
Nhu Nhu còn tưởng là tiểu thúc thúc đang chơi đùa với nàng, vì vậy liền bắt lấy tay Tiêu Giản rồi “Ê ê a a” mà cười
Nghe được tiếng cười đáng yêu của cục bột nếp, Diệp Thiên Trạch cảm thấy chính mình đưa ra lựa chọn là chính xác
Hắn là nam tử hán, có nguy hiểm thì phải che chở cho trước mặt đệ đệ và cháu gái
Nháy mắt chính mình liền thành người xấu đánh con nít, Tiêu Liệt bất đắc dĩ mà xoa nhẹ đầu Diệp Thiên Trạch: “Không đánh, không đánh ai cả.”
“Thật sự?” Diệp Thiên Trạch còn tích cực mà chứng thực
“Thật sự.” Tiêu Liệt dở khóc dở cười
Mọi người trong phòng bị ba kẻ dở hơi này làm cho tức cười, nỗi sợ hãi và lo lắng vừa rồi liền bay đi theo đó
Phó Yên nhìn đám nam nhân từ nhỏ đến lớn nuông chiều nữ nhi mình, cười thở dài
Thôi, xem ra về sau nàng vẫn phải cứng rắn để dạy dỗ nữ nhi cũng nên
Mới đầu, Nhu Nhu cũng chỉ biết hoạt động một chút, dịch hai bước rồi nằm sấp xuống nghỉ ngơi một lát
Không lâu sau, thời gian con bé bò càng lâu hơn, thông minh hoạt bát, chỉ cần không chú ý là bò đi xa
Đứa bé lớn lên nhanh, Nhu Nhu thích bò khám quá thăm dò quang cảnh quanh thân mình, Phó Yên cũng không hạn chế con bé, chỉ bảo người nhìn chăm chú một chút
Chỉ cần Nhu Nhu không té ngã va chạm vào cái gì thì cứ mặc kệ cho con bé bò
Cho nên bà vú rốt cuộc cũng cảm thấy chính mình phát huy được tác dụng
**
Sinh nhật đầu tiên của Tiêu Giản khi đi vào Dũng Nghị Công phủ, Diệp Trác khăng khăng phải chúc mừng cháu ngoại một phen
Bởi vì ngày hôm nay cũng là ngày giỗ của muội muội, buổi sáng, Diệp Trác mang theo bọn họ đi tế bái muội muội trước, buổi tối lại mời đám người Đoan Minh Hầu phủ, Diêu gia tới đây
Người đã khuất hắn vẫn nhớ nhung như trước, nhưng người còn sống cũng phải nhìn về về phía trước
Tuy Diệp Trác thương xót muội muội tuổi xuân chết sớm, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến tình yêu thương của ông đối với cháu ngoại út
Ngược lại bởi vì cháu ngoại út chưa bao giờ nhìn thấy mẫu thân, phụ thân cũng sớm rời đi, nên càng cưng chiều thêm vài phần
Diệp Trác có thể vì cháu ngoại mà mở tiệc mời, trong lòng đám khách tới dự lại đề cao vai trò Tiêu gia huynh đệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần này, các nữ quyến ở chỗ Tề Đồng nhìn thấy Phó Yên, càng nhiệt tình với nàng hơn vài phần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có một số bà con thân thích loanh quanh lòng vòng nương cơ hội này lại tới đây ân cần nịnh hót Phó Yên, hy vọng có thể bắc cầu quan hệ để lọt vào mắt công chúa
Dũng Nghị Công phủ chỉ cần chỉ một đầu ngón tay là cả nhà bọn họ đã được hưởng lợi rồi
Cũng may Phó Yên vẫn duy trì tỉnh táo như cũ
Nàng biết những người này cũng không phải hướng về phía nàng, mà hướng về phía Dũng Nghị Công phủ và công chúa
Vì thế nàng hào phóng uyển chuyển mà xã giao, cũng không thật sự tin lời hay của nhà người ta
Thấy Phó Yên nhạc nào cũng nhảy, có phụ nhân biết điều liền chuyển chủ đề khác, nói đến chuyện Lý Ký vừa mới đưa ra túi xách để bán
Hợp tác vui vẻ, Phó Yên vẫn mang bản vẽ túi cho cửa hàng Lý Ký ở Vân Kinh
Chưởng quầy đã biết thân phận của Phó Yên, cũng không mập mờ lập tức phái người ra roi thúc ngựa chạy về Giang Nam một chuyến, mang theo những thỏa thuận về hợp tác công việc giữa chủ sự cùng Phó Yên báo cho gia chủ nghe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đôi bên cùng có lợi, Phó Yên cũng không ngại tuyên truyền nhiều cho Lý Ký
Vì thế một đám phu nhân cùng Phó Yên liền thảo luận kiểu dáng cùng hình vẽ của túi xách mới ra, những người ban đầu coi thường không mua liền cảm thấy chính mình bị gạt ra rìa, không có chỗ xen miệng vào, chỉ có thể âm thầm cắn răng ngồi ở một bên trầm mặc lắng nghe
Chẳng phải chỉ là cái túi mà thôi sao, lát nữa về sai nha hoàn đi mua là được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.