Nông Gia Kiều Phúc Thê

Chương 483: - Kết thúc 1




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]



Kết thúc 1
Tiêu Liệt vừa mới nhậm chức, việc công vụ bận rộn, hôm nay mãi đến khuya mới trở về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn rửa mặt, lau sạch mồ hôi toàn thân rồi mới nhẹ chân nhẹ tay đi vào trong nội thất
Ánh nến lung linh tạo ra quang cảnh dịu dàng quanh người đang nằm trên giường
Mỗi ngày Tiêu Liệt trở về chỉ cần nhìn thấy hình ảnh một lớn một nhỏ là đã cảm thấy trong lòng tràn đầy thỏa mãn, một ngày vất vả đều không cánh mà bay
Trên giường, Phó Yên lười nhác mà dựa vào thành giường, một tay giơ thoại bản lên tùy ý đọc, một tay phe phẩy nhẹ chiếc quạt giấy quạt cho Nhu Nhu
Cô nhóc con ngủ ngon lành, bụng nhỏ phập phồng, an tĩnh nằm cuộn tròn bên cạnh mẫu thân
Tiêu Liệt đi tới, đưa bàn tay lạnh như băng của mình dán vào má Phó Yên s, cười khẽ hỏi: “Nhu Nhu ngủ rồi à?”
Phó Yên nâng sách lên đánh nhẹ vào cái tay nghịch ngợm của hắn xuống: “Mới vừa ngủ không lâu đâu, chàng đừng làm ồn khiến con bé tỉnh đó.”
Tiểu cô nương đại khái là giống nàng, không chịu được nóng, ban đêm ngủ không yên ổn
Khó khăn lắm mới dỗ dành con bé ngủ được, ngộ nhỡ làm ồn khiến con bé tỉnh lại sẽ khóc, ban ngày cũng sẽ uể oải
“Không ồn, không ồn, để ta ôm con bé tới chỗ cái nôi ngủ nhé.” Tiêu Liệt nhẹ nhàng vững vàng ôm Nhu Nhu đặt xuống cái nôi bên cạnh giường lớn, sau đó đắp một chiếc chăn nhỏ lên bụng cô bé
Tiểu cô nương trở mình, vô tri vô giác, lại tiếp tục ngủ say
Tiêu Liệt khom lưng đứng ở một bên trìu mến nhìn cô bé một lát rồi xoay người trở về
Thật ra trong nhà cũng không phải là không thể dành ra một gian phòng độc lập cho tiểu cô nương ở, chẳng qua là đứa trẻ còn nhỏ, vẫn bám cha mẹ nhất
Hơn nữa mỗi ngày Tiêu Liệt đi sớm về trễ, ngày thường cũng chỉ có thể hai lần nhìn được nữ nhi vào lúc sáng sớm và tối muộn
Đây là con của bọn họ, Phó Yên không muốn tìm bà vú về nuôi dạy con cái, làm vậy sẽ khiến khoảng cách giữa cha mẹ và con cái trở nên xa lạ
Hai người ôm nhau nằm ở trên giường lặng lẽ nói chuyện
Mỗi ngày hai người bọn họ đều sẽ kể lại những chuyện mà mình làm trong ngày, phần lớn là Phó Yên nói, Tiêu Liệt lẳng lặng mà nghe
Tiêu Liệt sẽ lựa chọn một số chuyện có thể kể cho nàng nghe, hầu hết đều là chuyện sự vụ hơi khô khan một chút, việc đi lại trong cung cẩn thận dè dặt cũng không có gì thú vị, nhưng mà Phó Yên lại hào hứng nghe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi nói hết chuyện phiếm, an tĩnh trong chốc lát
Phó Yên nhẹ giọng cất tiếng: “A Liệt ca.”
“Ơi?” Tiêu Liệt nhắm mắt lên tiếng
Phó Yên dựa vào ngực Tiêu Liệt, nghịch lọn tóc đen của hắn, nhỏ giọng nói: “Hôm nay đi Dũng Nghị Công phủ, công chúa nhắc tới một chuyện với ta.”
“Chuyện gì?”
“…… Khi nào cho Nhu Nhu thêm đệ đệ hoặc muội muội…”
Tiêu Liệt đột nhiên mở to mắt, tràn đầy mừng rỡ nhìn về phía nàng: “Hiện tại nhé?”
Phó Yên ngăn bàn tay đang di chuyển của hắn lại, đồng thời chống tay vào ngực hắn đang dựa tới gần, hờn dỗi mà liếc mắt lườm hắn một cái: “Ôi dào, còn chưa nói xong mà, chàng đừng nghịch ta!”
“Nàng nói đi!” Tiêu Liệt vẫn cúi đầu chống tay nằm ở bên trên nàng, ánh mắt sáng quắc
Phó Yên cụp mắt xuống, chậm rãi nói: “Công chúa thúc giục ta sớm sinh cho chàng một đứa con trai để kế thừa hương khói Tiêu gia
Ta biết đó cũng là ý tốt của công chúa, A Liệt ca thì sao
Chàng nghĩ như thế nào?”
Tiêu Liệt chăm chú nhìn sâu vào mắt nàng, không đáp hỏi lại: “A Yên nàng nghĩ như thế nào?”
Phó Yên trốn tránh ánh nhìn của hắn, quay đầu nhìn về phía chiếc nôi gỗ ở bên cạnh: “Có Nhu Nhu, ta đã rất thỏa mãn rồi
Còn chuyện thêm đứa con nữa thì tùy duyên đi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.