Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 195: Nàng Ta Không Được




Chương 195: Nàng Ta Không ĐượcChương 195: Nàng Ta Không Được
Bọn họ đều là chân đất, sinh con gái trông rau bắt sâu, giặt quần áo nấu cơm thì biết, vẽ tranh sao, đừng nói giốn
"Không phải nàng ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có phải là thím không biết không
"Sao có thể là tôi không biết
Hôm nay nhà bọn họ mời cả thôn đến ăn tiệc
Chính là bởi vì Ngọc nhi vẽ tranh đẹp được Hứa đại sư gì đó nhìn trúng, muốn nhận Ngọc nhi làm đồ đệ
Ông không tin thì hỏi các cô nương khác một chút đi, xem bọn họ có biết vẽ tranh không
Tất cả cô nương trong toàn thôn đều ở chỗ này
Đến nỗi ba tỷ muội Ôn Noãn, thím Vĩnh Phúc trực tiếp bỏ qua, gia đình sa cơ thất thế nhất trong thôn, một người mỗi ngày ốm đau năm trên giường, hai người khác chơi bùn thì nhiều, bút lông chỉ sợ con chưa từng được cầm, chuyện cao lớn như vẽ tranh như vậy, sao các nàng có thể biết
"Không phải là Hứa đại sư gì đó, là Từ đại sư
Trong thôn có người sửa đúng lời nói của thím Vĩnh Phúc
Mọi người đều mơ hồ
Không phải nói Ôn Ngọc đã bái Từ đại sư làm sư phụ, đặc biệt chúc mừng một chút sao
Nhưng mà hiện tại Từ đại sư tới, vì sao ông ấy lại giống như không quen biết Ôn Ngọc, mà là đang tìm một cô nương biết vẽ tranh khác
Tất cả cô nương trong thôn đều ở đây
Từ Đình Chi nhìn xung quanh một vòng, mày nhíu chặt, gương mặt nghiêm túc một trăm phần
Không col
Nơi này không có đồ đệ nhỏ của ông
Chẳng lẽ đồ đệ của ông không ở Ôn gia thôn
Vậy phiền toái rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Toàn bộ huyện Ninh Viễn lớn như vậy
Từ Đình Chi lộ vẻ mặt mất mát: "Xin lỗi, quấy rầy
Tôi tìm lầm địa chỉ
Từ Đình Chi nói xong lậo tức xoay người rời đi
Quách phu tử nóng nảy, cho rằng Từ Đình Chi không nhận ra Ôn Ngọc, vội vàng nhắc nhở nói: "Từ đại sư, tranh của Ôn Ngọc ở buổi bán đấu giá đã bán ra với giá cao 150 lượng
Từ đại sư, lão nhân gia ngài không phải tìm đồ đệ sao
Ôn Ngọc cô nương rất có thiên phú trong lĩnh vực hội họa
Không phải ngài muốn nhận nàng làm đồ đệ sao
Ôn Ngọc cô nương là một đứa bé rất có thiên phú
Từ Đình Chi nghe được lời này, quay đầu lại nhìn thoáng qua Ôn Ngọc: "Nàng ta
Nàng ta không được
Từ Đình Chi nói rồi quay đầu rời đi
"Nàng ta không được", Ôn Ngọc nghe được ba chữ này, một cảm xúc không biết tên xông thẳng lên đầu óc, nàng ta không chút nghĩ ngợi nói: "Từ đại sư, ngài là bởi vì ngày đó tôi làm ngài nhường chỗ ngồi nên tức giận sao
Tôi có thể xin lỗi
Từ Đình Chi đi được hai bước lại dừng bước chân, quay đầu lại nhìn nàng ta một cái: 'Không phải, là cô vẽ không được
Vẽ, chữ này chứa đầy kiêu ngạo của Ôn Ngọc, đây là thứ mà nàng ta tự nhận cao hơn người khác một bậc
Đây là vốn liếng để sau này nàng ta bay lên cành caol
Nhưng mài
Từ đại sư ở trước mặt tất cả mọi người trong thôn nói nàng ta vẽ không được
Điều này làm nàng ta biết giấu mặt đi đâu
Hơn nữa, hôm nay là vì chúc mừng nàng ta trở thành đồ đệ của Từ đại sư, cho nên mới mời khách
Mời tất cả mọi người trong thôn
Còn mời huyện thừa, một số phú hộ trên trấn
Không ngờ Từ đại sư thật sự đến đây, nhưng mà lại không phải tới nhận nàng ta làm đồ đệ, mà là tới nói nàng ta không được
Nàng ta vẽ không được
Nàng ta không làm nổi đồ đệ của ông ấy
Chuyện mất mặt như vậy, loại nhục nhã này, từ trước đến nay, người luôn có lòng tự trọng rất cao lại hiếu thắng như nàng ta làm sao có thể chịu được
Nhưng Ôn Ngọc cũng không phải là người nào cũng dám nổi giận, nói lời hung ác
Nàng ta đè nén cơn giận trong lòng, hỏi: "Từ đại sư, tranh vẽ của tôi bán đấu giá được 150 lượng, ngoài tác phẩm của ngài ra, không có ai cao hơn tôi, tôi cả gan hỏi một câu, tôi vẽ không được chỗ nào
Tất cả mọi người trong thôn đều gật gật đầu
Một bức tranh giá 150 lượng đó
Một bức tranh chẳng khác nào một căn nhà lớn
Bức tranh như vậy còn không được, không được chỗ nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quách phu tử và huyện thừa đại nhân cũng nhìn về phía Từ đại sư
Một bức có thể bán với giá 150 lượng, tuyệt đối không thể nói là không được
Mặc dù không thể so với tác phẩm của các họa sư nổi tiếng, nhưng cũng tuyệt đối không kém
Hơn nữa Ôn Ngọc mới mười hai tuổi
Mười hai tuổi đã có thể vẽ ra bức tranh giá trị 150 lượng, không được chỗ nào
Từ Đình Chỉ lại lân nữa dừng bước chân, quay đầu lại

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.