Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 2202: Đón Binh Lính Khải Hoàn




Chương 2202: Đón Binh Lính Khải HoànChương 2202: Đón Binh Lính Khải Hoàn
"Tất nhiên
Cậu bé tỏ ra kiêu ngạo, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, cậu bé lập tức thu lại biểu cảm của mình, nghiêm trang khiêm tốn nói: "Cũng không quá lợi hại, mấy người biểu ca biểu tỷ lợi hại hơn một chút, nhưng chỉ là một chút thôi
Chính là bọn họ biết bẻ hạch đào ăn, con vẫn chưa bẻ được
Nhưng mà mẫu hậu yên tâm, rất nhanh con sẽ lợi hại hơn bọn ho
Biểu ca, biểu tỷ chính là con của Ôn Hinh và Ôn Thuần
Hạ nhân trong phòng đều che miệng cười trộm
Khoé miệng Nạp Lan Cẩn Niên co giật, sao nhi tử lại ngu như vậy
Tuyệt đối không phải giống hắn
Ôn Noãn buồn cười: "Vậy à
Tiểu Hoàng của chúng ta thật sự quá lợi hại
Cuối cùng Tiểu Hoàng cũng đi giày xong, cậu bé đứng lên, vươn một bàn tay tới trước: "Xong rồi, mẫu hậu, chúng ta xuất phát đi
"Được
Xuất phát
Nào, để mẫu hậu ôm
Ôn Noãn vươn tay
Tiểu Hoàng liếc nhìn bàn tay đang vươn ra của Ôn Noãn, xua tay: 'Không cần, Tiểu Hoàng đã trưởng thành, Tiểu Hoàng sẽ tự đi, Tiểu Hoàng muốn tự mình đi
Nói xong, cậu bé đưa cẳng chân ra, đong đưa đôi tay nhỏ, hùng dũng oai vệ bước tới phía trước
Nạp Lan Cẩn Niên nắm lấy cổ áo của cậu bé, ghét bỏ nói: "Con đi quá chậm, không còn kịp rồi
Ngoài cung
Sáng sớm, đường phố trong và ngoài thành đã chật kín người
Nếu không có những binh lính gác đường, có lẽ cả con phố đã không còn chỗ đứng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong số những người này, có người đón người thân, bạn bè, có người tới đón anh hùng trở về
Mọi người đều nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt
Mọi người đã đến đây chờ từ sáng sớm
Thời tiết rất lạnh, hơi thở hoá thành băng
Nhưng cũng không ngăn cản được sự nhiệt tình của mọi người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời tiết rất lạnh, nước đông thành băng
Nhưng không đông được nụ cười trên mặt mọi người
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên ôm Tiểu Hoàng đứng ở trên tường thành, nhìn phương xa
Phương xa, trên con đường ngoan ngoèo, một đội ngũ thật dài đang chậm rãi tiến đến
Nhìn từ xa, nó trông giống như một con rồng dài không có điểm cuối
Tiểu Hoàng tự mình leo lên tường thành từng bước một, nói cái gì mà chuyện của mình chính mình làm, không cần Nạp Lan Cẩn Niên ôm
Nạp Lan Cẩn Niên cũng không quản cậu bé, để cậu bé từ từ leo lên cầu thang
Đoàn người đi theo phía sau tiểu tổ tông này
Tiểu Hoàng vất vả lắm mới dùng đôi chân béo mũm mm leo lên tường thành, thở ra một hơi dài: "Hô -, quá cao
Mệt chết ta rồi
Bộ dạng và giọng điệu người lớn kia quả thực làm người dở khóc dở cười
Trái tim An Thân Vương phi đều mềm nhũn: "Đứa nhỏ này quá đáng yêu
Sau này cháu trai của bà cũng đáng yêu như vậy thì tốt rồi
"Không chỉ đáng yêu mà còn thông minh
Quả thực giống hệt Hoàng Thượng khi còn nhỏ
Ninh Vương phi cũng đỏ mắt, rất muốn ôm
Nhưng kể từ khi Tiểu Hoàng một tuổi học được đi đường và nói chuyện, cả ngày ồn ào nói chuyện của mình chính mình làm, rất ít khi muốn người ôm, trừ phi cậu bé mệt mỏi
Khoé miệng Nạp Lan Cẩn Niên co giật, kỹ năng diễn xuất khoa trương của thằng nhóc này khiến hắn hận không thể tát cho nhi tử một cái bất tỉnh
Thái thượng hoàng cũng đang rất mệt, nhưng thấy vậy thì trong lòng lại tràn đầy tình thương của cha, cũng bất chấp mệt mỏi, Tiểu Hoàng thật sự rất giống Thập Thất hoàng đệ khi còn nhỏ, ông ấy cười nói: "Tiểu Hoàng, có phải đã mệt rồi không, để Hoàng bá phụ ôm một cái nhé
"Không cần, cháu sẽ tự mình đi đường
Hoàng bá phụ, cháu cảm thấy Hoàng bá phụ còn mệt hơn cả cháu, bá phụ phải nghỉ ngơi một chút đi, không cần nhớ thương cháu đâu
Cậu bé nhìn thoáng qua Thái Thượng Hoàng đang thở hổn hển, nói rất tri kỷ
Thái Thượng Hoang:
Rõ ràng là những lời nói tri kỷ, nhưng tại sao ông lại cảm thấy Tiểu Hoàng đang ám chỉ ông già rồi
Tiểu Hoàng tò mò nhìn bốn phía, sau đó kéo ống tay áo của Ôn Noãn: "Mẫu hậu, Tiểu Hoàng muốn di khắp nơi nhìn xem, được không?”
"Được"
Bởi vì tường thành được xây khá cao, không lo cậu bé sẽ ngã xuống, Ôn Noãn liền bảo Trần Hoan cùng Trần Hi đi theo phía sau cậu bé, tránh cho cậu bé chạy loạn
"Tạ mẫu hậu
Tiểu Hoàng vui vẻ chạy đi
Trân Hoan cùng Trân Hỉ cũng nhanh chóng đuổi theo
Rất nhanh, Tiểu Hoàng đã chạy ra xa mấy mét, cậu bé lặng lẽ quay đầu lại nhìn thoáng qua
Phát hiện Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên không có chú ý tới mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Hoàng nghiêm trang dừng ở trước mặt một binh lính thủ thành, không chớp mắt nhìn hắn
Bên trên tường thành, cứ mỗi một mét lại có một binh lính thủ thành
Binh lính thủ thành mặc áo giáp, cầm hồng trường thương đỏ, mắt nhìn thẳng, đứng thẳng tắp tại chỗ không nhúc nhích
Nhưng bị một đứa nhỏ xinh đẹp đáng yêu như vậy nhìn chằm chằm, hắn vẫn không khỏi cúi đầu nhìn một cái
Hắn biết đứa nhỏ này là ai
Đây chính trưởng tử của Hoàng Thượng
Vốn dĩ vừa rồi khi Hoàng Thượng giá lâm, tất cả mọi người đã hành lễ, hiện tại không cần hành lễ thêm, nhưng hắn suy nghĩ vẫn là nên hành lễ: "Ti chức gặp qua Đại hoàng tử
Tiểu Hoàng học theo giọng điệu nghiêm trang của Nạp Lan Cẩn Niên, nói: "Miễn lết"
Sau đó giây tiếp theo liền phá công: "Binh lính ca ca, ngươi có thể cho ta sờ thứ ngươi cầm trong tay được không?”
Binh lính: "Ti chức không dám
Đại hoàng tử thứ tội
Đây chính là trường thương, lỡ như làm tiểu hoàng tử bị thương, hắn sợ không giữ được mạng sống
"Ta chỉ sờ thôi cũng không được sao
Tiểu Hoàng bĩu môi, ra vẻ đáng thương, sắp khóc
Binh lính thủ thành khẩn trương, đừng khóc nha
Chọc Đại hoàng tử khóc thì hắn không gánh nổi tội đâu
Binh lính kia thấy vậy vội nói: "Đại hoàng tử thứ tội, trường thương là vũ khí sắc bén, không cẩn thận sẽ bị thương, bị thương liên sẽ chảy máu, rất đau
Tiểu Hoàng: "Ngươi yên tâm, ta sẽ rất cẩn thận, sẽ không bất cẩn
Ta bảo đảm
Tiểu Hoàng đưa tay cao làm ra động tác bảo đảm
"Đưa cho ta đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.