Chương 22: Thay đổi nhận thức Ngày hôm sau.
Trong phòng, hai bạn cùng phòng kia đúng giờ rời giường.
Vương Học Châu thấy bọn họ đã bắt đầu rửa mặt, cũng vội vã mặc đồ vào.
Khi hắn bước vào học đường, hai bạn cùng phòng của hắn đã ngồi tại vị trí của mình đang đọc sách.
Giờ Mão một khắc, tất cả mọi người đến đông đủ, Chu Phu Tử đúng lúc tiến vào phòng học.“Kế sách một ngày nằm ở sáng sớm. Đạo dưỡng sinh, thuận theo thiên thời, giữ gìn thân thể mới có thể trường thọ. Mặc kệ tương lai các ngươi muốn đi thi khoa cử hay làm việc gì khác, thân thể đều là quan trọng nhất. Hãy theo ta học luyện Ngũ Cầm Hí, sau đó ta sẽ kiểm tra.” Nói xong, thầy liền đặt cây thước xuống, dẫn đầu đi ra sân nhỏ.
Lã Đại Thắng vừa thút thít quẹt mũi, vừa tiến sát lại gần Vương Học Châu, nhỏ giọng thầm thì: “Ngươi thật là không may, vừa đến đã gặp Phu Tử dạy Ngũ Cầm Hí. Cái này còn chẳng thà để bọn ta nhảy ba mươi cái ở trong sân còn hơn.” Vương Học Châu nhìn thấy Tiểu Béo sáng sớm vừa thay quần áo đã lại nhễ nhại mồ hôi, lập tức lùi ra một chút, nhỏ giọng hỏi: “Phu Tử mỗi ngày đều đưa các ngươi đi rèn luyện thân thể sao?” “Đương nhiên!” Đôi mắt Lã Đại Thắng đảo liên tục, nhỏ giọng lẩm bẩm với vẻ hơi bất mãn: “Bọn ta đến để đọc sách, chứ đâu phải đến để chơi khỉ con. Mấy cái tư thế Ngũ Cầm Hí này khó coi quá.” Mỗi ngày đều rèn luyện sao?
Vị lão sư này thật đúng là đã tìm đúng!
Thân thể đúng vậy là quan trọng nhất mà! Không có một cơ thể tốt thì thi thố cái gì? Chỉ một trận cảm lạnh thôi là đã có thể khiến người ta ngã bệnh rồi.
Mấy đứa trẻ theo động tác của Chu Phu Tử, khi thì giang hai cánh tay làm thành dáng đại bàng giương cánh, khi thì vươn ra trước, khi thì ngửa ra sau.
Chu Phu Tử thực hiện những động tác này đương nhiên là phóng khoáng, động tác thì ưu mỹ.
Có thể những người khác lại không được như vậy, làm rất giống như động vật chưa tiến hóa hoàn toàn, đơn giản là nhảy nhót loạn xạ.
Tiểu Béo thì càng nghiêng ngả đổ rạp, khó chịu đến đỏ cả mặt.
Hắn ghét làm Ngũ Cầm Hí!
Những cái động tác đó khiến hắn cảm thấy mình giống như con khỉ làm xiếc trên đường, vô cùng xấu hổ. Thêm nữa hắn ăn hơi béo, làm những động tác đó đơn giản buồn cười, khiến hắn vô cùng xấu hổ.
Dưới sự điều chỉnh của Chu Phu Tử, mấy người miễn cưỡng luyện tập được hai phút đồng hồ, liền lết tấm thân mệt mỏi trở lại trong học đường để nghỉ ngơi sơ bộ.
Nghỉ ngơi đến giờ Mão chính, Chu Phu Tử gõ gõ bàn nhắc nhở bọn họ: “Đem nội dung thầy dạy các ngươi ngày hôm qua học thuộc, ta sẽ kiểm tra. Ai không học thuộc được, sẽ bị phạt năm thước.” Lời vừa dứt, trong cả phòng học lập tức năm cái đầu cùng nhau lắc lư đứng lên, bởi vì cách đọc không giống nhau, tiết tấu cũng không giống nhau, khiến người ta hoa cả mắt.
Vương Học Châu nhìn trông rất gai mắt, mà lại hắn không niệm ra được.
Cái này rất dễ bị dẫn đi lạc!
Huống chi đồ vật hôm qua hắn đã sớm học thuộc xong rồi, giờ phút này hắn không nguyện ý lại lãng phí thời gian vào việc này.
Thời gian là vàng bạc, Vương gia bọn họ không có nhiều tiền đến vậy để hắn lãng phí. Học thêm một năm liền phải trả thêm một năm tiền công thầy giáo, tốn thêm một năm chi phí.
Hắn cũng không tính giấu dốt.“Phu Tử, ta thuộc rồi.” Chu Phu Tử hơi kinh ngạc, cầm thước tới: “Ngươi đọc ta nghe một chút.” Giọng đọc của các bạn cùng lớp khác đều dừng lại, chuẩn bị nhìn hắn kiểm tra.
Tên này hôm qua chỉ toàn cười đùa với bọn họ cả ngày, đâu thấy hắn học hành gì, sao lại có thể học thuộc được?
Nói dối là sẽ bị đòn đấy.
Vương Học Châu vẻ mặt nhẹ nhõm, không chút căng thẳng: “Thiên Địa Huyền Hoàng, Vũ Trụ Hồng Hoang ···· Thập cung điện khổng lồ, châu xưng dạ quang.” Nội dung học qua ngày hôm qua hắn học thuộc không sót một chữ, không vấp váp dù một chút nào, thuần thục như thể đã học thuộc hàng trăm, hàng ngàn lần vậy.
Chu Phu Tử nhìn chằm chằm hắn.
Sau khi tan học ngày hôm qua, thầy chỉ thấy Triệu Hành và Tề Hiển vẫn còn ở lại trong học đường ôn tập, còn người học sinh mới này của thầy lại đang đi dạo trong sân.
Ngủ sớm hơn người ta, dậy muộn hơn người ta.
Kết quả lại có thể đọc được?
Chẳng lẽ lần này hắn lại nhận được một học sinh có thiên phú không tồi ư?
Chu Minh Lễ nghĩ một cách hoang mang.“Phu Tử, con đọc xong rồi.” Vương Học Châu đọc xong thấy Phu Tử không nói lời nào, nhịn không được nhắc nhở một chút.
Chu Phu Tử lúc này mới hoàn hồn. Trong lòng hắn chợt dao động một chút, cố gắng kìm nén để tỏ vẻ bình tĩnh rồi nói: “Ngày hôm qua là ngày đầu tiên ngươi đi học, thầy lo lắng ngươi không tiếp thu hết nên mới chỉ dạy ngần này. Bởi vì ngươi học khá, vậy hôm nay thầy cứ dựa theo bình thường mà dạy ngươi.” “Vâng.” Vương Học Châu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Chu Phu Tử có chút thất vọng.
Hắn còn tưởng mình biểu hiện thế này là không tồi chứ, hóa ra là bởi vì Phu Tử hôm qua đã châm chước.
Than ôi! Quả nhiên cổ đại cũng là nơi nhân tài tề tựu, hắn cần phải cố gắng hơn nữa mới được.
Lã Đại Thắng mở to mắt.
Lời của Phu Tử có ý gì? Chẳng lẽ là nói hắn ngốc ư?
Trước đây hắn cả ngày mới học được mười chữ.
Hu hu hu...... Hắn quả nhiên ở đâu cũng bị chán ghét.
Biết Vương Học Châu học tương đối nhanh sau, Chu Phu Tử đối với hắn liền tăng nhanh bài giảng.
Biểu hiện của Vương Học Châu, cũng từng ngày làm mới nhận thức của thầy.
Chỉ mười ngày, tất cả chữ trong «Thiên Tự Văn» đã được nhận biết toàn bộ!
Tốc độ biết chữ như vậy khiến những bạn học khác trong học đường đều vô cùng chấn kinh, thế nhưng trên khuôn mặt Chu Phu Tử vẫn luôn bình tĩnh, không thể hiện chút ý tứ tán thưởng nào.
Điều này khiến Vương Học Châu vô cùng thất vọng, hắn cho rằng mình biểu hiện sẽ làm Phu Tử kinh ngạc, sau đó đối phương lập tức dâng lên lòng yêu tài, trực tiếp thu hắn làm đệ tử thân truyền, từ đó về sau liền có thể tiết kiệm được ba lạng tiền học phí mỗi năm....
Kết quả, chung quy là hắn suy nghĩ nhiều quá.
Mười ngày thoáng cái đã trôi qua, lần này đến lúc tan học Vương Học Châu cũng thu dọn đồ đạc rồi vọt ra ngoài theo.
Lã Đại Thắng hét to: “Hạng nhất là của ta!” Hắn nhanh như điện xẹt lướt qua Vương Học Châu, là người đầu tiên vọt ra khỏi cửa lớn, quay đầu đắc ý kêu to: “Ngươi đừng hòng cướp mất hạng nhất của ta!” “Ai? Kẻ nào muốn cướp mất hạng nhất của ta!” Bên ngoài cạnh xe ngựa, một giọng nói sang sảng vang lên. Một người mập mạp lớn tuổi có vài nét giống Tiểu Béo, ưỡn cái bụng chạy lên bậc cửa dẫn vào đại môn. Sau lưng còn có một người mang dáng vẻ quan gia đi theo, đi sau kêu to: “Lão gia chậm một chút!” “Con trai ngoan, con nói cho cha nghe ai muốn cướp mất hạng nhất của cha? Thật đúng là quá quắt!” Lã Hữu Lương trợn đôi mắt hạt đậu nhỏ, trong tay cầm khăn liên tục lau mồ hôi trên trán, ánh mắt không mấy thân thiện quét một vòng quanh cửa ra vào.
Vương Học Châu nhìn thấy dáng vẻ của Lã Địa Chủ, ngay lập tức cảm thấy bản thân mình như cũng nóng lên.“Sửu Đản! Về nhà!” Vương Thừa Chí nhìn thấy Vương Học Châu ở cửa ra vào lập tức rất đỗi vui mừng, cao hứng hô to một tiếng, lúc này mới tiến lại đón con.
Lã Đại Thắng mở to mắt, chỉ vào hắn: “Nhũ danh của ngươi là Sửu Đản? Ha ha ha ha, buồn cười quá!” Vương Thừa Chí nghe được lập tức có chút bất mãn: “Con nít nhà ngươi, một cái tên có gì đáng cười cơ chứ?” Lã Hữu Lương nghe được có người nói đến con trai bảo bối của mình, lập tức không vui nheo mắt lại: “Con trai ta muốn cười thì cứ cười, ngươi có ý kiến sao?” Vương Thừa Chí còn muốn tiến lên tranh luận, bị Vương Học Châu kéo đi: “Cha, đi thôi, con muốn về nhà sớm.” Lã Hữu Lương nhìn bóng lưng của bọn họ hừ một tiếng: “Thôi kệ thằng nhóc này coi như biết điều!” Lã Đại Thắng nhìn thấy Vương Học Châu không để ý đến mình, có chút tức giận giậm chân một cái, oán trách phụ thân một câu, rồi xoay mông đi về phía xe ngựa nhà mình.“Cha! Con đang nói chuyện với bạn học, cha làm gì muốn xen vào? Phiền chết đi được!” “Con ngoan, là cha sai......” Lã Hữu Lương nhìn thấy con trai quay lưng lại, vội vàng đi theo sau lưng và nhận lỗi.
