Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 365: - Không gian riêng của hai người 2







Không gian riêng của hai người 2
Tề Đồng nâng khăn lên, che miệng cười nói: “Các cháu biết không, lúc quốc công gia nhà chúng ta hồi con trẻ cũng là đại tài tử ở Quốc Tử Giám đấy.”
Khi phụ hoàng còn tại thế đã từng khen văn chương của Trác ca, còn nói thẳng hắn là Văn Khúc Tinh hạ phàm, nếu là ở khoa cử thì nhất định phải chọn hắn làm Thám Hoa lang
Đáng tiếc về sau lại nổ ra chiến sự, Diệp Trác bỏ bút tòng quân, đi ra sa trường
Quốc Tử Giám đương triều từ trước đến nay chỉ tổ chức thi tuyển cho con vợ cả của các hộ quan viên ngũ phẩm trở lên, Diệp Trác là con vợ lẽ, lại nổi tiếng có không ít tài lẻ, được sơn trưởng của Tư Nhã thư viện tự mình đề cử tới Quốc Tử Giám
Chính là tiên hoàng mang theo Đại hoàng tử đi dạo ngắm cảnh ở Quốc Tử Giám, nhìn thấy đám phu tử của Quốc Tử Giám đang ra đề kiểm tra Diệp Trác, tiên hoàng thấy hắn có tài liền mở lời vàng ngọc bảo Quốc Tử Giám thu nhận
Cũng bởi vậy, Diệp Trác nổi danh tài trí khiến phu nhân của Xương Bình Bá phủ ghen ghét
Diệp Trác bị một đám tiểu bối nhìn chăm chú, hiếm khi tỏ ra ngượng ngùng như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn cười chắp tay bái bái: “Tuổi trẻ bồng bột, không đề cập tới cũng được, không đề cập tới cũng được.”
Mọi người đều phá lên cười
“Vút… vút .
bùm…”
Giờ Tý đã đến, ngoài phòng lửa khói bốc lên sáng rực
Tiếng pháo trúc nổ vang cùng với tiếng hoan hô của người đi đường truyền vào tai mọi người
Tất cả không cười nói chuyện nữa, cùng đi đến bên cửa sổ xem xét
Ngàn dặm đèn lồng đỏ chiếu sáng rực rỡ, báo hiệu năm mới thịnh vượng của triều Lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Yên ngẩng đầu, trùng hợp Tiêu Liệt cũng đang cụp mắt cười nhìn nàng
Hai người ăn ý lặng lẽ nắm chặt tay nhau một lần nữa, ống tay áo che giấu kỹ càng bàn tay 2 người
Bị ảnh hưởng bởi bầu không khí ngày hội náo nhiệt, hai tên nhóc Diệp Thiên Trạch cùng Tiêu Giản không hề buồn ngủ, đám người Diệp Trác liền mang theo bọn họ đi xuống dưới lầu du ngoạn
Mà Tiêu Liệt và Phó Yên thì đứng dậy cáo từ
Phó Yên bất đắc dĩ mà uyển chuyển từ chối lời mời của Tề Đồng: “Không biết Nhu Nhu có ngủ được không, chúng cháu về trước xem con bé đã.”
Tề Đồng thông cảm cho tấm lòng làm mẹ của nàng, liền nói: “Vậy hai cháu đi về trước đi
Vân Kinh ăn mừng năm mới còn vài ngày nữa kia mà, mai đi ra chơi cũng được.”
“Đúng vậy, cháu cùng A Liệt ca cũng nghĩ thế.”
Tách khỏi mọi người, hai người Tiêu Liệt và Phó Yên trở về Dũng Nghị Công phủ
Thủ vệ gác cổng và gã sai vặt vừa trông thấy biểu thiếu gia cùng biểu thiếu phu nhân trở lại, vội vàng cung kính mở cửa lớn cho bọn họ, đón bọn họ tiến vào
Tiêu Liệt lấy nửa lượng bạc ra thưởng cho gã sai vặt, “Tết nhất, lát nữa thay phiên công việc thì đi mà uống chút rượu cho thân thể ấm áp.”
Gã sai vặt vui mừng hớn hở mà dâng tay tiếp nhận, cúi chào cả hai vài lần: “Cảm ơn biểu thiếu gia, biểu thiếu phu nhân thưởng.”
Tết đúng là quá tốt, lão gia công chúa có thưởng, biểu thiếu gia cũng thưởng, còn được hưởng rượu và đồ ăn ngon, gã sai vặt nhìn bóng dáng hai người Tiêu Liệt đi xa mà trong lòng vui rạo rực
Không gian riêng của hai người nhàn nhã tự tại, nhưng khi trở về phủ thương nữ nhi không ngủ được, Phó Yên không nhịn được mà bước chân nhanh hơn một chút
Mới vừa vào cửa Kỳ Cảnh Viện, tiếng gào của Nhu Nhu đã từ trong phòng của Thạch bà bà truyền ra tới
Phó Yên phi nhanh vào phòng Thạch bà bà, gõ gõ cửa gọi: “Thạch bà bà?”
“Ôi chao, A Yên đã về rồi à?”
Tiểu nha hoàn bước tới mở cửa phòng ra để nàng đi vào
Tiêu Liệt chờ ở bên ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhu Nhu đang gào khóc to, Thạch bà bà đang ôm con bé, vừa dong vừa dỗ
Tiếng gào của Nhu Nhu rất lớn, nhưng trong mắt không có nước mắt
Phó Yên thở phào một hơi, nhưng vẫn có phần đau lòng hỏi: “Đây là làm sao vậy?”
Rốt cuộc Nhu Nhu đã được nhìn thấy mẫu thân, nước mắt đột nhiên như hạt đậu lăn xuống, hướng về phía Phó Yên duỗi tay nghiêng nửa thân người ra, miệng cất tiếng “Mạ”
Con bé chưa biết nói chuyện, nhưng ngẫu nhiên cũng có thể phát ra vài tiếng đồng âm như từ cha mẹ
Phó Yên ôm con bé vào lòng, vừa lau nước mắt cho con bé, vừa dỗ dành nói: “Nương ở chỗ này bè, Nhu Nhu đừng khóc nhé.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.