Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 177: Hieu Lam




Chuong 177: Hieu LamChuong 177: Hieu Lam
Ông lão đạo cốt tiên phong kia há miệng thở dốc, nghĩ đến trên người mình không mang đủ ngân phiếu, ông ta ảo não nói: "Vừa rồi mua một đống phế vật, biết sớm thì ta đã để dành bạc trực tiếp mua bức vẽ này rồi
Ông ta không ngờ huyện Ninh Viễn cũng có thể xuất hiện báu vật vô giá như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hôm nay mà mang đủ ngân phiếu để mua lại bức tranh này, sau đó đưa bức tranh này đến Kinh Đô hoặc hải ngoại cũng đều có thể nhẹ nhàng bán ra với giá một vạn lượng
Ôn Ngọc: "..
Phế vật trong lời nói của ông ta cũng bao gồm bức tranh kia của nàng ta sao
Không thể mua được thần tác kia, ông lão đạo cốt tiên phong lập tức đứng lên, trực tiếp rời đi
Phần sau có cái gì, ông ta cũng đều không có hứng thú
Ôn Ngọc vội vàng đuổi theo sao: "Từ đại sư
Chờ một chút
Từ Đình Chi nghe tiếng gọi, theo bản năng nghiêng đầu nhìn qua
Lại thấy Ôn Ngọc hét lớn đuổi theo một ông lão
Ông thu ánh mắt trở về
Chúc Trấn Hiên cũng vội vàng đuổi theo sau
Sau khi mua bức tranh, Từ Đình Chi lập tức rời đi, ông đi tìm người thu mua hàng đấu giá, hỏi xem rốt cuộc là ai lấy bức tranh này tới bán đấu giá
Ôn Noãn và Ôn Gia Thụy không lập tức rời đi, bởi vì ngay sau đó là phiên đấu giá ngọc bích
Lúc sau Ôn Noãn bỏ ra hai mươi lượng bạc mua hai miếng ngọc có tỉ lệ bình thường, nhưng điêu khắc ngọc bội rất tinh xảo, cũng bỏ ra năm mươi lượng mua một miếng ngọc có chất lượng không tốt lắm vẫn còn trong tảng đá, sau đó mới đi nhận hai ngàn tám trăm lượng bạc, là đã trừ 700 lượng tiên thuê nên chỉ còn hai ngàn tám trăm lượng
Sau khi nhận được đáp án, Từ Đình Chi vẫn luôn đứng chờ dưới táng cây quả dầu ngoài cổng lớn nhà đấu giá chờ hai người Ôn Noãn đi ra ngoài
Sau khi Ôn Noãn cùng Ôn Gia Thụy lấy được ngân phiếu, hai người cứ thế đến nhà xí để thay đổi đồ dùng, quần áo rôi một trước một sau rời đi
Đầu tiên là Ôn Gia Thụy rời đi từ cửa sau
Ôn Noãn đi lên cửa trước, nàng thấy Từ Đình Chi đang chờ ở dưới tàng cây du nên lập tức quay đầu thay đổi tuyến đường đi
Từ Đình Chi đợi nửa ngày không thấy có người ra, ông ấy đi vào phòng đấu giá vừa hỏi, mới biết được hai người kia đã sớm lĩnh ngân phiếu rồi rời đi
Ông ấy vô cùng ảo não
Thầm hận bản thân chủ quan, hai người dịch dung nên tất nhiên là không muốn có người nhận ral
Tiểu đồ đệ quá thông minh, nhưng nhất định ông ấy sẽ tìm được bọn hol
Ở chỗ đăng ký, ông thấy trên công văn bán đấu giá kia có ký một chữ Ôn, sau đó là một cái dấu tay
Biết họ Ôn là được
Từ Đình Chi vội vàng lên xe ngựa rời đi
Hai canh giờ sau, ở thư viện Lộc Sơn
Một chiếc xe ngựa dừng ở cửa sau thư viện
Một ông lão già cả bước đi tập tênh xuống xe ngựa rồi đi vào
Ông ta vội vàng chạy tới khoảng sân yên lặng ở hậu viện thư viện hậu viện và tìm được Lâm Hoằng Hạo
Không quan tâm bản thân đang thở hổn hển như trâu, mồ hôi đầy đầu mà cao hứng nói:
"Lão Lâm, tôi tìm được đồ đệ rồi
Lâm Hoằng Hạo đang đọc sách, nghe vậy lập tức buông sách ra, ngẩng đầu nhìn về phía ông bạn già đang vô cùng mừng rỡ: 'Ồ, là ai thế
"Không biết, nhưng mà ta biết nha đầu kia họ Ôn
Họ Ôn ở huyện Ninh Viễn này không phải họ lớn, chắc là người của Ôn gia thôn thuộc Thăng Bình trấn
Cứ cho là phải lật tung toàn bộ Ôn gia thôn, cũng phải tìm được ra nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ông tìm được đồ đệ là nữ, còn họ Ôn
"Đúng vậy, nha đầu kia tuổi còn nhỏ, cũng đã bộc lộ ra thiên phú vẽ tranh siêu cao, bức tranh kia thật là tuyệt vời
Đúng lúc đấy, Quách phu tử cố ý cầm mấy sách luận tính toán của học sinh nhờ Lâm Hoằng Hạo đánh giá một chút, ông ta nghĩ rằng Từ đại sư chắc là đã trở lại, mới vừa đi đến gần nhà ở, đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người
Hôm nay Ôn ngọc đến nhà đấu giá bán đấu giá, mục đích chính là muốn được Từ đại sư thưởng thức, để ông ấy thu làm đồ đệ
Không nghĩ tới thật sự thành công
Trong lòng ông ta vui vẻ, nhanh chóng xoay người rời đi, đem tin tức tốt này nói cho Ôn Lượng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.