Nông gia tiểu hãn phi: Mang theo đệ muội kiếm sống

Chương 67: Cần Gấp





Hoàng Tam Nương hỏi xong câu này, như là nhớ tới cái gì, mặt trắng bệch
 
Ba bước cũng làm hai bước chạy tới bên cạnh Mộc Cẩm, lắp bắp hỏi nàng:
 
 "Muội tử, đây là khônh hài lòng với mức giá chúng ta trả
 
Mộc Cẩm lấy một cái giò heo kho ra để vào trong giỏ trúc của mình, sau đó thẳng lưng, nhìn Hoàng Tam Nương cười nói: 
 
"Tam Nương tẩu sao lại hỏi như vậy
 
“Vậy ngươi đây là..
những món kho này không có ý định đều bán hết cho nhà ta có phải hay không?" 
 
Hoàng Tam Nương giọng nói đều phát run
 
Vô cùng hối hận hôm qua đã quên nói với Mộc Cẩm muốn tăng giá món kho của nàng
 
Dù sao bởi vì Mộc Cẩm mấy ngày nay cung ứng cho nàng món kho, nàng mấy ngày nay chỉ dựa vào những món kho này, đã kiếm được tiền nửa năm rồi
 
Nàng muốn kinh doanh đồ kho lâu dài, nhất định phải lôi kéo Mộc Cẩm
 
Mộc Cẩm thấy nàng lo lắng như thế, liền cười nói: 
 
"Tam Nương tẩu yên tâm, việc làm ăn của nhà các ngươi ta khẳng định sẽ làm lâu dài
 
“Chỉ là quán mì nhà các ngươi mỗi ngày ta cung cấp cho các ngươi như vậy là đủ rồi, nhiều hơn nữa, ngươi bán không hết cũng là lỗ lã.Hơn nữa, mấy ngày sau, ta đoán chỉ cần một nửa món kho hiện giờ.”
 
Nghe được Mộc Cẩm bình tĩnh như vậy cam đoan vẫn cùng quán mì nhà nàng kinh doanh món kho lâu dài, Hoàng Tam Nương mới thở phào nhẹ nhõm
 
Ngẫm lại, Mộc gia muội tử nói không sai
 
Quán mì nhỏ nhà nàng chỉ sợ mấy ngày nay khách quen đều sẵn lòng đến nếm thử, chờ sau đó đều ăn chán, món kho nhiều sẽ bán không hết
 
Mộc Cẩm nghĩ lời mình vừa nói có phải quá trắng trợn hay không, liền cười nói: 
 
"Tam Nương tỷ tỷ chớ trách ta miệng thẳng”
 
“Không trách không trách
Sao có thể trách muội được
Muội muội nói đúng, muội đây là muốn tốt cho ta!”
 
Hoàng Tam Nương biết tốt xấu
 
Mộc Cẩm cười cười
 
Hoàng Tam Nương lại hỏi: "Muội tử, những món kho này là muốn cùng nhà khác làm ăn sao
 
Mộc Cẩm cũng không giấu diếm nàng, cười gật đầu.Nói: 
 
"Người này Tam Nương tỷ tỷ cũng biết, là khách nhân Lý lão gia mang tới, Điền lão gia.”
 
Là Điền lão gia, ta đương nhiên biết.....
Chỉ là không nghĩ tới Điền lão gia gia cũng là buôn bán thức ăn sao
 
Mộc Cẩm hạ thấp giọng
 
 "Quán Hảo Vị trên huyện thành chính là ông ấy mở
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
 
 
“A
Quán Hảo Vị.....
Ôi
"
 
Tiếp theo Hoàng Tam Nương vỗ đùi
 
“Chưởng quỹ quán Hảo Vị trên huyện thành có quen biết với lão gia tử nhà chúng ta, cũng nghe ông ấy nhắc tới ông chủ họ Điền của ông ấy..
 
Mộc Cẩm mỉm cười yếu ớt, vậy là đúng rồi sao
 
“Chỉ là.....
Quán Hảo Vị làm ăn vô cùng tốt
Ta thấy muội tử này cũng không có bao nhiêu món kho a!Ông chủ quán Hảo Vị đã nhìn trúng món kho muội làm, làm sao cũng không thể chỉ mua ít như vậy chứ
 
Mộc Cẩm liền cười lắc đầu
 
 "Điền lão gia nói muốn không ít, chỉ là nhà ta làm món kho này không dễ dàng, ta lại làm ăn với Tam Nương tỷ tỷ trước, liền nói với Điền lão gia, mỗi ngày phải cung ứng cho Tam Nương tỷ tỷ trước.”
 
Hoàng Tam Nương cảm kích, nắm chặt hai tay Mộc Cẩm
 
Cũng không để ý tay Mộc Cẩm vẫn còn đầy dầu mỡ
 
"Hôm qua cũng là vận khí tốt, Miêu đồ tể nơi đó giúp ta mua nhiều chút móng lợn tai lợn, Tiền đồ tể nơi đó lại nhiều một bộ hàng cừu
 
“Ta liền cùng Điền lão gia thương lượng xong, nhiều móng lợn kho cùng tai lợn đuôi lợn đều của ông ấy
Nhưng có nhiều món thịt cừu kho kia, nếu ông ấy muốn, ông ấy phải thương lượng với tẩu.”
 
“Ôi trời
Vậy thật sự là đa tạ muội tử
Tam nương cũng không biết như thế nào cảm ơn ngươi

 
Hoàng Tam Nương không cần nghĩ cũng biết, chỉ cần Điền lão gia cố ý muốn mua món kho Mộc gia muội tử làm, chỉ cần tăng giá mua là được
 
Quán mì nhỏ nhà nàng khẳng định không thể cướp nổi quán Hảo Vị này
 
Sợ là Mộc gia muội tử còn không biết, quán Hảo Vị cũng chỉ mở ở trên huyện thành, người ta ở trong huyện thành còn có ba nhà
 
Điền lão gia có thể nói là giàu nứt đố đổ vách
 
"Tam Nương tỷ tỷ, ta đoán Điền lão gia không phải người làm ăn buôn bán bình thường , sợ là có chút bối cảnh khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu lúc ông ấy cùng tâu thương lượng món cừu kho ta làm nhiêgu này, tẩu..
 
“Muội tử yên tâm
Tam Nương hiểu
Ta không tranh với Điền lão gia
"
 
Hoàng Tam Nương cũng rất thức thời, hơn nữa nàng biết nhiều hơn Mộc Cẩm, tất nhiên không muốn tranh chấp với Điền lão gia
 
Huống chi, thực khách hôm nay so với hôm qua đến, vẫn là ít hơn một chút
 
Nghĩ đến những thứ bình thường, thực khách nếm qua cũng không có nhiều tiền nhàn rỗi mỗi ngày đều có thể đến quán mì của nàng ăn món kho như vậy
 
Như vậy hôm nay nàng chỉ cần lấy một bộ cừu kho và một bộ lợn kho là được
 
Vả lại, hôm nay Mộc gia muội tử còn làm thêm cho nàng một cái đầu lợn kho
 
Chỉ riêng thịt đầu lợn kho này đã có mấy cân, so với hôm qua nhiều hơn mấy cân thịt đầu lợn kho này là đủ rồi
 
Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay
 
Hôm nay Điền lão gia đến quán mì cát tường này một mình
 
Nhìn thấy Mộc Cẩm tam tỷ đệ, Điền lão gia ánh mắt liền sáng lên
 
Hoàng Tam Nương nhìn vẻ mặt kia của ông ấy, liền biết thịt đầu lợn kho này ăn ngon vô cùng
 
Người ta mở quán ăn mà
 
Món gì ngon chưa từng ăn
 
Lúc này ăn miếng thịt đầu lợn kho này, bộ dáng kia, còn phải nói sao
 
"Thịt đầu lợn kho này..
thật sự là món nhắm rượu thượng hạng a!" 
 
sau khi ăn xong, Điền lão gia còn nhịn không được hồi tưởng thật lâu, lập tức mới dài tiếng cảm thán một câu như vậy
 
“Bất kể như thế nào, ngày mai ngươi nhất định phải thay lão phu kho một cái đầu lợn như vậy ..

 
“Không!”
 
Nhìn Điền lão gia vội vàng giơ ra năm ngón tay, Mộc Cẩm có chút buồn cười
 
Nhưng vẫn là ôn hòa nói: "Thật sự là ngại quá Điền lão gia, coi như nhà của ta có thể kho ra năm cái đầu lợn đến, cửa chợ bán thịt lợn mấy đồ tể sợ cũng gom không đủ năm cái đầu lợn a
 
“Đầu lợn sống lão phu đã nghĩ biện pháp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
đầu lợn sống cũng là lão phu sẽ tìm ra, chỉ cần Mộc cô nương thay lão phu kho, giá tiền không thành vấn đề
 
Ông ấy ngày mai ăn cơm trưa xong liền phải trở về huyện thành đi, trên quán hảo vị lưu lại một đầu lợn kho là được, còn lại hắn dùng băng giữ, mang về huyện thành là tốt rồi
 
Mộc Cẩm không nghĩ tới ông kiên định muốn đầu lợn kho như vậy, nhất thời có chút sững sờ
 
Rồi lại nghe Điền lão gia nói với nàng: 
 
"Thực không giấu diếm, lão phu ngày mai phải về huyện thành, không riêng gì muốn đầu lợn kho, lão phu ngày mai còn muốn nhiều chút cừu kho và lợn kho.Bởi vì lão phu muốn gấp sao, lão phu cũng biết làm khó dễ người khác, cho nên lúc này lão phu quyết định những hàng tươi này đều là lão phu đến cung cấp.Sau đó dùng xe ngựa kéo đến nhà cô nương, xin cô nương ngàn vạn lần giúp lão phu lần này, được không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.