[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tránh nóng 1
Phó Yên nhìn bóng dáng người đó hơi quen quen
“Ai vậy nhỉ?” Phó Yên tự hỏi
“Phu nhân, người đó là cô gia trong phủ chúng ta, đại thiếu gia của Đoan Minh Hầu phủ đó?”
Là Dương Hiền Tư - hôn phu của Diệp Thiên Linh sao
Phó Yên: “Ngươi chắc chắn không nhìn lầm người chứ?”
Đối với hôn phu của Diệp Thiên Linh, Phó Yên chỉ thấy mặt vài lần, cũng không quen thuộc
Trước kia, Tình Tước từng là người hầu ở Minh Ngọc Đường nên quen thuộc hơn nàng
Tình Tước gật gật đầu khẳng định: “Không nhìn lầm đâu
Gã sai vặt bên cạnh người đó cũng là kẻ thường đi theo cô gia
Lúc trước, nô tỳ ở trong phủ có gặp qua vài lần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người đều đúng cả, chắc chắn là bọn họ không sai được đâu.”
“Nhưng tại sao một thiếu gia cao quý của Đoan Minh Hầu phủ lại có thể tới một viện tử nhỏ ở ngõ sau chợ phía tây được
Vừa rồi trông còn có vẻ thần bí”
Nghị hoặc của Tình Tước cũng là nghi hoặc của Phó Yên
“Có khi nào người ta có việc gì không
Đi thôi, chúng ta về thôi.” Phó Yên kìm nén nghi hoặc trong lòng, gọi hai người rời đi
Chẳng qua chỉ ngẫu nhiên gặp phải lần này, không cần ngạc nhiên
Nghe nàng nói như vậy, Tình Tước gật đầu không nói thêm nữa, ngoan ngoãn rời đi
Về sau, Phó Yên và Tình Tước lại tới khu chợ phía tây vài lần nữa, đều không gặp Dương Hiền Tư
Phó Yên cũng dần quên đi việc này
Biết Phó Yên mới chuyển tới, Diệp Thiên Linh đặc biệt mang lễ vật tới nhà thăm hỏi
Mùa hạ, trời nóng
Lúc giữa trưa, mặt trời không chỉ khiến mọi người ướt đẫm mồ hôi mà đến cả cây cối cũng khô héo hết cả
Sau khi Nhu Nhu biết chập chững lại càng hoạt bát, Phó Yên ở nhà trông nom đứa trẻ, trốn ở trong phòng chơi đùa cùng đứa trẻ
Trên giường đặt chiếc chiếu trúc, trong góc phòng cũng đặt một chậu băng để làm dịu cái nóng
Nhu Nhu mặc chiếc áo lụa mỏng bò đi bò lại trên chiếu trúc
Con bé lấy các mảnh đồ chơi bằng gỗ mà Phó Yên tìm thợ mộc làm cho xếp chồng lung tung thành một đống
Thấy Diệp Thiên Linh ngồi ở bên cạnh, Nhu Nhu liền đem một mẩu gỗ lớn giơ lên trước mặt Diệp Thiên Linh nói: “Cô, chơi!”
Phó Yên giải thích cho nàng ấy: “Gần đây, tiểu nha đầu thích tìm người cùng nó chơi xếp mảnh gỗ.”
Diệp Thiên Linh vui vẻ nhận lấy mảnh gỗ Nhu Nhu đưa, cười nói: “Nhu Nhu muốn biểu cô chơi cùng với con à?”
Thấy Diệp Thiên Linh cầm lấy, Nhu Nhu bò nhanh về chỗ đã xếp đống gỗ
Chiếc tay nhỏ nhắn vỗ vào chiếu trúc biểu thị với Diệp Thiên Linh rằng: “Đặt, đặt.”
Phó Yên không biết làm sao, đành nói: “Muội đặt bừa mảnh gỗ lên trên là được rồi.”
Diệp Thiên Linh thuận tay đặt mảnh gỗ đó lên đỉnh đống gỗ
Nhu Nhu nhìn trái nhìn phải, cười rộ lên “ha ha ha”, trông dáng điệu rất là vừa lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Thiên Linh nhắm mắt khen ngợi “kiệt tác” của Nhu Nhu: “Nhu Nhu xếp thật là đẹp mắt!”
Phó Yên mím môi giấu đi nụ cười
Nàng lắc đầu nghĩ biểu muội này là người rất cưng chiều con nít
Diệp Thiên Linh nhiệt tình chơi cùng Nhu Nhu một lúc đến khi Nhu Nhu không để ý đến nàng nữa mới thôi
Chiếc tay nhỏ của Nhu Nhu chống xuống giường, dướn mông đứng lên
Con bé đi vài bước đến bên Phó Yên, sà vào trong lòng nàng, uể oải gọi “Nương”
Phó Yên vuốt mái tóc mềm mại của Nhu Nhu: “Buồn ngủ rồi à?” Biết bộ dạng đứa trẻ như vậy là buồn ngủ rồi, nàng liền ôm nó vào lòng, vỗ nhẹ
Chỉ chốc lát sau, Nhu Nhu đã dựa vào lòng Phó Yên ngủ say sưa
Phó Yên đưa Nhu Nhu cho Tuyết Nhạn, để nàng ta đưa con bé vào giường trong phòng nghỉ ngơi
Như vậy bọn họ nói chuyện sẽ không đánh thức đứa trẻ
Diệp Thiên Linh lưu luyến nhìn theo đứa trẻ rời đi
Phó Yên hiểu muội ấy rất thích con nít nhưng từ khi thành thân đến bây giờ vẫn chưa có tin vui
Do đó cũng không nhắc đến chuyện em bé để trêu ghẹo muội ấy
Tình Tước mang trái cây đã bổ xong đặt lên trên chiếc bàn nhỏ, Phó Yên ra ý mời Diệp Thiên Linh ăn: “Đây là quả đã được ướp băng, muội ăn một miếng để giải nhiệt đi” Vừa rồi Nhu Nhu ở đây nên không bảo người mang ra, nếu không con mèo nhỏ háu ăn nhất định sẽ đòi ăn
Dạ dày của con nít còn yếu, từ trước đến nay, Phó Yên không bao giờ cho con bé ăn loại quả đã ướp băng này