Nông Gia Lạc

Chương 30: Thiện Phúc Tông




Là tiểu bối được cả nhà kí thác kì vọng, nên vừa nghe tin Thiện Phúc Tông từ trường học trở về, Thiện lão gia và Tưởng bà tử đang thu hoạch mùa vụ ngoài đồng ruộng lập tức quay về, vây quanh đại tôn tử, vui mừng một trận
Trong đó, biểu hiện rõ ràng nhất phải kể đến Lữ Tú Cúc
“Nương !”
Ở cổ đại, không thể đối đãi với con trai chín tuổi giống như trẻ con
Giờ phút này bị mẹ ruột ôm thật chặt, đầu bị ấn vào ngực mẫu thân, khiến cho Thiện Phúc Tông ngượng chín mặt, ấp úng, muốn mẫu thân buông ra
Nhưng vì là người duy nhất trong nhà đi học, cùng người trong nhà gần gũi thì ít mà xa cách thì nhiều, theo bản năng, Thiện Phúc Tông vẫn rất nhớ sự thân thiết này, xoắn xuýt một hồi, lại để yên tư thế, chờ đến khi Lữ Tú Cúc gần gũi đủ mới không ôm ấp hắn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“A a
kưa !”
Tiểu Phúc Bảo cũng rất thích đại ca không cùng chi này, bởi vì giọng nói của đối phương rất êm tai, dù không tiếp xúc nhiều, thanh âm đối phương đọc sách vẫn luôn làm nàng có thể ngủ nhanh hơn, một đêm không nằm mơ
“Phúc Bảo của chúng ta rất thích đại ca.”
Lữ Tú Cúc tươi cười hớn hở, nhìn con trai giang hai cánh tay muốn ôm cháu gái không cùng chi, cảm thấy sở dĩ mình nhìn Phúc Bảo với con mắt khác cũng là có lí do
So với hai cháu gái không cùng chi nhị phòng đang e lệ núp phía sau, hiển nhiên cháu gái nhỏ này càng tinh mắt, như vậy đã biết nịnh bợ con trai nàng, nhất định là nhìn ra được tương lai con trai nàng có thể thi đậu cử nhân, tiến sĩ, tiền đồ rộng lớn
Lữ Tú Cúc trong lòng thoải mái, mắt nhìn cháu gái nhỏ mặc cái yếm hồng hồng, quyết định sẽ yêu thương nàng hơn nữa, hướng theo mắt nàng
Thiện Phúc Bảo cũng không biết đại bá nương được bổ não nhiều như vậy, được như ước nguyện mà vùi trong lồng ngực của đường ca chín tuổi, suy nghĩ, lúc này không biết đường ca có thể nán được bao lâu, có đọc hay không đọc sách, nếu là đọc sách thì nàng lại có thể ngủ được một ngày ngon giấc
Nhìn mắt to lấp lánh của đường muội, Thiện Phúc Tông mắc cỡ đỏ mặt, đường muội này cũng quá nhiệt tình rồi
Chỉ là nàng có chút nặng, có hơi múp míp, khi ôm phải cố hết sức
Không biết bây giờ đem đường muội trả về cho tam thẩm còn kịp hay không, Thiện Phúc Tông hai tay mỏi nhừ, cố gắng suy nghĩ
“Cho nên, đợt này về con có thể ở nhà lâu một chút?”
Lữ Tú Cúc nghe nhi tử nói xong, vẻ mặt hớn hở hỏi lại
Sở dĩ lúc này Thiện Phúc Tông đột nhiên trở về, là vì lão sư dạy học đi lên phủ châu để chuẩn bị kì thi hương
Giao thông hiện tại chưa có phương tiện đi lại, để tham gia kì thi lớn như vậy, dù sao cũng phải chuẩn bị trước một hai tháng
Hết một nửa thời gian là để đi đường, nửa còn lại dùng để điều chỉnh lại cảm xúc và sự mệt mỏi trên đường đi, cũng như để làm quen với khí hậu và hoàn cảnh nơi thi cử, kết giao bạn bè, tìm hiểu tính cách của giám khảo, đây là một vấn đề hết sức phức tạp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không may chính là lần này các vị lão sư của trường trên trấn đều tham gia thi hương, trong trường không có người giảng dạy
Tất cả học viên sau khi được giao cho rất nhiều nhiệm vụ, thì ai về nhà nấy, chờ khi kì thi hương kết thúc, lại quay về trường học bình thường
Có điều nghe ý tứ trong lời nói của Thiện Phúc Tông, cũng không nhất định sẽ ở nhà chờ các lão sư khảo thí trở về, đợt này tính cả đi lẫn về cũng phải tới ba tháng, các lão sư có thể chờ, nhưng học viên thì không chờ nổi
Đoán chừng, mấy ngày này, trong trường sẽ tìm vài lão tú tài không tham gia thi hương đợt này, hoặc là một số tú tài trẻ tự nhận mình chưa đủ năng lực để đưa lên
Chỉ là, cụ thể khi nào mới có thể tìm được lão sư mới thì vẫn còn khó nói
Vì thế, Thiện Phúc Tông liền quyết định tạm thời về nhà, chờ thông báo từ học đường
Mời người tạm thời dạy thay lão sư không phải là chuyện đơn giản
Đợt này, con trai có thể ở cạnh mình dăm bữa nửa tháng, trong lòng vui sướng, ngay cả việc mà nàng vội vàng gửi chồng lúc trước cũng bị ném ra sau đầu
Tiểu Phúc Bảo cũng vui vẻ
Như vậy, nàng chẳng phải là có thể ngủ ngon trong nhiều ngày sao
“Kưa
Kưa Kưa !”
Cô gái nhỏ cao hứng quơ chân múa tay, cơ thể đầy đặn của Thiện Phúc Tông suýt chút nữa không giữ vững, xém chút làm nàng ngã xuống đất
“Phúc Bảo múp quá, khó trách Đại Lang bế không nổi.”
Nhìn Tô Tương đỡ con gái từ tay Thiện Phúc Tông, Vương Xuân Hoa mở miệng nói
Người trong thôn thích cưới vợ có chút đẫy đà, nhìn qua là người có phúc khí
Nhưng cháu gái tam phòng này lại quá mập, cả người như bánh bao căng tròn, tay chân từng ngấn giống như củ sen
Vương Xuân Hoa nhớ rõ, lúc trước hai con gái nàng không múp như thế
Hai con gái nàng đúng là hơi gầy, cằm nhọn, không làm cho người lớn yêu thích, nhưng cũng không có nghĩa mập quá là chuyện tốt
Múp quá
Múp quá
Múp quá
Ba chữ này vang vọng trong đầu Thiện Phúc Bảo, cái miệng nhỏ chu lên, nhị bá nương gì đó, quả nhiên là đáng ghét
“Ngươi thì biết cái gì, con nít phải múp múp mới tốt, chờ lớn lên, tự nhiên sẽ gầy xuống.”
Tưởng bà tử trừng mắt nhìn vợ lão nhị, bản thân không nuôi được con, lại còn đi vặn vẹo người khác
Cục cưng Phúc Bảo mà múp à, đó là phúc khí, ai lại đi chê nhiều phúc khí bao giờ
“Đúng vậy, tam đệ muội, ngươi đừng nghe nhị tẩu ngươi nói.”
Lữ Tú Cúc nhìn cháu gái nhỏ, càng nhìn càng thích, thịt nhiều thật tốt, nàng còn ngại con trai mình quá gầy đây, “Phúc Bảo như vậy mới tốt, bế ra ngoài, ai cũng muốn nuôi dưỡng được một bé gái như nhà chúng ta vậy.”
Nghe đại bá nương nói, Thiện Phúc Bảo xúc động, nhe mấy cái răng sữa ra cười với nàng
Nụ cười này khiến Lữ Tú Cúc ruột gan đảo lộn, mong muốn sinh thêm một đứa con gái càng nhiều
Rõ ràng là ý tốt, lại bị người trong nhà trách mắng, Vương Xuân Hoa lau nước mắt, lấy cớ làm việc nhà, vội vàng đi khỏi nhà chính
“Nương, có phải đại đường ca trở về hay không?”
Nghe tin đại đường ca trở về, Mai Nương bỏ mặc việc đang chơi kết vòng hoa với bạn, dắt muội muội về nhà
Nàng rất thích đại đường ca đại phòng, tình cảm với đối phương còn sâu hơn là đối với đệ đệ ruột của mình
Dù sao thì một bên là ca ca ôn nhu, kể cho mình nghe rất nhiều chuyện hay, chuyện lạ, một bên lúc nào cũng được mẫu thân chú ý, với lại vì mẫu thân quá che chở, nên nàng cũng chưa từng tiếp xúc thân thân mật với đệ đệ, bên nào khiến tiểu cô nương yêu thích, nhìn vào là biết ngay
“Bạch nhãn lang, lão nương mang thai ngươi mười tháng mới sinh, ngươi lại hướng về người khác, cái đồ đê tiện, không biết xấu hổ, đồ đĩ.”
Bị người khác chọc tức, Vương Xuân không không chút nghĩ ngợi liền đem đổ hết lên đầu con gái lớn, đi lên véo nàng vài cái, miệng thì hùng hổ
Lan Nương còn nhỏ, nhìn thấy mẫu thân như vậy, lập tức òa khóc
Mai Nương cũng đã hơi lớn, có thể nghe hiểu những lời mẫu thân mắng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đau đớn thân thể là chuyện nhỏ, nghe mẹ ruột dùng những từ ngữ dơ bẩn đó nhục mạ mình, Mai Nương xấu hổ và giận dữ, hận không thể quay đầu mà chạy
- Giải thích, Bạch nhãn lang là chỉ những người vong ân phụ nghĩa, ăn cháo đá bát
Hết giải thích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.