Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 1865: Tiểu Hắc Thật Sự Muốn Mổ Mù Mắt Chó Của Hắn




Chương 1865: Tiểu Hắc Thật Sự Muốn Mổ Mù Mắt Chó Của HắnChương 1865: Tiểu Hắc Thật Sự Muốn Mổ Mù Mắt Chó Của Hắn
Đường Kính hối hận không chỉ một lần, lúc trước xem nhẹ Tuệ An quận chúa, không cùng Lâm Đình Hiên ở lại sân nhỏ nhà nông đó học tập
Mỗi người cả đời đều sẽ có một ít kỳ ngộ, người nắm được thì sẽ một bước lên mây, còn người bỏ lỡ thì phải từ từ bước đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi bàn bạc xong kế hoạch tác chiến vào ngày mai, Lâm Đình Hiên nói với mọi người: "Mọi người giải tán đi
Ngày mai xuất binh theo kế hoạch
"Vâng
Mọi người lên tiếng rồi lui xuống
Lâm Đình Hiên chờ mọi người rời đi hết mới lấy bản đồ bên ngoài Kỳ Linh Sơn ra nhìn xem
Hắn đã phái người đi đến Kỳ Linh Sơn tìm hiểu tình hình quân địch và sờ soạng địa hình
Hắn sẽ không đánh khi chưa có sự chuẩn bị
Đó là không phụ trách nhiệm với tánh mạng của các binh lính
Chỉ cần thăm dò địa hình nơi đó, thiết tưởng quân địch sẽ dùng phương thức tác chiến nào là có lợi nhất, sau đó hắn suy nghĩ biện pháp phản kích, bảo đảm trận chiến ấy có thể thắng lợi, như vậy hắn mới có thể xuất binh
Còn có lời nói của Ôn Noãn, chướng khí là độc, người Nam Cương quốc có thể sử dụng, Nạp Lan quốc bọn họ cũng có thể sử dụng, đến lúc đó nhìn xem ai có thể sử dụng lợi hại hơn
Nhưng mà cho dù dùng độc, hắn cũng cần hiểu biết địa hình bên kia, còn có độc tính của chướng khí, nơi đó có loại độc thảo nào thì mới có thể sử dụng
Cho nên không vội
Hắn muốn đánh một trận chiến làm cho người của Nam Cương quốc phải hoài nghi nhân sinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Đình Hiên tiếp tục nhìn bản đồ, suy nghĩ quân địch sẽ bố trí kho lúa ở nơi nào
Hắn muốn âm thầm phái người đi đốt kho lúa của quân địch
Ở trên đường đi, hắn nhận được tin tức của Nạp Lan Cẩn Niên, đã cướp đi một số lương thực mà Bắc Minh quốc hỗ trợ cho Nam Cương quốc
Nếu lại đốt thêm một chút lương thực của quân địch
Không có lương thực, lòng quân của quân địch sẽ rối loạn
Đấn lúc đó bọn họ lại nhân cơ hội xuất binh, như vậy phần thắng sẽ càng lớn hơn
Lâm Đình Hiên nhìn bản đồ một lúc, trong lòng đã có ba suy đoán, nhưng vẫn cần phái người đi xác nhận một chút
Hắn vẽ ba vòng tròn nhỏ trên bản đồ, sau đó thả bản đồ xuống, lấy ra một tờ giấy trắng tinh bắt đầu viết thư nhà
Ngày nào hắn cũng viết một lá thư gửi về báo bình an cho Ôn Hinh
Lâm Đình Hiên vừa viết xong thư nhà thì Tiểu Hắc bay tiến vào, đứng ở trên bàn sách của hắn
Trong lòng Lâm Đình Hiên rất vui vẻ: "Tiểu Hắc, ngươi đã đến rồi
Ngoại trừ lần Tiểu Hắc đã tới một lần ra, đã lâu rồi nó chưa đến đây
Lần này không biết có tin tức gì của Ôn Hinh hay không
Nhưng mà hôm nay Tiểu Hắc tới rất đúng lúc, như vậy hắn có thể nhờ Tiểu Hắc đi xem tình hình quân địch ở bên ngoài Kỳ Linh Sơn, còn có thể nhờ Tiểu Hắc tìm hiểu xem rốt cuộc kho lúa của quân địch ở nơi nào
Hai cánh của Tiểu Hắc làm thành trạng thái chắp tay, sau đó lên xuống lắc lư một chút, giống như nhân loại làm ra động tác chúc mừng vậy
Lâm Đình Hiên sửng sốt một chút: "Tiểu Hắc, ngươi đang hành lễ với ta sao
Không cần đa lễt"
Tiểu Hắc trợn trắng mắt, ngu ngốc
Sao nó lại nói chúc mừng với hắn nhỉ
Hắn là ai chứ
Mình là một con chim diều hâu rong ruổi trên trời xanh, cần hành lễ với hắn sao
Tiểu Hắc thật sự muốn mổ mù mắt chó của hắn
Không có mắt nhìn, Tiểu Hắc quay đầu đi, mở cánh ra
Lâm Đình Hiên thấy Tiểu Hắc trợn trắng mắt với mình thì có chút sửng sốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này hắn đã hiểu, Tiểu Hắc là chê mình ngốc
Lâm Đình Hiên vội vàng nhận tờ giấy treo dưới cánh của Tiểu Hắc, nhìn xem tin tức được gửi lại đây là cái gì
Vì sao Tiểu Hắc hành lễ với mình xong lại chê mình ngốc
Lâm Đình Hiên mở tờ giấy ra, nhìn thoáng qua nội dung bên trên, sau đó ngây ngẩn cả người
Ôn Hinh có hi
Hắn nhịn không được mà nhìn mấy chữ đó mấy lần, xác định mình không có nhìn lầm, sau đó nhịn không được mà cười lớn: "Ha ha
Thật sự quá tốt
Tiểu Hắc ghét bỏ bay đến nơi xa hơn một chút, dùng cánh che kín lỗ tai của mình
Tên ngốc này, không phải là làm cha sao
Có gì mà vui mừng như vậy chứ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.