Chương 2: Giằng CoChương 2: Giằng Co
"Con bảo đảm những ngày tiếp theo chúng con sẽ không bước ra khỏi phòng chứa củi nửa bước
Sẽ không va chạm Lượng nhi"
Ngô thị quỳ xuống, đôi mắt đỏ hồng nói
Noãn nhi của bà thật là số khổ mà
Hai đứa nhỏ đứng ở trong góc nhìn thấy mẫu thân quỳ xuống thì cũng quỳ xuống theo, kéo ống quần của ông Ôn khóc lóc nói: "Ông, đừng ném tam tỷ đi, nhất định tam tỷ sẽ khỏi
Chúng cháu sẽ không ra ngoài, về sau đều sẽ không ra ngoài
"Đúng vậy, chúng cháu không ra ngoài, sẽ không va chạm đại ca
Cầu xin ông nội đừng vứt bỏ tam tỷ
Tỷ ấy sẽ không có việc gì
"Không được, việc này không còn đường thương lượng nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Các người không ra ngoài cũng không đại biểu là nha đầu này sẽ không chết
Chẳng lẽ đã chết rồi mà còn giữ mãi ở trong phòng sao
Đã chết chính là đen đủi
Đồ xấu xa mấy người chính là không thể nhìn thấy chúng tôi được sống tốt, muốn hại Lượng nhi thi không đậu Trạng Nguyên, hại Ôn gia vĩnh viễn đều không thể nở mày nở mặt
Vẻ mặt Chu thị hung ác nham hiểm trừng mắt nhìn nữ hài có sắc mặt tái nhợt nằm ở trên giường, ngay cả ngực cũng không có phập phồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây rõ ràng là sẽ chết
"Không cần, sẽ không
Ông nội, đừng ném tỷ tỷ đi, tỷ ấy sẽ không chết..
"Lão nhân, trái tim của ông có làm từ thịt không hả
Noãn nhi chính là một người sống sờ sờ mài Sao ông lại có thể ngoan độc như thết"
"Này..
Ông Ôn nhìn hai đứa cháu trai khóc đến đầy mặt nước mắt, có chút do dự
Ông ấy cũng không muốn làm một người ông nhẫn tâm, làm chuyện thiếu âm đức này
Nhưng mà số phận của cháu trai trưởng
"Ông không ném thì để tôi ném
Chu thị thấy ông Ôn do dự thì lập tức vọt tới mép giường, một tay bế người lên muốn đi ra bên ngoài
May mà ngôi sao chổi này bị bệnh nên thân thể hư nhược, nhẹ bãng như trang giấy, nếu không thì bà ta cũng không ôm được
Hành động của Chu thị quá đột nhiên, Vương thị hoảng sợ, vội đi tới đoạt lại cháu gái của mình
"Chu thị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà mau buông Noãn nhi ra, nhỡ may quăng ngã con bé thì tôi liều mạng với bài"
Chu thị ôm chặt nữ hài, không cho Vương thị đoạt lại: "Không bỏ
Tôi tuyệt đối không thể để cho ôn thần này hại cả nhà tôi
Hai người một người ôm nửa người trên của nữ hài, một người ôm nửa người dưới của nữ hài, cả hai không ai nhường nhịn ail
"Noãn nhi không phải ôn thần
Chu thị, bà mau buông tay
Nếu không thì tôi liều mạng với bài"
"Không bỏ
Hoặc là bà ném bỏ con quỷ chết sớm này, hoặc là mấy người dọn ra ngoài, đừng lây sự đen đủi cho chúng tôi
Hai người phụ nữ mắt to trừng mắt nhỏ, không ai chịu nhường nhịn
Ngô thị đứng ở bên cạnh lo lắng đề phòng, đôi tay bà nửa vươn ra để ngừa vạn nhất, chỉ sợ nữ nhi không cẩn thận bị hai người quăng ngã, như vậy thì bà có thể trước tiên tiếp được con bé