Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 116: Cướp Đây




Chương 116: Cướp ĐâyChương 116: Cướp Đây
Chưởng quầy thấy vậy lập tức nói: "500 lượng, không thể cao hơn
Ôn Noãn: "Hai ngàn lượng, không mặc cải
Đây là phỉ thuý mà nàng đã dùng mây tím tỉnh lọc qua, ngoài việc chất ngọc tốt thì còn có lợi đối với thân thể của người đeo
Nếu giá thấp thì tất nhiên Ôn Noãn sẽ không bán
Chưởng quầy nghe xong vẫy vẫy tay: "Hai ngàn lượng, ngươi có tìm toàn bộ cửa hàng châu báu ở huyện này thì cũng đều không có người mua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cầm đi kinh thành cũng không ai dám mua
Ta trả 500 lượng đã là nhiều rồi
Các ngươi không tin thì đi hỏi một chút đi
Hỏi xong thì quay lại tìm ta bán
Những cửa hàng khác không lớn bằng Trân Bảo Các của bọn họ, hơn nữa những chưởng quầy đó đều là kẻ không biết nhìn hàng, tuyệt đối không dám lấy 500 lượng tới thu mua một cục đá
Chưởng quầy chờ Ôn Noãn quay đầu lại
Một ngàn lượng này chắc chắn sẽ về tay ông ta rồi
Tiểu nhị thấy hai người rời đi, tròng mắt xoay chuyển: "Chưởng quầy, tôi đi ngoài, rất nhanh sẽ quay trở về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chưởng quầy xua xua tay: "Đi đi
Người lười thì cứt đái nhiều
Tiểu nhị mới thuê này thật sự không được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi Ôn Noãn cùng Ôn Gia Thụy rời đi, lại đến hai cửa hàng trang sức lớn khác ở trong thành, chỉ là chưởng quầy những nơi đó trả giá còn thấp hơn
Còn có mấy gian cửa hàng châu báu còn nhỏ hơn, những cửa hàng này càng không thể trả giá cao hơn nữa, vì vậy Ôn Noãn không đi hỏi nữa
Ôn Gia Thụy hỏi: "Noãn nhi, có muốn quay vê Trân Bảo Các hay không
"Không trở về, trong huyện không bán được, vậy thì đến nhà đấu giá trong phủ thành để bán đấu giá
Phỉ thúy nguyên thạch này nàng dùng mây tím nuôi dưỡng nhiều ngày như vậy, nếu phá ra rồi làm thành các loại đồ trang sức cùng vòng tay, tuyệt đối có thể bán được gần vạn lượng, nếu mà thiết kế sư cùng mài giữa sư phó có năng lực, phỉ thúy này có thể làm ra rất nhiều trang sức tinh xảo, tổng giá trị có thể nhiều hơn một vạn lượng
Thủ công kém một chút cũng có thể bán được bảy tám ngàn lượng, nàng chỉ thu hai ngàn là đã quá rẻ
"Cha, chúng ta đi mua một chút quà tặng rồi đến Tiền gia đón đại tỷ đi
Nạp Lan Cẩn Niên đưa đồ vật đều quá quý báu nên không thích hợp, vì vậy Ôn Noãn không mang theo, ra cửa chỉ mang theo hai miếng thịt vịt hoang khô cùng thỏ hoang khô
"Được
Dù sao hiện tại cũng không thiếu bạc dùng, không bán thì không bán
Nếu không bán được, thì coi như đồ gia truyên mà giữ lại cũng được
Ôn Noãn mua chút điểm tâm, lại mua một vài thứ hữu dụng, sau đó hai người lập tức đến Tiền gia thôn
Tiền gia thôn cách huyện thành không xa, cửa thành không có xe bò đến Tiền gia thôn, vì vậy hai người tính toán đi đường bộ
Đi ra khỏi cửa thành không xa, Ôn Noãn lập tức phát hiện có người đi theo bọn họ
Vẻ mặt nàng lạnh lùng, không để lộ biểu cảm gì mà tiếp tục đi
"Cha, đến Tiên gia thôn có đường nhỏ không
Đi đường nhỏ có thể nhanh hơn không
"Noãn nhi mệt mỏi sao
Xuyên qua cánh rừng này là sẽ đến, đi, để cha cõng con
Ôn Gia Thụy buông sọt, định dùng tay cầm sot rồi cõng On Noãn đi
"Không phải, con muốn nhanh chóng gặp đại tỷ
Ôn Gia Thụy nghe xong cười cười: "NhanhI"
Hắn mang theo Ôn Noãn ra khỏi quan đạo rồi đi đường nhỏ
Hai người đi vào cánh rừng không bao lâu, rất nhanh đã có mấy người có dáng vẻ lưu manh ngăn cản đường đi của bọn họ: "Cướp đây
Để lại tất cả đồ vật trên người các ngươi, ta sẽ tha cho các ngươi một con đường sống
Mấy người đều dùng một cái khăn vải che mặt, thấy không rõ vẻ ngoài, nhưng cả người phát ra hơi thở dáng vẻ lưu manh
Ôn Gia Thụy bảo vệ Ôn Noãn ở sau lưng, buông sọt rồi thấp giọng nói với Ôn Noãn: "Noãn nhi, để cha ngăn cản bọn họ, con chạy ve quan đạo, sau đó chạy tới cửa thành chờ cha
"Vâng
Ôn Noãn chạy, nhưng mà không phải về phía sau, mà là về phía trước
Ôn Gia Thụy hoảng sợ, nhanh chóng đuổi theo, nha đầu này có phải bị dọa đến quên phương hướng rồi hay không
"Tiểu nha đầu có dũng khí đáng khen đấy, bắt lấy nàng ta
Người đi đầu ra lệnh một tiếng
Mấy người trong đó nhanh chóng tiến lên
Tốc độ Ôn Noãn rất nhanh, bóng dáng màu xám xanh chợt lóe mà qua..
Sau đó một đám đều ngã xuống đất không dậy nổi
Người thì ôm bụng, người thì che hạ thể, người thì sờ ngực, còn có người phải lau máu mũi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.