Chuong 205: Tiep Tuc Gieo TrongChuong 205: Tiep Tuc Gieo Trong
Ôn Gia Thụy thở phào nhẹ nhõm, may ma Noãn nhi lanh trf
Nhưng tại sao hỉ thước lại đến đây
Ông liếc nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, đây thực sự là ông trời đang giúp đỡ nhà họ sao
Trưởng thôn đi tới trước mặt Ôn Noãn, vẻ mặt khó hiểu nói: "Noãn nhi, con nói cho trưởng thôn bá bá biết đi, con thật sự nằm mơ thấy Bồ Tát bảo con trồng lúa mì vụ đông à
"Đúng vậy
Hỉ thước không nói với bá bá sao
Ôn Noãn mặt không đỏ tim không đập, nói
Trưởng thôn nghe vật thì nhìn Ôn Noãn với vẻ mặt đầy ẩn ý
Trên đời này có nhiều ngươi như vậy, vì sao Bồ Tát lại chỉ vào trong giấc mộng của Ôn Noãn
Nàng được mệnh danh là ôn thần, ốm yếu bệnh tật và chết sớm kia mà
Làng trên xóm dưới đều biết nàng khiến người khác tốn sức tốn củal
Chẳng lẽ - ông trời muốn giao cho người này một trọng trách lớn, nên trước hết phải để nàng chịu khổ về tinh thân và gân cết ư..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ cực khổ của Noãn nhỉ đã qua, từ một tai tinh chuyển thành một phúc tinh
Bất kể như thế nào, cả nhà Gia Thụy cũng đã có thay đổi lớn chỉ trong vòng mười ngày
Người khác thu hoạch rất nhiều lương thực vào vụ thu, nhưng nhà hắn thu hoạch vụ thu lại mua đất, mua ruộng, còn chuẩn bị xây nhà nữal
"Được, trưởng thôn bá bá nghe theo lời của Noãn nhi
Ta cũng trồng lúa mì vụ đông
Bây giờ ta sẽ đi mua lúa mì ngay
"Trưởng thôn bá bá, trong nhà cháu còn một ít, để cháu đưa cho bát"
Cả nhà họ đã mua hết tất cả lúa mì trong các cửa hàng ngũ cốc ở thị trấn, phần còn lại đã được nghiền thành bột
Vì lúa mới đã đến nên lúa cũ không còn lại bao nhiêu
Một mẫu đất cần 10 kg hạt giống lúa mì
Nhà bọn họ gieo 30 mẫu nên cần 600 cân, trong huyện mua không đủ, Ôn Gia Thụy đã đi lên trấn để mua
Bởi vì mua hết rẻ hơn nên Ôn Gia Thụy đã mua tất cả
Ôn Noãn gửi hai mươi cân cho nhà cô nhỏ, sáu mươi cân cho nhà ông ngoại, còn dư lại một ít
"Được, vậy ta sẽ lấy
Bao nhiêu tiên
Ta trả
"Sao có thể lấy tiền của trưởng thôn bá bá được
Trưởng thôn bá bá thường cho nhà cháu mượn xe bò, còn luôn giúp đỡ nhà cháu rất nhiều nữa
Ôn Noãn đưa giỏ thức ăn và nồi đồng cho Ôn Gia Thụy
Lúc này mới phát hiện Đại Hôi đã bỏ lại giỏ thức ăn kia trên ruộng, không biết chạy đi đâu
Nàng cũng không lo lắng cho nó
Chắc là đi vào trong núi với Tiểu Hắc rồi
Ôn Noãn cùng trưởng thôn đi lấy hạt lúa mì về nhà
Trưởng thôn thầm nghĩ, Noãn nhi thật ngoan, là một đứa trẻ biết đền ơn
Cuối cùng thời thế cũng đã đến, hy vọng rằng sau khi trông cây lúa mì này, cơ thể sẽ thực sự hồi phục
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ đến khi lúa mì trông thành công, ông ấy sẽ giúp nàng cải chính danh tiếng, thoát khỏi danh hiệu ôn thân và tai tinh mới được
Sau khi hai người rời đi, Ôn Gia Thụy hỏi những người làm công rằng họ có muốn gieo trồng không
Mấy người làm công vẻ mặt nguong ngùng: "Đương nhiên là gieo trông
Vừa rồi thật xin lỗi, bọn tôi không biết Bồ Tát bảo cháu gieo trồng
Có thể nghe Bồ Tát chỉ điểm là phúc của bọn tôi
Bây giờ bọn tôi sẽ trồng trọt ngay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đúng vậy, Gia Thụy huynh, vừa rồi thực sự xin lỗi, bây giờ bọn tôi sẽ đi gieo trồng ngay đây."..
Ôn Gia Thụy không thèm tính toán với những người đó
Mấy mẫu đất này ngày mai còn phải gieo trồng, nếu thuê người khác cũng lãng phí nửa ngày, mất nhiều hơn được
Sắp xây nhà rồi, sao nỡ chậm trễ thời gian chứ
Khi Vương thị và Ngô thị nghe tin thôn dân ngăn cản họ trồng lúa mì vụ đông, họ vội vã chạy đến
"Tứ Lang có sao không
Vương thị lo lắng hỏi
Nhìn thấy những người làm công đang làm việc, Ngô thị biết rằng mọi chuyện đã được giải quyết, tò mò hỏi: "Giải quyết như thế nào vậy
Ôn Gia Thụy lập tức giải thích ngắn gọn
Vương thị nói một câu: "Bồ Tát phù hộ
Ông cụ Ôn bị cảnh tượng vừa rồi làm cho kinh hãi
Lúc này mới sực tỉnh, ông ta đi đến bên cạnh Vương thị: "Noãn nhi thật sự có giấc mơ như vậy sao
"Ừm”" Vương thị nhàn nhạt nói