Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 2152: Dương Nguyệt Nhi




Chương 2152: Dương Nguyệt NhiChương 2152: Dương Nguyệt Nhi
"Vương gia có nói đi nơi nào đón Thái hậu không
Khi nào thì trở vê không?”
Trân Hoan lắc đầu: "Vương gia không nói gì cả
Trân Hi dọn bữa sáng ra: "Vương phi, người dùng bữa trước đi
Người đã ngủ một ngày một đêm rồi, chưa ăn cái gì, người không đói bụng sao
Người không đói nhưng tiểu chủ tử sẽ đói
Ôn Noãn chỉ có thể gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng là nàng nên ăn chút gì đó, vừa rồi nàng là bị đói tỉnh
Mỗi bữa sáng có một chén tổ yến chưng đường phèn, ngoài ra thì sẽ ăn cháo thịt bằm và bánh bao giống như binh lính, cùng một dĩa dưa chua nhỏ
Ôn Noãn ăn chén tổ yến chưng đường phèn trước, sau đó mới bắt đầu ăn món khác
Ôn Noãn ăn xong bữa sáng, nàng đi ra ngoài, dự tính đi xem binh lính đã hồi phục thế nào rồi
Còn chưa đi đến lêu ấm thì đã nhìn thấy một đội ngũ từ xa đang đi đến gần
Ôn Noãn liếc mắt đã nhìn thấy Nạp Lan Cẩn Niên dẫn đầu
Nàng không thể không ngừng bước chân lại
Nạp Lan Cẩn Niên cũng thấy Ôn Noãn, hắn kẹp bụng ngựa đẩy tốc độ nhanh hơn
Xe ngựa ở phía sau cùng đội ngũ cũng vội chạy đuổi kịp theo
Nạp Lan Cẩn Niên chạy đến trước mặt Ôn Noãn, hắn xoay người xuống ngựa
Ôn Noãn nhìn về xe ngựa phía sau: "Mậu hậu đến đây à
Người không sao chứ
Hắn nhíu mày nhìn Ôn Noãn: "Vì sao lại mặc phong phanh như vậy, sao không khoác thêm một chiếc áo choàng?”
"Ta không lạnh
Nàng muốn nhanh chóng đến xem binh linh trúng độc, mặc nhiều sẽ khó cử động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này đội ngũ phía sau tiến lên
"Có phải mẫu hậu đến đây không
Ôn Noãn thấy xe ngựa dừng lại, nàng cũng vội đi lên

"Ừm
Nạp Lan Cẩn Niên kéo tay nàng đi qua
Nạp Lan Cẩn Niên nói với Hạ Huyền: "Ngươi đưa Dương cô nương đến chỗ quân y nhìn xem trước đi
"Dạt" Hạ Huyền đáp lời, sau đó đi tới chỗ xe ngựa phía sau
Ôn Noãn bất ngờ, Dương cô nương là ai
Nhưng nàng còn chưa kịp hỏi, lúc này màn xe ngựa đã được vén lên, lộ ra khuôn mặt phong hoa của Thái hậu
Chỉ là kiểu tóc của Thái hậu có hơi rối loạn, trên quần áo cũng có vài vết máu
Nhưng có lẽ không phải là của bà
Ôn Noãn nhanh chóng hành lễ: "Nhi thần gặp qua mẫu hậu, mẫu hậu vạn phúc kim an
Nạp Lan Cẩn Niên vội đỡ Ôn Noãn dậy
Thái hậu cũng lập tức nói: "Miễn lễ
Miễn lễ, đứa nhỏ này, cần gì nhiều lễ nghĩa như vậy chứ
Ôn Noãn đi đến nắm lấy tay của Thái hậu, nàng trực tiếp đặt lên mạch đập của Thái hậu, còn nhìn từ trên xuống dưới một lượt: "Mẫu hậu bị thương sao
"Không có, không có
Là máu của Nguyệt nhi, con không cần lo lắng
Lúc này Hạ Huyền bế một nữ tử từ xe ngựa cuối cùng đi đến, trên người nàng còn khoác áo choàng của Nạp Lan Can Nien
Sắc mặt nữ tử tái nhợt, dáng vẻ kia dường như mất không ít máu
Trên trán nàng băng bó một cái băng gạc màu trắng, có một chỗ băng gạc đang chảy máu
Dẫu vậy, vẫn có thể nhìn ra nữ tử đó rất đẹp, là loại xinh đẹp không phải kiểu sáng chói, điên đảo chúng sinh như Ôn Noãn
Mà vẻ đẹp này của nàng là kiểu vừa nhìn đã thấy thương yêu
Vẻ đẹp vô cùng nhu hoal
Vừa nhìn thấy đã khiến cho người khác sinh ra một cảm giác muốn che chởi
Nếu Ôn Noãn là ánh sáng mặt trời, hào quang rực rỡ khiến người ta không dám nhìn thẳng, thì nàng ta chính là ánh trăng trên bầu trời, ôn nhu tỏa sáng, khiến trong lòng người ta sinh ra cảm giác thương tiếc
Vào lúc Ôn Noãn đánh giá Dương Nguyệt Nhi thì Dương Nguyệt Nhi cũng đánh gia Ôn Noãn
Nhìn vào ánh mắt của Ôn Noãn, nàng vô thức không dám nhìn thẳng, chỉ cúi đầu, ôm chặt áo choàng trên ngời
Có chút lo lắng, giống như nai con bị hoảng sợ, càng tỏa ra sự điềm đạm đáng yêu, khiến cho người ta dễ động lòng, cũng khiến cho người ta lo lắng chính mình sẽ làm nàng sợ
Thái hậu thấy vậy liền nói với Hạ Huyền: "Mau đưa Dương cô nương đến chỗ quân y nhìn xeml"
Sau đó nói với một nha hoàn đi sau Hạ Huyền: "Tử San, ngươi nhất định phải chăm sóc thật tốt cho Dương cô nương
Nếu hôm nay không nhờ có Dương cô nương ra tay cứu giúp thì có thể bà ấy đã mất mạng rồi
"Dạ
Hai người đều trả lời
Hạ Huyền bế Dương Nguyệt Nhi nhanh chóng rời đi
Tử San vội vàng vén áo hành lễ với Ôn Noãn rồi cũng vội đuổi theo
Dương Nguyệt Nhi được Hạ Huyền bế rời đi, vẫn nhịn không được mà quay đầu lại nhìn thoáng qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nạp Lan Cẩn Niên đứng ở phía sau Ôn Noãn, vừa lúc cũng là ở chỗ đầu gió, hắn chắn gió bắc lạnh thấu xương cho nàng
Tay hắn còn nhẹ đỡ lấy nàng, chỉ cần liếc mắt nhìn qua cũng biết hắn đang cẩn thận bảo vệ nàng ở trong lồng ngực
Dương Nguyệt Nhi cụp mắt, vô thức áp sát vào áo choàng trên người mình
Áo choàng này còn mang theo hơi thở của hắn
Một mùi hương dễ chịu, cũng khiến cho người ta cảm thấy an tâm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.