Chuong 108: Chu Thi Tinh Ke 2Chuong 108: Chu Thi Tinh Ke 2
Ông Ôn nhìn thấy Chu thị khóc lóc một hồi cũng đau đầu, nhưng mà chuyện công thức món ăn này vào lúc thu hoạch ông ấy đã nghe Ôn Gia Thụy nói qua: "Được rồi
Chuyện công thức món ăn lão tứ đã nói với tôi rồi, chuyện này cũng không thể trách lão tứ được
Tửu lâu Như Ý của người ta bỏ ra năm mươi lượng bạc để mua công thức món ốc của nó, vả lại bán xong rồi thì lão đại mới xuất hiện nói muốn mua
"Mà lão đại chỉ ra giá một lượng bạc, giá tiền kém nhiều như vậy cho dù là huynh đệ ruột nhưng đã ở riêng thì cũng phải tính toán rõ ràng
Lão tứ bán cho người khác cũng là điều dễ hiểu
Lão tứ còn cần bạc để bắt đầu xây nhà trước khi mùa đông đến
Nên năm mươi lượng đó rất quan trọng đối với nhà của nó
Chu thị nghe xong lời này thì khóc không ra nước mắt, bà ta tức giận nói: "Chẳng phải cái gì cũng có nguyên do sao
Giữa huynh đệ với nhau không phải nên hỗ trợ nhau sao
Không lẽ lão đại làm ăn được thì lão tứ không được hưởng gì sao
Mấy năm nay chẳng phải lão đại, lão nhị và lão tam đều bỏ bạc để giúp con ôn thần đó sao
Nếu không nó đã chết từ sớm rồi
Hiện tại nó đưa công thức món ăn cho lão đại cũng không được hal Lão tứ chính là không nhớ đến tình cảm huynh đệ, thật sự là một kẻ vô ơn
Nó ghen tị cuộc sống của lão đại nên muốn lão đại cũng trở thành người sa cơ thất thế giống gia đình nó
Như vậy lòng nó mới vuil"
Chu thị nói rất nhiều
"Bà nói nhảm cái gì hả
"Chẳng lẽ không đúng sao
Tôi mặc kệ, lão nhân, việc buôn bán của lão đại ở tửu lâu không thể bị cướp đi
Nếu không Lương nhi làm sao có bạc để đi thi
Ông cũng không phải không biết chuyện buôn bán của tửu lâu Như Ý vẫn luôn tốt hơn tửu lâu Phú Quý của nhà chúng ta
Ông nó à, ông đi hỏi lão tứ về công thức món ăn đi, như vậy là đã có thể cạnh tranh công bằng với tửu lâu Như Ý rồi
Ông Ôn nghe xong lời này liền nhíu mày, đúng là cần rất nhiều bạc để đi thi, Lượng nhi là hy vọng làm rạng rỡ tổ tông nhà họ Ôn
"Việc làm ăn của tửu lâu chậm như vậy sao
Công thức này không thể tiết lộ cho nhà nào khác, nếu không ông chủ của tửu lâu Như Ý sao chịu để yên
Chu thị biết là nói về chuyện của Lượng nhi thì chắc chắn ông Ôn sẽ đồng ý: "Tất nhiên không thể tiết lộ cho nhà người khác, nhưng tửu lâu Phú Quý có phải là nhà người khác đâu
Lão đại cùng lão tứ là huynh đệ đánh gãy xương thì vẫn còn gân
Bà ta thật biết cách thuyết phục ông
Ông Ôn không nói gì, những lời huynh đệ đánh gãy xương thì vẫn còn gân thật sự đánh vào trong lòng của ông ấy, ông ấy chỉ hy vọng bốn huynh đệ bọn họ có thể đoàn kết một lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Để tôi nghĩ cách giải quyết chuyện này
Ông Ôn nói như vậy, chứng tỏ ông đã bị thuyết phục
Chu thị cũng biết điều nói: "Hay quá, chuyện làm ăn không thể chậm trễ
Chậm hết một ngày thì mất rất nhiều bạc đó
Nếu lão tứ đưa công thức kia ra thì tôi cũng không so đo chuyện Vương thị muốn làm tôi chết đuối nữa
Ông Ôn nhìn bà ta tức giận nói: "Ba còn muốn so đo thế nào
Chính bà xuống sông đánh người, chuyện này cứ quên đi
Không được nhắc lại vì cả hai người đều sai
"Tôi còn bị sói cắn mông đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu thị tức giận nói thêm
Hừ, chuyện này ghi nợ lại, sao có thể cứ như vậy mà quên đi
Vương thị muốn bán công thức để đổi lấy bạc xây nhà ở hả
Không có cửa đâu
Đấn lúc đó, chờ bà ta tiết lộ ra công thức nấu ăn, để nhà Vương thị kia phải bồi thường đến chết
Lúc này Ôn Gia Tường cùng Điền thị cũng đi đến, ông Ôn hỏi: "Lão tam, đại nương của con không sao chứ
Noãn nhi cùng Lạc nhi có sao không?”
Chỉ mong Noãn nhi không có bị bệnh trở lại, dem căn nhà rất vất vả mới có thể xây được làm cho mất luôn
"Dạ, không sao hết
Chu thị hu lạnh với hai người bọn họ: "Soi mắt trắng nuôi không thân, cũng không biết ai mới là mẹ ruột của ngươi
Ôn Gia Tường không nói gì
Tuy đại nghịch bất đạo, nhưng ông ấy nghĩ thầm, đúng là do Chu thị sinh ông ấy ra, nhưng ông ấy lại không phải do Chu thị nuôi lớn, mà ông ấy đã uống sửa của đại nương mà lớn lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Công sinh thành không bằng công ơn dưỡng dục
Ông Ôn nói: "Được rồi, có người mẹ nào nói con mình như vậy không