Chương 79: Diễu võ giương oai Người thím kia vô cùng kích động, trong đám đông hô một tiếng gọi chồng và con trai mình đuổi theo Vương Học Châu và những người khác, sau đó vừa khóc vừa mắng rồi dẫn người đi vào trong thôn.
Những người khác ở Thạch Gia Thôn nhìn thấy cảnh này, có người liền đi trước một bước chạy về một phương hướng.
Vương Học Châu nhìn lướt qua, trong lòng đoán được chắc hẳn có người đi mật báo.
Quả nhiên, đi chưa bao lâu, người thím kia đã đứng trước cửa một tòa nhà ngói lớn màu gạch xanh.
Ngôi nhà rộng lớn cửa mở rộng, ngoài cửa ô ương ương đứng bảy, tám vị hán tử, người dẫn đầu mặc áo vải, mặt mũi tràn đầy khôn khéo, bên cạnh hắn là một hán tử mặt đen.
Hai người đầu tiên nhìn lướt qua Lưỡi Búa, từ hình dáng vầng trán của hắn mà thấy được chút bóng dáng quen thuộc, lúc này mới nhìn sang Vương Ngũ Cân cùng những người đang vây quanh Vương Học Châu.
Người thím kia vừa nhìn thấy hai người liền giận dữ: “Thạch Kim! Thạch Mộc! Hai cái đồ khốn nạn mất hết lương tâm các ngươi, thật sự là một chút đường sống cũng không chừa lại cho mẹ kế và hai đứa bé! Đây là cháu ruột của các ngươi sao, các ngươi lúc trước làm sao có thể nhẫn tâm chiếm lấy ruộng đồng nhà cửa của bọn hắn, còn đuổi người đi ra khỏi đây?”
Thạch Kim, kẻ cầm đầu, sầm mặt lại: “Nàng dâu Thạch Lâm, ngươi đang nói chuyện Hồ Thoại gì vậy? Chỗ này có chỗ cho ngươi nói chuyện sao? Còn không lui xuống!”
Những thôn dân vây xem đều dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn nàng dâu Thạch Lâm.
Người này điên rồi sao?
Vậy mà dám công khai khiêu chiến với Thạch Kim, vị thôn trưởng này.
Thạch Kim nói xong thì trên mặt đã chất lên dáng tươi cười, nhìn Vương Học Châu mà nói: “Tiểu công tử, ngươi cũng đừng nghe cái mụ đàn bà này ở đây lắm điều lắm chuyện, nàng ta là một phụ đạo nhân gia thì biết được cái gì? Nhà nàng ta năm nay lúc nộp thuế lương, cân số không đủ bị ta phát hiện, đoán chừng là ghi hận trong lòng cố ý trả thù ta đấy!”“Ngươi nói hươu nói vượn! Rõ ràng là ngươi lòng dạ hiểm độc...!”.
Vương Học Châu hướng về phía người thím khoát tay: “Thím không cần sốt ruột, tạm thời chờ ta làm xong việc đã.”
Hắn cũng không phải đến để phân giải kiện cáo, những chuyện giữa hai nhà này có giật dây kéo dài ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Vương Học Châu kéo Thạch Minh đứng ra phía trước: “Lưỡi Búa, bọn hắn có quan hệ thế nào với ngươi?”
Thạch Minh ánh mắt nặng nề nhìn thoáng qua Thạch Kim và Thạch Mộc, hai người kia dù hóa thành tro hắn cũng sẽ nhớ.
Hắn đưa tay chỉ hai người: “Đây là đại ca, nhị ca của cha ta.”
Vương Học Châu gật đầu: “Vậy hai người này chắc hẳn là kẻ cầm đầu đã xâm chiếm điền sản ruộng đất và nhà cửa của nhà ngươi đúng không?” “Không sai!”
Vương Học Châu quay đầu hướng về phía Vương Ngũ Cân nói: “Vương đại ca, làm phiền ngài giữ lại hai người này, theo ta cùng đi gặp huyện lệnh đại nhân.” Vương Ngũ Cân cười hắc hắc: “Dễ nói! Các huynh đệ, còn không mau mau bắt lấy hai tên tặc tử này xuống?!”
Thạch Kim và Thạch Mộc sầm mặt lại, phía sau hai người có mấy người bước ra, bảo vệ bọn hắn phía sau lưng.“Vị tiểu công tử này, chúng ta chưa từng gặp mặt mà ngươi vừa lên liền bắt người, chẳng phải là quá vô lý sao? Hơn nữa, cháu của ta bọn hắn đã sớm chết rồi, người bên cạnh ngươi đây là giả mạo, sao ngươi lại có thể nghe một phía từ hắn được chứ?”
Vương Học Châu cười lạnh: “Là thật hay giả, ngươi theo chúng ta đi huyện nha một chuyến chẳng phải sẽ biết hết rồi sao?”
Ban đầu Thạch Kim còn cho rằng đây bất quá chỉ là một tiểu công tử con nhà giàu, lừa dối vài câu thì vẫn còn đường lui, nào ngờ đối phương căn bản không thèm để ý đến hắn.“Ngươi thì tính là cái gì? Ngươi nói một tiếng là chúng ta liền phải theo ngươi đến huyện nha sao? Nói không chừng những nha dịch ngươi mang tới này đều là giả mạo! Các hương thân, mau mau vây mấy người kia lại! Chờ ta đi huyện nha báo tin để bắt hết bọn hắn, đến lúc đó chúng ta chính là lập được một công lớn đấy!”
Những người Thạch Gia Thôn có chút bạo động, có người không tin, có người lại muốn dựa dẫm vào Thạch Kim nên có chút rục rịch.
Vương Ngũ Cân thấy vậy thì trừng mắt lạnh lùng, rút thanh đao đeo bên hông ra: “Các ngươi nhiều người như vậy là muốn làm cái gì? Muốn tạo phản ư?! Nhìn xem đao trong tay chúng ta này, phía trên khắc tiêu chí do quan tạo ra đấy! Ai còn dám ngăn cản, hết thảy đều bị coi là tạo phản, tại chỗ chém chết! Người nhà của các ngươi cũng đều đừng hòng thoát khỏi!”
Phía sau hắn, hơn mười vị Nha Dịch tất cả đều rút đao ra, nhìn chằm chằm những người xung quanh, vẻ mặt nghiêm túc.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ người Thạch Gia Thôn đều kinh hãi, không dám động thủ.
Vương Học Châu cũng yên tâm rồi.
May mắn hắn đã sớm chuẩn bị, mang theo Vương Ngũ Cân cùng bọn họ chạy tới, nếu không sợ rằng sẽ khó mà ngăn chặn được những người này.
Trong lòng Thạch Minh cảm thấy thoải mái, hung tợn nhìn Thạch Kim: “Ngươi cho rằng trôi qua nhiều năm như vậy ta không nhớ rõ sao? Ta nói cho ngươi biết! Đời này, ta đến chết cũng sẽ không quên cái ngày bị các ngươi đuổi ra khỏi cửa đâu!”
Thạch Kim và Thạch Mộc nhìn xem ý hận trong mắt hắn, trong lòng hơi kinh hãi.
Thế nhưng rất nhanh bọn hắn đã kịp phản ứng, quay sang nói với Vương Học Châu:“Vị tiểu công tử này, ngươi không hiểu rõ đâu, thằng ranh con này căn bản không phải dòng máu của Thạch gia chúng ta! Mẹ của bọn hắn không tuân thủ phụ đạo, không biết trộm đàn ông ở đâu về mà sinh ra hai cái nghiệt chủng này, số điền sản ruộng đất và nhà cửa này nguyên bản là đồ vật thuộc về lão Thạch gia chúng ta, ta há có thể trơ mắt nhìn con đĩ nhỏ kia mang theo hai cái đồ tạp chủng nhỏ bé chiếm đồ của Thạch gia chúng ta rồi còn sống cùng với dã nam nhân nữa? Không tin ngài hỏi thử những người trong thôn này xem.”
Nàng dâu Thạch Lâm giận mà lên tiếng: “Cha của Lưỡi Búa khi còn sống mọi chuyện đều tốt đẹp, cha hắn vừa đi các ngươi liền bắt đầu nói hươu nói vượn! Rõ ràng là muốn chiếm đoạt đồ của người ta, lại còn không muốn gánh chịu tiếng xấu, nên lúc này mới hướng về mẹ kế mà đổ vấy tiếng nhơ! Trong thôn ai mà không phải nhìn xem hai đứa bé lớn lên? Lưỡi Búa cùng cha hắn dáng dấp tám phần tương tự, ngươi thế nào lại dám mở to mắt nói lời bịa đặt hả!”
Trong lòng những người trong thôn đều hiểu rõ mười mươi, chỉ là trước đó bọn họ đều nghĩ rằng cha của Lưỡi Búa đã chết rồi, Thạch Kim lại là thôn trưởng, vậy thì đương nhiên là đa sự không bằng thiểu sự.
Thế nhưng hôm nay Lưỡi Búa có tiền đồ, mang theo quan lão gia trở về để nhắc lại chuyện xưa, bọn hắn không dám nói lung tung nữa.“Bớt lời đi, Vương đại ca, bắt người.” Vương Học Châu chán ghét nhìn Thạch Kim một cái.
Ban đầu hắn chỉ là muốn đòi lại đồ vật thôi, hiện tại hắn đột nhiên thay đổi ý nghĩ.
Những người như Thạch Kim và Thạch Mộc ngay cả di sản của em ruột mình cũng không buông tha, đoán chừng trong thôn bọn hắn cũng gây ra không ít nghiệt chướng.
Vương Ngũ Cân nghe thấy lập tức động thủ, Thạch Kim mồ hôi lạnh chảy ròng, hắn thừa dịp không ai chú ý, từ trong ngực móc ra một khối bạc vụn nhét vào tay Vương Ngũ Cân: “Quan gia, có chuyện thì cứ từ từ nói, trong này...”
Vương Ngũ Cân lấy tiền nhét vào trong ngực mình, vung tay lên, lạnh lùng nói: “Mang đi!” Thạch Kim và Thạch Mộc tự nhiên là không muốn thúc thủ chịu trói.
Trong lòng bọn họ cũng hiểu rõ, Lưỡi Búa không biết làm cách nào mà đã thiết lập được quan hệ với quan phủ, còn dám dẫn Nha Dịch trở về, bọn hắn theo cái đó thì có được không chứ?
Người của Thạch gia tự nhiên cũng không muốn hai cái đầu sỏ này bị bắt đi, nhao nhao tiến lên ngăn cản.
Vương Ngũ Cân cùng bọn họ có mười mấy người, nhưng người của Thạch gia cũng không ít, nam nam nữ nữ đứng cùng một chỗ cũng có hơn 20 người, những thôn dân đều đứng ở một bên nhìn xem, chẳng ai dám nhúng tay vào.
Những người khác không dám động, nhưng nàng dâu Thạch Lâm cùng mấy người lại chẳng có gì cố kỵ, trực tiếp nhúng tay giúp Nha Dịch bắt người.
Vương Học Châu không ngờ, hắn chưa hề động thủ, nhưng đối phương lại ghi nhớ hắn.
Thạch Kim nhìn lướt qua Vương Học Châu đang đứng yên ổn bên ngoài đám người, trong lòng thầm hận.
Đều do cái tên tiểu tử thối không biết từ đâu chạy đến đây, vậy mà dám đến Thạch Gia Thôn của bọn hắn mà diễu võ giương oai.
Đám người này chẳng phải nghe theo lời tên tiểu tử kia sao? Vậy hắn ta trực tiếp bắt tên tiểu tử kia, xem thử ai còn dám động thủ!
Chờ qua được cửa này rồi tính sau.
Hắn nghĩ tới đây, từ trong đám người hỗn loạn xông ra ngoài, hướng thẳng đến Vương Học Châu mà đánh tới.
