Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 45: - Cơm nắm 1







Cơm nắm 1
Tiêu Liệt dẫn Tiêu Giản đi vào trước cửa phòng bếp, còn chưa đi vào đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm ngào ngạt
Mùi thơm của dầu chiên mang theo hương vị thơm ngon của món ăn mặn, mùi thơm ngọt ngào của bột mì chiên thoang thoảng bay ra, Tiêu Giản hơi hơi ngửa đầu ngửi ngửi, cảm giác như thấy được sự mềm mại ngọt ngào của bánh mì
Tẩu tử lại làm món ăn ngon rồi
Tiêu Giản không nhịn được níu chặt đại ca còn đang bước đi chậm, chạy nhanh về phía trước, “Tẩu tử
Thơm quá!”
Tiêu Liệt nhìn con mèo nhỏ ham ăn này mà thấy buồn cười, chân hắn dài, bước đi nhanh vài bước đã đuổi kịp bước chân ngắn nhỏ của cậu bé
Đi vài bước vọt vào phòng bếp, Tiêu Giản bám vào góc bàn, nhón chân nhìn về phía mặt bàn
Quả nhiên, trên cái đĩa lớn chứa đầy bánh trứng màu vàng ươm, bên trong bọc rau hẹ thon dài màu xanh tươi đẹp, còn đang từ từ bốc hơi nóng vì mới được ra lò
Trong ánh mắt tròn xoe của Tiêu Giản ánh đầy những chiếc bánh bột mì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phó Yên đang nắm cơm nắm, trêu chọc cậu bé: “Ai nha, không xong rồi
Không biết tẩu tử có quên cho gia vị vào trong bánh trứng hay không, không biết liệu có nhạt đến mức không thể ăn hay không?”
Bánh trứng đẹp như vậy sao có thể khó ăn chứ
Tiêu Giản nghiêng đầu, không tin và cảm thấy mất mát
Hắn xung phong nhận việc: “Để đệ
Đệ giúp tẩu nếm thử mùi vị.” Đồ ăn trân quý lại được tẩu tử vất vả làm, cho dù có khó ăn đến mấy Tiêu Giản cũng âm thầm quyết định sẽ ăn hết chúng
Tiêu Liệt cười cười, không vạch trần lời trêu đùa của Phó Yên, còn phối hợp gắp một miếng bánh trứng cho Tiêu Giản
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bánh hơi to một chút không dễ gắp, Tiêu Giản đơn giản dùng đôi bắt lấy bánh trứng còn hơi nóng, xếp chúng thành hình dạng bánh cuốn, sau khi chuẩn bị tâm lý thật tốt liền cắn một miếng nho nhỏ
Lập tức đồ ăn thơm ngọt bùng nổ trong khoang miệng cậu bé, vỏ bánh vừa mềm mại vừa dai, lại còn cả trứng gà vừa mềm vừa mịn cùng với rau hẹ mang theo mùi thơm đặc biệt, đủ loại khẩu vị được cảm nhận khiến miệng lưỡi người ta ứa nước miếng, mùi vị ngon vô cùng
Tiêu Giản kinh ngạc trợn to hai mắt, sau đó liên tiếp cắn một ngụm thật to
Thấy cậu bé chỉ trong chớp mắt đã gặm xong một phần ba cái bánh, xem ra hương vị cũng không tệ
Phó Yên dở khóc dở cười, Tiêu Liệt cũng nhanh chóng rót một chén nước cho cậu bé cho: “Ăn từ từ!”
Tiêu Giản gật gật đầu, chậm rãi nhấm nuốt xong đồ ăn: “Tẩu tử, bánh trứng ăn ngon lắm, tẩu cho gia vị rất vừa vặn!”
Tiểu tử ngốc
Phó Yên: “A Giản cứ ăn từ từ
A Liệt ca, chàng đi hậu viện hái cho ta một chút rau xà lách lại đây, ta dùng làm cơm nắm.”
Tiêu Liệt gật đầu, đi hái một ít rau xà lách, rửa sạch rồi đưa vào phòng bếp
Không có rong biển, dùng rau xà lách để gói cơm nắm lại cũng được, thuận tiện để cầm tay ăn, đồng thời cũng có thể cảm nhận được độ giòn và thanh mát của rau
Nhanh chóng ăn mấy cái bánh trứng và cơm nắm, Tiêu Liệt lấy túi giấy mà Phó Yên chuẩn bị cho hắn gói đồ ăn lại, sau đó lên núi xem xét con mồi
Bữa ăn này coi như bữa trưa sớm, Phó Yên cất số bánh trứng còn dư lại và cơm nắm đặt ở trong nồi giữ ấm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“A Giản, buổi chiều đệ đói bụng thì tìm tẩu tử, tẩu lấy bánh trứng cho đệ ăn nhé.”
“Vâng.” Tiêu Giản chủ yếu là no không ăn được nữa, vẫn còn muốn tiếp tục ăn món bánh ưa thích mà
“Đệ đi vào phòng khách lấy sa bàn ra sân chơi đi, trước hết ôn tập những chữ mà hôm qua tẩu tử dạy đệ, đợi chút nữa ta lại đến dạy đệ chữ mới.”
Nghe thấy sa bàn đã làm xong, Tiêu Giản vô cùng cao hứng đi lấy món đồ chơi mới để học chữ
Phó Yên rửa sạch, ngâm thịt và dạ dày heo, sau đó về phòng lấy rổ đồ thêu tiếp tục thêu thùa
Trong viện yên tĩnh, cây táo cao lớn sừng sững duỗi cành cây đón ánh mặt trời, dưới bóng râm của tàng cây có một người lớn một người nhỏ ngồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.