Chương 173: Đồ Quỷ NghèoChương 173: Đồ Quỷ Nghèo
Từ Đình Chi vẫn luôn lộ vẻ mặt nghiêm túc, nghe vậy thì ngước mắt nhìn nàng ta một cái: 'Không phải, đến xem
Ôn Ngọc lộ ra ánh mắt quả nhiên là như vậy
"Lão bá, ông không phải đến bán đấu giá thì có thể ra phía sau ngồi có được không
Đừng cản trở những người muốn bán đầu giá đồ vật như chúng tôi, đại ca của tôi còn không có vị trí ngồi đây này
Từ Đình Chi nghe vậy, gương mặt vẫn luôn nghiêm túc không có biểu cảm nào khác, nhìn không rõ là vui hay giận, ông đứng lên đi ra phía sau
Ôn Ngọc chép miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Một quỷ nghèo mà không biết thân biết phận chút nào cả
Hai bên trái phải của Ôn Ngọc đều là người ăn mặc ngăn nắp, nàng ta không tiện bảo người ta nhường chỗ ngồi, quả hồng phải chọn quả mêm mà bóp, cho nên nàng ta liếc mắt một cái đã nhìn trúng Từ Đình Chi mặc quần áo cũ nát ở phía sau
Từ Đình Chi nhìn thoáng qua Ôn Ngọc, cũng không để ý đến lời nói của nàng ta, trực tiếp đi ra phía sau
Ôn Ngọc nhướng mày nhìn ông một cái: Xem như quỷ nghèo này biết thời thế
Nàng ta quay đầu lại, vẫy tay gọi Chúc Trấn Hiên: "Trấn Hiên ca, huynh mau đến ngồi phía sau muội này
"Được
Chúc Trấn Hiên đã đi tới, ngồi xuống phía sau nàng ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vị trí phía trước Ôn Noãn không có ai ngồi cách một hàng ghế, chúc Trấn Hiên trùng hợp ngồi ở phía trước Ôn Noãn
Từ Đình Chi đi ra phía sau, vừa lúc ngồi xuống ở vị trí phía sau, hơi nghiêng về bên phải so với vị trí của Ôn Noãn
Ôn Noãn ngửi được một mùi thơm mực tím, nàng quay đầu lại nhìn thoáng qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Đình Chi thấy nàng xoay người lại, theo bản năng nhìn nàng một cái, ánh mắt hai người giao nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Đình Chi nhìn thấy gương mặt của Ôn Noãn, gương mặt nghiêm túc thoáng ngẩn ngơ một chút
Ôn Noãn lễ phép cười với ông, sau đó xoay người ngồi thẳng lưng
Ánh mắt của Từ Đình Chi nhịn không được mà nhìn gáy của Ôn Noãn, cô nương này là nữ giả nam trang
Suy nghĩ này chợt xuất hiện trong đầu Từ Đình Chi, sau đó ông không để ý nữa
Buổi đấu giá bắt đầu rồi, đầu tiên chính là bán đấu giá thư pháp và tranh vẽ, mọi người đều dồn hết mọi chú ý vào bán đấu giá thư pháp và tranh vẽ
Những bức tranh mở đầu cho buổi bán đấu giá là đều không tệ, kỹ xảo thành thạo, làm người nhìn thoáng qua sẽ cảm thấy rất đẹp, nhưng cũng chỉ như vậy mà thôi
Giá cả không cao, nhưng cũng không thấp, ba mươi đến năm mười lượng một bức tranh
Ông lão tiên phong đạo cốt ngồi phía trước Ôn Ngọc mua nhiều nhất, hầu như bức tranh nào ông ta cũng đấu giá
Rất nhanh đã đến bức tranh của Chúc Trấn Hiên, tranh của Chúc Trấn Hiên là tranh trúc báo bình an, trong tranh có trúc cũng có gà trống, kỹ thuật vẽ tranh thành thạo, cây trúc vẽ khá tốt, ít nhất là vẽ ra được một phần vẻ đẹp của cây trúc, còn gà trống thì có hình nhưng không có hồn
Cuối cùng được mua với giá một trăm lượng, đây đã là giá cao nhất lúc này
"Trấn Hiên ca, huynh vẽ thật đẹp
Thế mà lại được đấu giá đến một trăm lượng bạc
Chắc chắn Từ đại sư sẽ xem trọng huynh
Ôn Ngọc quay đầu nói với vẻ mặt sùng bái
Nhìn sự sùng bái trong ánh mắt của Ôn Ngọc, được người mình thích ca ngợi, trong lòng Chúc Trấn Hiên giống như ăn mật, tâm trạng vô cùng tốt: "Cung bình thường thôi, đây là bức tranh nửa năm trước của huynh
Nửa năm trước tập vẽ bức tranh này, một trăm lượng, cũng được
Không uổng công vì vẽ bức tranh này mà hắn ta chạy đi nhìn cây trúc mấy tháng
"Trấn Hiên ca, nửa năm trước huynh đã vẽ ra bức tranh đẹp như vậy, chắc chắn hiện tại sẽ càng lợi hại hơn
Ôn Ngọc lớn tiếng nói, ông lão phía trước quay đầu lại nhìn hai người một cái
Lúc này Chúc Trấn Hiên chỉ cười không nói chuyện, xem như cam chịu
Thấy ông lão đạo cốt tiên phong kia quay đầu lại, trái tim hai người bọn họ như có bầy chim sẻ chui vào, nhảy nhót tung tăng
Lúc này bức tranh của Ôn Ngọc cũng được lấy ra bán đấu giá, nàng ta vội vàng ngồi ngay thẳng
Ông lão cũng ngồi thẳng
Bức tranh của Ôn Ngọc vừa được mở ra, mọi người cảm thấy trước mắt sáng ngời, tiếng ca ngợi vang lên không ngứớt: 'Bức vẽ đẹp