Chương 194: Không Phải Nàng TaChương 194: Không Phải Nàng Ta
Sao ông ấy lại có thể là Từ đại sư
Ông ấy sẽ không nhận ra mình chứ
Ngày đó trong phòng đấu giá nhiều người như vậy, ông ấy quên mất rồi đúng không
Hôm nay Chúc Trấn Hiên cũng tới đây, hắn ta cũng muốn bái nhập môn hạ của Từ đại sư
Chỉ là khi nhìn thấy ông ấy, hắn ta lập tức hóa đái
Cho nên ngày hôm qua hắn ta đã ngồi vị trí mà Từ đại sư nhường ra?!
Huyện thừa đại nhân nhiệt tình tiến lên: "Từ đại sư, ngài đến tìm Ôn cô nương sao
Mời ngài vào
Ôn Gia Phú cũng nhiệt tình nói: "Từ đại sư, mời vào, Từ đại sư muốn nhận Ngọc nhi làm đồ đệ, đáng lẽ chúng tôi phải tự mình đưa Ngọc nhi tới cửa thăm hỏi mới đúng, sao có thể làm phiền ngài tự tới cửa chứi"
Quách phu tử: "Từ đại sư, mời vào
Từ Đình Chi có chút kinh ngạc không biết vì sao những người này lại biết ông muốn tìm đồ đệ, nhưng ông không nghĩ nhiều, tìm đồ đệ quan trọng hơn
Vẻ mặt nghiêm túc của ông hơi dịu xuống, đừng dọa đồ đệ sợ
Trong sự nghênh đón của mọi người, ông đi vào, được đi vào vị trí bên trên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hôm nay Từ Đình Chi tới gặp đồ đệ, cố ý thay đổi một bộ quần áo mới, áo gấm màu đen dưới ánh mặt trời ngẫu nhiên lập loè chút ánh sáng màu vàng, trên quần áo thêu hoa văn chìm, như ẩn như hiện một ít hoa văn tường vân thụy thú, điệu thấp lại sang quý
Cho dù là người trong thôn không có kiến thức cũng biết nguyên liệu này chắc chắn không bình thường
Ông bày ra vẻ mặt nghiêm túc trời sinh ngồi ở vị trí chủ vị, liếc mắt quan sát hết nữ tử này đến nữ tử khác, mày nhăn lại: Không có đồ đệ của ông
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Đình Chi nhìn vê phía thím Vĩnh Phúc: "Thím, nữ tử vẽ tranh rất đẹp mà thím nói ở đâu
"Chính là nàng đó
Thím Vĩnh Phúc chỉ tay về hướng Ôn Ngọc
Ánh mắt của Từ Đình Chi nhìn về phía Ôn Ngọc, gương mặt nghiêm túc kia lại nghiêm túc hơn ba phần: "Nàng ta
Đùa cái gì vậy
"Đúng vậy
Thím Vĩnh Phúc gật đầu
Ôn Gia Phú: "Ngọc nhi, mau đến bái bái kiến sư phụ đi
Huyện thừa đại nhân cười nói: "On cô nương thấy Từ đại sư tự mình tìm tới nên vui mừng đến ngẩn ngơ rồi
Tiểu Chu thị vội vàng lôi kéo con gái út đang ngây người như phỗng : "Ngọc nhi, còn không đi bái kiến Từ đại sư đi
Ôn Ngọc phục hồi tinh thần trở lại, đáy lòng dâng lên một chút hân hoan nhảy nhót, nàng ta vội chạy đến trước mặt Từ đại sư, vén áo thi lễ: "Ngọc Nhi gặp mặt sư phụ
Vẻ mặt của Từ Đình Chi vô cùng nghiêm túc, mày nhíu chặt: "Khoan đãi"
Cơ thể Ôn Ngọc cứng đờ
Gương mặt Từ đại sư lộ ra mười hai phần nghiêm túc: "Không đảm đương nổi
Ôn Ngọc thi lễ được một nửa, uốn gối nửa ngồi xổm ở nơi đó, nghe được lời này thì gương mặt lập tức trắng bệch
Cơ thể của nàng ta run run
Mọi người đều không rõ nguyên do
Không đảm đương nổi là có ý gì
Từ Đình Chi đứng lên, đi đến bên người thím Vĩnh Phúc: "Cô nương vẽ tranh đẹp nhất Ôn gia thôn mà thím nói chính là nàng ta
"Đúng vậy
Thím Vĩnh Phúc gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Không phải nàng ta
Gương mặt Từ Đình Chi lộ ra hai mươi phần nghiêm túc
Quách phu tử há hốc mồm: Không phải nàng ta?
Lời này có ý tứ gì
Huyện thừa đại nhân cũng ngây ngẩn cả người: Không phải nàng ta
Gương mặt Ôn Gia Phú cứng đờ: Từ đại sư nói cái gì
Không phải Ngọc nhi
Mọi người đều im lặng
Nhìn Từ đại sư
Ôn Ngọc nắm chặt chiếc khăn trong tay, sắc mặt trắng bệch, thân thể lại run run, mồ hôi lạnh ứa ra: Xong rồi
"Không phải Ngọc nhi thì có thể là ai
Thím Vĩnh Phúc hỏi ra nghi hoặc trong lòng mọi người
"Tôi không biết tên nàng ấy, dù sao đồ đệ của tôi không phải nàng ta, Ôn gia thôn này không còn cô nương nào khác vẽ tranh đẹp sao?”
"Không có
Trong thôn chúng tôi ngoài hai con gái của Ôn Gia Phú ra, cô nương khác đừng nói là vẽ tranh, ngay cả bút cũng không biết cầm ấy chứ
Ngọc nhi là cô nương vẽ tranh đẹp nhất thôn chúng tôi rồi, thậm chí là toàn bộ trấn này
Ông không tin thì hỏi những người khác đi
Người trong thôn vội vàng phụ họa: "Đúng vậy, toàn bộ thôn cũng chỉ có Ngọc nhi biết vẽ tranh