Chương 115: Ép GiáChương 115: Ép Giá
Thím Vĩnh Phúc chưa từ bỏ ý định, dọc theo đường đi nói rất nhiều về chuyện phân chia bạc, thậm chí còn gọi vợ Nhị Lại Tử, muốn cùng nhau phân chia bạc
Ôn Noãn không hề trả lời bà ta đến một câu
Làm bà ta tức giận đến nỗi ngực cực kỳ khó chiul
Một canh giờ sau cuối cùng cũng tới bên ngoài cửa thành
Ôn Noãn nhanh chóng nhảy xuống xe bò, thật sự ồn ào muốn chết
Động tác xuống xe của Ôn Gia Thụy cũng có chút gấp, chưa từng gặp qua người có thể nói như vậy
Hai người vội vàng trả hai văn tiền rồi vào thành
Một nơi khác, người nam nhân cưỡi ngựa đi vào Ôn gia thôn, tìm một hài tử để hỏi thăm về nhà Ôn Bảo Tài, sau đó hắn thấy một tòa nhà ngói gạch xanh khang trang, xem như là ngôi nhà lớn đầu tiên trong thôn
Hắn không hề kinh động bất kỳ người nào mà quay đầu trở về phục mệnh
Huyện thành
Ôn Gia Thụy mang theo Ôn Noãn đi tới cửa hàng Trân Bảo Trai lớn nhất huyện thành, tiểu nhị cửa hàng thấy quần áo trang điểm của hai người nên không quá nhiệt tình: "Hai vị muốn mua cái gì
Nấm tuyết đinh thì ở bên này
Quần áo nghèo kiết xác như vậy, chắc là chỉ có thể mua nổi nấm tuyết đinh là loại vật phẩm rẻ nhất trong cửa hàng
Ôn Gia Thụy cũng không thèm để ý thái độ của hắn: "Chúng ta không phải tới mua đồ, chúng ta tới bán đồ
"Bán đồ
Bán thứ gì
Tròng mắt tiểu nhị xoay chuyển, chẳng lẽ là có trang sức tổ truyền đem bán
"Ngươi gọi chưởng quầy ra đây đi
Chuyện này không phải là chuyện ngươi có thể làm chủ
Ôn Noãn lạnh lùng nói
Với cái loại thái độ phục vụ này, cửa hàng này làm sao có thể trở thành cửa hàng trang sức lớn nhất huyện thành được chứ
Tiểu nhị vừa định nói chưởng quầy không ở đây, có muốn bán hay không thì tùy, nhưng đúng lúc này chưởng quầy lại đi ra từ bên trong: "Hoan nghênh hai vị đến cửa hàng, có yêu cầu gì cần tiểu nhân cống hiến sức lực không?”
Thái độ của chưởng quầy này khá hơn nhiều so với thái độ phục vụ của tiểu nhị
Ôn Gia Thụy buông sọt xuống, lật vải bố ra, lộ ra phỉ thúy nguyên thạch ở bên trong: "Chưởng quầy, mời nhìn xem
Chút phỉ thúy nguyên thạch màu xanh biếc kia đã bị Ôn Noãn cắt thành một khối lớn hơn nữa, một khối bằng móng tay cái màu xanh biếc trong veo, bên trong màu xanh dường như có linh khí đang chuyển động
Tiểu nhị ở bên cạnh nhìn thoáng qua, tròng mắt xoay chuyển, trong lòng kinh ngạc: Đây là phỉ thúy nguyên thạch sao
Hắn ta nhìn thoáng qua hai người, hai người này sắp phát tài lớn rồi
Sắc mặt Chưởng quầy thay đổi: "Mời hai vị đi theo ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giọng nói nghiêm túc hơn rất nhiều
Chưởng quầy đưa hai người tới nội thất, dâng lên trà ngon
Ông ta nghiên cứu phi thúy nguyên thạch từ trên xuống dưới đã nửa ngày rồi, càng xem thì trong lòng càng kích động
Trong mắt Chưởng quầy hiện lên một vẻ khôn khéo tính kế, ông ta châm chước một chút: 'Khối nguyên thạch này tuy lớn, nhưng mà phi thúy nguyên chất rốt cuộc to bao nhiêu thì phải mở ra mới biết được, có khi còn bé hơn quả trứng gà
Không biết hai vị tính toán bán bao nhiêu bạc, nếu hợp lý, lão phu sẽ mua
Ôn Gia Thụy được Ôn Noãn dặn kỹ về giá trước đó, nên giơ hai ngón tay lên
"Hai trăm lượng
Hai trăm lượng thì hơi cao
Rất có thể ta còn bị lỗ, như vậy đi
150 lượng, ta sẽ lập tức mua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng Chưởng quầy như nở hoa, thấy hắn ra giá là biết hắn không hiểu hàng, cũng không có kiến thức gì cải
Ông ta ép giá xuống, 150 lượng mua phi thúy nguyên thạch này, lại nói cho ông chủ là đã mua hơn một ngàn lượng
Như vậy ông ta sẽ kiếm được một ngàn lượng
Phỉ thúy nguyên thạch này chính là ngọc lục bảo đứng đầu khó có được
Ôn Gia Thụy lắc lắc đầu: "Ta nói chính là hai ngàn lượng
"Hai ngàn lượng
Chuyện này không thể được, nguyên thạch này cứ cho là cả khối đều là phỉ thúy thì cũng tuyệt đối không thể có giá trị hai ngàn lượng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba trăm lượng, bán hay không
Tuy rằng hoàng kim có giá, ngọc thạch vô giá, trong lòng Ôn Gia Thụy cũng cảm thấy hai ngàn lượng tuyệt đối sẽ không có người mua, dù sao nguy hiểm quá lớn
Nhưng ba trăm lượng cũng thật sự quá ít, một khúc nhạc của Noãn nhi còn bán được 550 lượng đấy
Ôn Noãn trực tiếp đứng lên: "Cha, đi thôi
Nếu Chưởng quầy không có thành ý thì chúng ta không bán
Ôn Gia Thụy cũng đứng lên, dùng vải bố che lại phỉ thúy nguyên thạch, vác sọt lên vai rồi tính toán rời đi