Chương 24: Chơi trứng
Lời của tiểu bàn tử khiến học đường thoáng chốc yên tĩnh, tiếng khóc của Tề Hiển cũng dừng lại.
Hắn xoa xoa nước mắt, sắc mặt đỏ bừng giải thích: “Xin lỗi, ta không cố ý khóc, ta... ta thật sự là nhịn không được.” Dừng một chút, hắn giống như lấy hết dũng khí nói: “Trong nhà của ta rất nghèo...... Lại là đời thứ ba đơn truyền, nam đinh trưởng thành trong nhà chỉ có gia gia và cha ta hai người. Mấy năm nay bởi vì thân thể gia gia ta không tốt, cha ta đã liên tục hai năm đi phục lao dịch. Năm ngoái đi đào đường sông, trở về suýt nữa mất đi nửa cái mạng, thân thể đến bây giờ vẫn còn chưa dưỡng tốt. Ta vừa rồi nghe có chút sốt ruột, lúc này mới nhịn không được.” “Ta biết tính cách của ta không tốt, về sau ta sẽ sửa, các ngươi... đừng giận ta.” Tề Hiển ngày thường cũng có chút mặc cảm, cho nên tự nhiên biểu hiện sợ hãi rụt rè, nói chuyện cũng không nhiều, sợ lộ sự e ngại.
Lần này lời của tiểu bàn tử cho hắn biết, nếu bản thân lại không giải thích chỉ sợ sẽ để lại ấn tượng kém cỏi trong mắt đồng môn. Nếu như bị cha hắn cùng gia gia biết, khẳng định sẽ rất thất vọng. Lúc này hắn mới không màng khó xử mở miệng giải thích.“Vậy cũng có gì đáng để khóc chứ? Không muốn để cha ngươi đi, dùng tiền mua không được sao! Nhà ngươi còn có thể đọc sách, lẽ nào nghèo đến mức mấy lượng bạc cũng không bỏ ra nổi ư?” Ngay cả hạ nhân nhà hắn còn có thể xuất ra mấy lượng bạc.
Tề Hiển nắm lấy góc áo, lúng búng nói: “Cha mẹ ta bán tỷ tỷ mới đưa ta đến đọc sách, bởi vì bọn hắn không muốn để ta giống như bọn hắn......” Những người khác đều trầm mặc, bọn hắn tuổi còn nhỏ, trong nhà đều có huynh đệ tỷ muội. Hành động của cha mẹ Tề Hiển bọn họ có thể hiểu được nhưng không tán đồng, lại chẳng nói được gì.
Lòng cha mẹ đáng thương dưới thiên hạ a.
Lã Đại Thắng giật mình nhìn hắn: “Nhà ngươi nghèo như vậy sao? Vậy ta cho ngươi mượn này, ta có tiền!” Nói đoạn, hắn đi lục lọi hầu bao của mình, định lấy bạc cho Tề Hiển.
Tề Hiển vội vàng khoát tay, “Ta không mượn! Không trả nổi......” Vương Học Châu trong lòng đang nghĩ việc khác, hắn nhìn Trịnh Quang Viễn hỏi: “Quang Viễn huynh, ngươi có biết lần này cần đi đâu phục lao dịch, cụ thể là làm gì, đi bao lâu không?” Trịnh Quang Viễn có chút nặng nề nói: “Năm nay hình như muốn đi Lâm Hưng Trấn sửa cầu, cụ thể đi bao lâu thì không nghe nói. Hơn nữa, năm nay tiền miễn dịch tăng, lên đến năm lượng.” Sửa cầu, năm lượng.
Những lời này tựa như hai ngọn núi lớn đè nặng trong lòng Triệu Hành và Tề Hiển.“Sửa cầu à...” Vương Học Châu lẩm bẩm.“Giết người phóng hỏa đai vàng, sửa cầu trải đường không có thi hài...” Mặc dù chỉ là một câu nói tương tự, nhưng cũng chứng minh việc sửa cầu này, chỉ một sơ sẩy cũng đúng là sẽ tan xương nát thịt.
Nhất là hiện tại làm việc gì cũng đều cần nhân lực. Sửa cầu không chỉ phải khiêng những vật nặng như vật liệu đá, vật liệu gỗ, mà còn phải xuống nước vét bùn. Nếu như khi hợp cầu mà xảy ra bất kỳ tai nạn gì, việc có một vài người chết là chuyện vô cùng bình thường.
Trong học đường chỉ có ba người bọn họ có người nhà phải đi phục lao dịch.
Trịnh Quang Viễn trong nhà làm nghề y, có chút tiền bạc cũng có chút quan hệ. Coi như năm nay tăng hai lượng bạc thì vấn đề cũng không lớn.
Hạ Thiên Lý có phụ thân là chưởng quỹ trong cửa hàng của người khác, tiền bạc trên phương diện này cũng rộng rãi.
Lã Đại Thắng trong nhà là đại địa chủ, hàng năm chỉ riêng thuế đất nhà hắn nộp lên đã chiếm một phần ba toàn bộ Bạch Sơn Huyện. Cho nên hắn đương nhiên có đặc quyền miễn phục lao dịch, căn bản không cần lo lắng vì vấn đề này.
Thực sự phải đau đầu chỉ có ba người bọn họ.
Khi Chu Phu tử đi vào cảm thấy không khí trong học đường không ổn, liền bất động thanh sắc quan sát một chút. Phát hiện không phải mấy học sinh gây mâu thuẫn lẫn nhau, liền bỏ qua không để ý tới.
Chỉ cần không phải gây chuyện đến trước mặt hắn, chuyện giữa mấy đứa bé hắn sẽ không dính vào.
Buổi trưa cơm nước xong xuôi, Lã Đại Thắng tràn đầy phấn khởi chạy tới lôi kéo Vương Học Châu: “Đi đi đi, chúng ta còn chơi trò ném vòng hôm qua. Lần này ta nhất định có thể thắng ngươi!” Vương Học Châu trợn trắng mắt, gạt tay của mình ra: “Chơi trứng, không có tâm tình.” Thật sự là có tiền không biết vị sầu.“Chơi trứng? Đây là trò chơi mới gì vậy? Chơi như thế nào ngươi nói đi!” Lã Đại Thắng càng hưng phấn hơn....
Mặc dù Vương Học Châu sớm biết tin tức, nhưng chưa đến thời gian Hưu Mộc (nghỉ học), hắn căn bản không thể rời khỏi học đường. Vả lại, dù có về đến nhà nói cho trong nhà thì sẽ thế nào?
Trong nhà căn bản sẽ không bỏ năm lượng bạc ra để miễn dịch.
Bất quá chuyện này vẫn nên mau chóng nói cho bọn hắn, dù sao biết sớm cũng tốt để chuẩn bị đồ đạc.
Việc kiếm tiền này cũng không thể cứ kéo dài nữa.
Kỳ thật, trò ném vòng thực sự không tệ. Cứ tìm một nơi đông người, mua một số món đồ mà trẻ con hoặc người lớn cảm thấy hứng thú đặt xuống đất, rồi làm thêm vài miếng tre, uốn thành vòng tròn để ném trúng. Nếu gặp dịp hội chùa hoặc lễ Tết, có thể kiếm không ít tiền.
Đáng tiếc, hắn không có tiền mua đồ để bày bán a!
Kỳ thật, ngay từ đầu hắn đã muốn moi tiền của Tiểu Bàn tử, nhưng hắn lo lắng vấn đề này bị Chu Phu tử biết sẽ gây ảnh hưởng đến hắn, cho nên chỉ có thể đành chịu.
Trước hết nghĩ cách khác......“Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức, Học Châu, ngươi giải thích câu này như thế nào?” Chu Phu tử không biết từ khi nào đã đi đến trước mặt hắn, trầm giọng hỏi.“Ý nghĩa của câu này là: Đạo trời vận hành mạnh mẽ kiên cường, người quân tử nên tự mình vươn lên không ngừng, mãi mãi không lười biếng.” Nói xong, Vương Học Châu kịp phản ứng, Phu tử hẳn là thấy hắn xuất thần nên đang nhắc nhở hắn.
Chu Phu tử im lặng.
Hắn vốn đợi học sinh trả lời không được, sẽ giáo huấn hắn một trận, để hắn không nên ỷ vào việc mình có chút thiên phú mà sinh lòng lười biếng.
Kết quả không ngờ khi giảng bài cho những người khác lúc trước, hắn lại nghe lọt được.
Khóe miệng Chu Phu tử hơi giật nhẹ không dễ thấy: “Nếu đã biết, hy vọng ngươi ghi nhớ mọi lúc.” “Vâng.” Được Phu tử cảnh cáo, Vương Học Châu không còn dám nghĩ đông nghĩ tây nữa, cầm bút lông bắt đầu chuyên tâm luyện tập....
Sau giờ tan học, trong học đường vẫn còn lại ba người bọn họ.
Chỉ là hôm nay hai vị đồng môn của hắn không đọc sách, ngược lại đều đang ngẩn người.“Ngồi ở đây nghĩ vẩn vơ cũng chẳng có ích gì, chi bằng chúng ta cùng ra ngoài đi dạo?” Vương Học Châu đứng dậy nhìn Triệu Hành và Tề Hiển.
Hai người cùng nhìn về phía hắn.
Triệu Hành nghĩ bụng ra ngoài đi dạo thì có ích gì?
Nhưng rồi lại nghĩ, dù sao ngồi ở đây bản thân cũng không đọc sách được, ra ngoài giải sầu một chút cũng tốt. Thế là hắn gật đầu.
Tề Hiển cũng không có ý kiến, ba người cùng nhau đi về phía cửa học đường.
Tiểu Ngô nhìn thấy bọn họ cùng nhau ra ngoài cũng không ngăn cản, chỉ là nhìn Triệu Hành dặn dò: “Giờ Tuất thì tranh thủ trở về ngay nhé. Ngươi lớn tuổi nhất, phải chăm sóc cẩn thận hai đồng môn kia. Ba người cùng đi ra thì phải cùng nhau trở về, không cần gây thêm phiền phức cho Phu tử, biết chưa?” Ba người cùng nhau đáp ứng.
Ra khỏi cửa, Tề Hiển có chút mờ mịt: “Chúng ta đi đâu?” “Các ngươi biết hố tro trong thành ở đâu không? Chúng ta cùng đi nơi đó xem thử nhé?” Vương Học Châu đề nghị.“Không được, nơi ô uế bậc đó chúng ta sao có thể đặt chân? Ta lớn tuổi nhất, các ngươi nghe lời ta.” Triệu Hành nghe đến hố tro thì mặt mày đầy vẻ ghét bỏ, vô cùng kháng cự.
Mặc dù Tề Hiển không nói chuyện, nhưng trên mặt cũng toàn là vẻ không tán thành.
Vương Học Châu mắt sáng lên, nhìn Triệu Hành ánh mắt đầy chờ mong: “Nói như vậy ngươi biết ở đâu? Các ngươi nếu không muốn đi cũng được, ngươi nói cho ta biết ở đâu, một mình ta đi.”
