Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 1710: Sao Lại Không Có Ai Cười?




Chương 1710: Sao Lại Không Có Ai Cười?Chương 1710: Sao Lại Không Có Ai Cười
Mắt cả hai đều sáng bừng
Vấn đề có thể giải quyết bằng bao lì xì vậy thì nó sẽ không còn là vấn đề
Ninh Hoài Kiệt lập tức lấy ra một cái bao lì xì nói: "Hai chiếc giày ấy có phải vẫn ở trong phòng này không
Ôn Noãn mỉm cười nhận tiền lì xì: "Chiếc giày của Ôn Nhu tỷ tỷ vẫn còn ở trong phòng này
Bọn họ muốn bỏ một bao lì xì để hỏi hai vấn đề hả, không có cửa đó đâu
Ninh Hoài Kiệt nhìn thoáng qua Lâm Đình Hiên, muội phu, ta không giúp được ngươi rồi
Tuệ An quận chúa thật sự không dễ lừa gạt
Ninh Hoài Kiệt cũng không quan tâm Lâm Đình Hiên, hắn phải bế nương tử của mình lên kiệu hoa trước đã rồi nói sau, vì vậy hắn lại lấy ra một bao lì xì cho Ôn Noãn: "Tam muội, vậy còn chiếc giày kia của Ôn Nhu đang được giấu ở chỗ nào trong phòng này
Ôn Noãn không nhận: "Huynh hát một bài cho đại tỷ của ta nghe, ta sẽ nói cho huynh biết
Ninh hoài Kiệt: "1
Chẳng phải đưa lì xì là được sao
Ngũ âm của hắn không được đầy đủ
"Không hát có được không?”
Ôn Noãn mỉm cười, nói: "Huynh nói thử xem
Ninh Hoài Kiệt cố gắng cất giọng hát lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng ca này khó nghe giống như vịt kêu..
Hắn ta hát không được vài câu, Ôn Noãn đã vội nói: "Được rồi
Được rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Huynh đệ do hắn ta dẫn đến đã sớm bịt lỗ tai vội chạy dil
Ninh Hoài Kiệt lại đặt bao lì xì xuống đất: "Vậy rốt cuộc giày đã được giấu ở nơi nào trong phòng này
Có thể nhờ Tam muội lấy ra giúp ta không
Ôn Noãn nhận tiền lì xì: "Ca hát vừa rồi cũng chỉ là câu hỏi đầu tiên, giày được giấu dưới quần áo
Câu hỏi thứ hai là nhận thử thách từ ta
Đại tỷ phu hãy kể ra khuyết điểm của đại tỷ ta
Để ta xem có nói đúng không, nếu nói đúng ta sẽ lấy ra cho huynh
Ninh Hoài Kiệt: "..
Bên này Ôn Noãn đang làm khó Ninh Hoài Kiệt, bên khác Ôn Nhiên chạy đến trước mặt Lâm Đình Hiên vui vẻ nói: "Nhị tỷ phu, huynh cho muội lì xì, muội đưa gợi ý cho huynh
Lâm Đình Hiên: ”..
Nha đầu Ôn Nhiên này đưa gợi ý cho hắn, hắn sợ sẽ phải hỏi trên một ngàn vấn đề, đến khi trời tối hắn cũng không biết chiếc giày kia ở chỗ nào
Lâm Đình Hiên nở một nụ cười khổ, hắn vội đưa tiền lì xì: "Nhiên Nhi, chiếc giày còn lại của Ôn Hinh được giấu ở góc nào
Câu này không có vấn đề gì đúng không
Hắn cũng đã cẩn thận hỏi ở góc nào
Ôn Nhiên: "Tất nhiên là ở góc tối
Giấu ở dưới váy, chẳng phải cũng là góc tối sao
Lâm Đình Hiên nhìn quanh trong phòng một vòng, góc tối chắc là dưới ngăn tu đúng không
Hay là góc tủ quần áo
Quên đi, không thể nào đơn giản như vậy
"Có thể nhờ Tứ muội lấy giày ra giúp ta không
Ôn Nhiên: "Có thể
Chỉ cần đưa tiền lì xì, còn có ở nơi này kể một câu chuyện cười khiến mọi người ở đây đều cười
Thì muội sẽ lập tức lấy giúp huynhy
Lâm Đình Hiên: ”..
Hắn chưa bao giờ kể chuyện cười
Cuối cùng, hắn phải vắt óc kể ra những chuyện cười nhạt nhẽo, ngoài những binh lính trong quân doanh giả vờ cười ra thì những người khác đều không cười
Bát công chúa nói với vẻ mặt ghét bỏ: "Lâm tướng quân, đây là truyện cười sao, cái gì mà ăn ruồi bọ, đánh rắm, lại đến đái dầm, tè ra quần
Ngươi là đang nói chuyện ghê tởm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi là đang ghê tởm ai hả
Mọi người nghe vậy đều bật cười
Lâm Đình Hien:
Không buồn cười sao
Ở quân doanh, có binh linh nào đó nói bản thân mình sáu tuổi còn đái dầm, thế là tất cả mọi người đều cười ha hal
Có binh lính nói bản thân trước kia không có thịt ăn, nghĩ đến có người nói thịt của muỗi cũng là thịt, nên hắn nghĩ ruồi bọ có thịt nhiều hơn muỗi, nên hắn đi bắt ruồi bọ về để nấu ăn
Tất cả mọi người đều cười hắn ngốc
Còn vào lúc đánh giặc, đánh kẻ địch đến tè ra quần, việc này kể ra mọi người ai cũng cười ha hal
Vì sao lúc này lại không có ai cười
Cuối cùng, hắn cũng không còn cách nào, nên khôn ngoan đưa cho Ôn Nhiên một bao lì xì, để nàng thay mình kể một chuyện, sau đó mới được thông qual

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.