Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 1917: Trong Lòng Mọi Người Lộp Bộp Một Tiếng




Chương 1917: Trong Lòng Mọi Người Lộp Bộp Một TiếngChương 1917: Trong Lòng Mọi Người Lộp Bộp Một Tiếng
Ngũ Thành Binh Mã Tư nói: "Bam Hoàng Thượng, quận chúa Tuệ An và An Quốc Công ra sau núi hái dược liệu
Phong công tử và Ôn tứ cô nương luyện chế thuốc trị thương
An Quốc Công phu nhân và lão phu nhân, sắp xếp nha hoàn cùng nhau may quần áo mùa đông, nghe nói sẽ mang đi quyên góp cho binh lính ở biên cương phía Bắc trước khi mùa đông đến, người một nhà đều tỏ ra bình thường"
Ngũ Thành Binh Mã Tư hội báo lại những việc mà người trong An Quốc Công phủ đã làm trong hai ngày qua
Hoàng Thượng nghe xong thì gật gật đầu: "Quận chúa Tuệ An và phu nhân An Quốc Công luôn quan tâm chăm sóc cho binh lính, hiểu cho bá tánh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu nói Ôn Noãn tham nhũng quốc khố của tiền triều, Hoàng Thượng không tin
Nếu không, chẳng phải ông và Thập Thất hoàng đệ mắt mù nhìn lầm người sao
"Đã bắt được người quản sự kia của Vương tướng quân hay chưa
"Bẩm Hoàng Thượng, nghe nói vị quản sự kia đã đến huyện Ninh Viễn, muốn bắt về kinh thì nhanh nhất cũng phải mất một tháng
Hoàng Thượng nhíu mày: "Phải thẩm vấn chủ nhân của cây trâm ngọc này
"Rõ
Thuận Thiên phủ doãn nhanh chóng đồng ý
An Quốc Công phủ
Hai ngày nay, người một nhà Ôn Noãn ai cũng ngoan ngoãn ở trong phủ không đi ra ngoài
Mấy năm nay người trong nhà đều bận tối mày tối mặt, bây giờ coi như cũng trộm được mấy ngày nhàn hạ
Ngô thị và Vương thị điều động nha hoàn có kỹ năng thêu tốt, còn cả Ngô Tịnh Mỹ, Ôn Thiến, Ôn Linh bắt đầu may quần áo mùa đông cho binh lính trong quân doanh
Sau đó Ôn Noãn tính toán lại, quyết định quyên tặng hai mươi vạn bộ quần áo mùa đông cho binh lính, bây giờ đang là mùa hè, chuẩn bị sẵn sàng, vừa hay trước khi mùa đông đến có thể vận chuyển tới biên giới phía Bắc lạnh giá
Buổi tối hôm đó sau khi Ôn Nhu và Ninh Hoài Kiệt tới thì trực tiếp ở lại
Cho nên Ôn Nhu phụ trách việc làm rập giấy, trước hết là vẽ ra giấy, sau khi thử thấy không có vấn đề gì, mới dùng đặt rập giấy lên vải để cắt
Sau đó những mảnh vải đã cắt gọn gàng kia sẽ được chia đều cho các hộ có hoàn cảnh khó khăn trong thành may giúp, để bọn họ kiếm thêm chút tiền
Rốt cuộc hai mươi vạn bộ quần áo mùa đông, áo trên cộng với cả quần nữa tổng cộng là 40 vạn, chỉ tính riêng người trong phủ cũng không có khả năng hoàn thành
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì muốn thuê thêm người ngoài cùng làm, cho nên phải may mẫu, để bọn họ tham khảo
Ngũ Thành Binh Mã Tư đột nhiên dẫn theo hai binh lính đi đến
Biểu cảm ba người có hơi nghiêm túc
Trong lòng mọi người lộp bộp một tiếng
Ôn Linh sợ tới mức trật tay đâm trúng mũi kim, đau đến mức khiến nàng thở nhẹ một tiếng
Ôn Thiến nhìn nàng rồi nhỏ giọng nói một câu: "Không sao chứ
Ôn Linh vội lắc đầu, nhỏ giọng đáp lại: 'Không sao
Ngô thị ra vẻ bình tĩnh đứng dậy, cười nói: "Lần này đại nhân đến có việc gì sao
Những người khác cũng đứng dậy theo
Ngũ Thành Binh Mã Tư nói: "Ta đến mời Ôn Linh cô nương về nha môn hỏi chuyện
Ôn Linh
Ngô thị quay đầu nhìn về phía Ôn Linh
Mọi người cũng quay đầu nhìn về phía Ôn Linh
Ôn Thiến dùng ánh mắt dò hỏi Ôn Linh, vì sao
Ôn Linh sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, hai cái đùi dưới váy cũng run lên bần bật
Mời nàng đến nha môn hỏi chuyện gì chứ
Nàng đâu có tham nhũng quốc khố của tiền triều!!
Ngô thị cho rằng Ngũ Thành Binh Mã Tư nghĩ sai rồi, lại thấy bộ dạng bị dọa đến choáng váng của Ôn Linh, không khỏi khách khí cười nói: "Đại nhân, có phải ngài nhớ sai rồi không
Ôn Linh cô nương
Ngũ Thành Binh Mã Tư lắc lắc đầu nhìn Ôn Linh nói: "Không sai, đúng là Ôn Linh cô nương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôn Linh cô nương, mời đi theo ta đến nha môn một chuyến
Ôn Linh: "..
Đến nha môn làm gì
Đừng nói là bị nghiêm hình bức cung đấy chứ
Nghĩ đến đây Ôn Linh sợ tới mức lắc đầu liên tục, trốn ra sau lưng Ôn Thiến: "Ta không đi, ta không tham những quốc khố của tiền triều
Ta còn chẳng có một thỏi bạc nào cải"
Ngũ Thành Binh Mã Tư nhìn thấy phản ứng này của nàng, nhíu mày
Ôn Thiến vội vàng kéo Ôn Linh, tuy rằng trong lòng nàng vô cùng hoảng loạn, nhưng vẫn căng da đầu nói: "Đại nhân, vì sao lại kêu muội muội ta đi thẩm vấn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.