Chuong 2211: Phien Ngoai 3
Chuong 2211: Phien Ngoai 3
Huyện Đại Bằng
Làng chài Thâm Dũng
Đây là một làng chài nhỏ nằm ở vùng duyên hải, dân số của cả thôn chưa đến trăm người
Bởi vì ít cày ruộng nên phần lớn các thôn dân đều làm nghề đánh bắt cá, thủy hải sản sống qua ngày
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên du ngoạn khắp nơi không có mục đích cụ thể, dừng ở đâu thì ở lại chỗ đó, nếu thích địa điểm kia thì sẽ ở lại khoảng mười ngày đến nửa tháng
Nếu không có hứng thú thì chỉ ngủ lại một đêm, ngày hôm sau sẽ di chuyển đến nơi khác
Tốc độ xe ngựa cũng không quá nhanh, cả chặng đường ăn ăn uống uống, có khi dừng lại ven các con đường nhỏ trong núi, thấy dòng suối nhỏ thanh mát, rất hợp để nghịch nước thì sẽ dẫn Tiểu Hoàng đến bên dòng suối chơi đùa rồi mới đi tiếp
Nếu bọn họ không thích đi bằng đường bộ nữa, vậy chuyển sang đi bằng đường thủy, đi thuyền ra biển, sẵn tiện cho tiểu Hoàng được ngắm nhìn biển rộng
Sau đó bọn họ nhìn thấy những chiếc thuyền đánh cá đang quay vào bờ ở trên biển, nên đi phía theo sau mấy con thuyền đó, đặt chân đến một làng chài nhỏ
Trời cao thanh mát, gió biển sáng sớm thổi tới hơi se lạnh, xua tan sức nóng của ngày thu
Nhiệt độ không khí rất hợp lòng người, vừa hay hợp để đi tản bộ
Dưới ánh sáng của mặt trời, hai người Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên nắm tay nhau đi bộ trên biển
Cách đó không xa Tiểu Hoàng đang chơi với mấy đứa nhỏ trong thôn
Mặt biển và bầu trời như hòa làm một, từng con thuyền đánh cá ra khơi từ sáng sớm bây giờ đã quay trở lại, đang đi từ xa đến gần
Ôn Noãn nhìn khung cảnh xinh đẹp hài hòa này, không khỏi nở nụ cười
Nạp Lan Cẩn Niên cảm nhận được thay đổi trong cảm xúc của nàng, cúi đầu dịu dàng hỏi: "Cười cái gì
Ôn Noãn nhìn thoáng qua phương xa, lại nhìn thoáng qua đám trẻ con đang cười vui ở trên bờ cát thì hơi mỉm cười: "Không có gì, chỉ cảm thấy có lẽ đây chính là cuộc sống lý tưởng mà ta luôn mong muốn"
Khóe miệng Nạp Lan Cẩn Niên cũng cong lên: "Là như thế nào
Cho nàng một cuộc sống lý tưởng, chính là mục tiêu lớn nhất cuộc đời hắn
"Là giống như bây giờ, yên tĩnh, hài hòa, có niềm vui, có hy vọng, còn cả..
Ôn Noãn giơ tay lên, quơ quơ bàn tay đang đan chặt vào nhau của hai người, nở nụ cười xinh đẹp nói: Còn cả cái này nữa, tình yêu
Ừ, ta có từng nói là †a yêu chàng hay chưa?”
Bước chân của Nạp Lan Cẩn Niên hơi khựng lại, dừng lại
Ôn Noãn bước thêm một bước, phát hiện hắn đã dừng lại, cũng đứng lại theo, quay đầu lại nhìn về phía hắn, cười thật tươi
Nạp Lan Cẩn Niên dùng một tay kéo nàng vào trong lồng ngực, ôm thật chặt
Ôn Noãn nhanh chóng nhìn thoáng qua bọn nhỏ ở đằng trước, phát hiện bọn nhỏ không nhìn sang đây, mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng mau chóng duõi tay đẩy hắn ra: "Làm gì vậy
Bọn nhỏ sẽ nhìn thấy
Nạp Lan Cẩn Niên buông lỏng nàng ra, sau đó cầm lấy cổ tay nàng, kéo nàng đi ve phía mấy tảng đá ngâm ở nơi xa
Đi đến chỗ mấy tảng đá ngầm, hắn trực tiếp ấn nàng lên tảng đá, dùng toàn bộ cơ thể đè lên, vây chặt nàng ở giữa khối đá và minh, cúi đầu, hôn lên môi nàng không một kẽ hở, công thành đoạt đất
Sau một lúc lâu, nhịp thở của hai người cũng rối loạn, Nạp Lan Cẩn Niên mới buông nàng ra, trán hắn tựa vào trán nàng, hơi thở nóng rực, pha chút hương trà nhàn nhạt, bao quanh nàng
"Chưa từng nói"
"Hả
Ôn Noãn nắm lấy phần áo ở trước ngực hắn, thở phì phò, nhất thời chưa kịp phản ứng lại
"Lúc nãy nàng hỏi ta là nàng đã từng nói hay chưa, chưa từng nói
Lúc nãy
Lúc nãy nàng hỏi hắn, nàng đã từng nói là nàng yêu hắn hay chưa
Cho nên, bây giờ người này đang..
"Lúc nãy ta nói cái gì
Ôn Noãn giả vờ không nhớ ra
Ánh mặt của Nạp Lan Cẩn Niên chợt lóe, lại đè nàng xuống lần nữa
"Ưm
Lúc này còn lâu hơn lúc nay mạnh mẽ hơn, giống như trời đất quay cuồng, cả người Ôn Noãn bị hắn đè xuống khối nham thạch
Nạp Lan Cẩn Niên nằm trên người nàng, hai tay chống ở bên người nàng, hơi thở hỗn loạn, ánh mắt thâm thúy, giọng điệu tràn ngập sự uy hiếp: "Lúc nãy nàng nói cái gì
"Ta nói cái gì chứ
Ưm..
Thật vất vả Ôn Noãn mới tìm được khe hở, nàng đẩy hắn ra, giơ tay đấm vào ngực người nào đó: "Này, tiểu Hoàng còn đứng bên bờ biển, rất nguy hiểm
"Có Trần Hoan và Trần Hỉ trông rồi
Nàng có lời nào muốn nói với ta không
Đôi tay của Nạp Lan Cẩn Niên chống lên tảng đá, híp mắt nhìn nàng
Bộ dạng như kiểu nếu nàng dám nói không thì hắn sẽ tiếp tục, thẳng đến khi nào nàng nói có mới thôi
"Người xấu
Nạp Lan Cẩn Niên nhướng mày, áp người xuống
Ôn Noãn nhanh chóng duỗi tay đẩy hắn, không cho hắn áp người xuống rồi nhìn hắn nói: "Ta nhớ rõ chàng cũng chưa từng nói với tai"
"Nàng nói trước
"Không
Nạp Lan Cẩn Niên lại hơi dùng sức áp người xuống
Ôn Noãn sợ tới mức vội nói: "Ta yêu chàng
Ánh mắt Nạp Lan Cẩn Niên lại càng sâu, bất mãn nói: "Nói lại lần nữa
Chẳng có chút thành ý nào
'Sao lại không có thành ý?”
"Khi nói ra lời này đáng lẽ phải liếc mắt đưa tình nhìn ta, rồi dùng giọng điệu ngọt ngào đến mức có thể chảy ra nước để nói"
Ôn Noãn: "..
Liếc mắt đưa tình là cái quỷ gì
Ngọt ngào đến mức có thể chảy ra nước là cái quỷ gì nữa vậy
"Ta không hiểu, chàng làm mẫu được không
Phút chốc trong ánh mắt của Ôn Noãn hiện lên sự giảo hoạt, mày đẹp của nàng khẽ nhếch lên, trưng ra vẻ mặt ngây thơ
Sao Nạp Lan Cẩn Niên có thể bỏ lỡ ánh mắt đó của nàng, hắn nhìn chăm chú vào nàng một lát, cuối cùng chậm rãi nhếch khóe miệng lên, lộ ra một nụ cười yêu mị mê hoặc chúng sinh: "Là như thế này
Hắn từ từ cúi đầu, ghé đến bên tai nàng,"Ta yêu nàng, Hoàng Hậu của trẫm"
Giọng nói của hắn khàn khàn, dịu dàng giống như gió biển sáng sớm khẽ thổi qua bên tai, vờn quanh trái tim nàng
Đầu quả tim nàng nhẹ nhàng rung lên
Nạp Lan Cẩn Niên đứng thẳng người, nhìn xuống nàng, ánh mắt cực kỳ nhu hòa, mềm mại đến mức giống như có thể chảy ra nước
"Ta yêu nàng, rất yêu, rất yêu, dùng toàn bộ sinh mạng của ta và cả giang sơn này
Người nam nhân ở gần trong gang tấc, hương trà mát lạnh trên người hắn như bao phủ từ đầu đến chân nàng
Ánh mắt hắn dần trở nên sâu thẳm, có thứ gì đó trào lên như sóng gió mãnh liệt, tựa cơn thủy triều ập đến trước mặt, muốn cuốn lấy nàng
Cho dù hai người đã thành hôn lâu rồi, nhưng trái tim của Ôn Noãn cũng không nhịn được mà đập thình thịch
Hai người cứ nhìn chăm chú vào đối phương như thế, không ai động đậy gì
Nạp Lan Cẩn Niên đứng im vì hắn sợ không thể khống chế được bản thân mình
Ôn Noãn lại bị sắc đẹp của người nào đó mê hoặc hoàn toàn
Thẳng đến khi nơi xa truyền đến tiếng hoan hô của đám trẻ:
"Thuyền đánh cá đã về rồi
"Thuyền đánh cá đã về rôi
Ôn Noãn sực tỉnh người, đẩy hắn ra: "Đứng lên đi
Hoàng Thượng của ta
Nạp Lan Cẩn Niên cười, hắn đứng thẳng người dậy, đi sang bên, rồi đỡ Ôn Noãn đứng lên, còn phủi quần áo giúp nàng, sửa sang lại mái tóc cho nàng
Sau khi hai người sửa sang lại quần áo cho gọn gàng sạch sẽ thì mới đi ra khỏi tảng đá ngầm
Lúc này, từng chiếc thuyền đánh cá, đã bắt đầu cập bến
Bọn họ ai cũng chạy đến thuyền đánh cá nhà mình, xem thử lần này có bội thu không
Thái Thượng Hoàng và Hoàng Thượng cũng mua một con thuyền đánh cá, hôm nay là lần đầu tiên hai người đi cùng thôn dân ra biển đánh bắt cá
Tiểu Hoàng cũng muốn đi, nhưng mà quá nguy hiểm nên Ôn Noãn không cho phép
Chính là cái được được gọi là khinh thường núi cũng không được khinh thường nước, ra biển không có áo phao cứu sinh, thuyền đánh cá lại nhỏ hẹp, Tiểu Hoàng vẫn chưa hiểu chuyện, lỡ xảy ra chuyện gì thì cả đời này cũng không kịp hối tiếc, đương nhiên sẽ không cho thằng bé đi theo
Con của các thôn dân đã tìm được thuyền nhà mình, bò lên thuyên một cách thuần thục
Bọn chúng đứng trên thuyền đánh cá, hưng phấn kêu to: "A a, nhiều cá quái
Lần này bắt được nhiều cá quái Cha, cha thật lợi hại
"Nhiều cá thật
Nhiều tôm thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn cả con cua to
Đêm nay con muốn ăn cua to
Tiểu Hoàng hưng phấn chạy ra bờ biển cùng bọn nhỏ, tìm nửa ngày trời, cũng chẳng thấy bóng dáng của Thái Thượng Hoàng và Vương Kiêu đâu
Tiểu Hoàng sốt ruột nói: "Hoan cô cô, thuyên của nhà chúng ta đâu
Trần Hoan duỗi tay chỉ vào con thuyền cuối cùng nói: "Tiểu thiếu gia đừng nóng vội, thuyền của lão gia và cữu lão gia đang đi ở phía sau đó
Tiểu Hoàng nhìn theo hướng mà Trần Hoan đã chỉ, cậu bé không nhịn được ma lẩm bẩm: "Sao bá phụ và Vương cữu công lại chậm như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trân Hoan: "Chắc do câu được quá nhiều cá, nên thuyền cũng nặng hơn?” Chương 2212: Phiên Ngoại 4
Tiểu Hoàng nghe vậy, cũng vui vẻ đáp: "Chắc chắn là thết"
Lúc nãy cậu bé đã nói Vương cửu công và bá phụ rất lợi hại, đánh thắng cả hổ
Những bạn nhỏ khác cực kỳ hâm mộ, nói người đánh thắng được cả hổ thì chắc chắn có thể câu được nhiều cá nhất
Cậu bé cũng cảm thấy thế
Cữu công gia lợi hại như thế, là Đại tướng quân, ngay cả hổ cũng sợ ông ấy, huống chỉ là mấy con cá
Lúc này các bạn nhỏ khác sôi nổi nhảy xuống thuyền, đi đến cạnh Tiểu Hoàng
"Tiểu Hoàng, thuyền nhà ngươi đâu
Vẫn chưa cập bến sao
"Sao lại chậm thế
Trong đó có một cậu bé tên Tiểu Lãng, vẻ mặt khiêu khích nói: "Tiểu Hoàng, lần nào cha ta ra khơi cũng bắt được nhiều cá nhất, quay vê nhanh nhất
Thuyền nhà ngươi chậm như thế, chắc chắn là do không bắt được cái"
Hừ, từ khi Tiểu Hoàng tới, mọi người ai cũng thích chơi với cậu nhóc, cảm thấy cậu nhóc biết rất nhiều thứ, có vẻ ngoài đáng yêu, trên người luôn có đồ ăn ngon, nên không thích chơi với mình nữa
Cho nên Tiểu Lãng trước kia là đại ca của đám trẻ có chút không phục, muốn dựa vào lần ra khơi bắt cá này dành lấy sự chú ý từ các bạn nhỏ
Tiểu Hoàng nghe vậy cũng không tức giận, cậu bé lớn tiếng nói: "Sao có thể
Hoan cô cô của ta nói bá phụ và cữu công gia của ta chắc chắn đã bắt được rất nhiều cá, thuyền quá nặng, nên mới về chậm nhất
Những bạn nhỏ khác nghe vậy cũng phấn khởi nói: "Thật vậy sao
"Thật vậy sao?”
"Đương nhiên là thật
"Cữu công gia của ngươi thật lợi hại!
Mẫu thân của ngươi cũng thật lợi hại, làm điểm tâm quá ngonl!"..
Thấy các bạn nhỏ khác đối xử với Tiểu Hoàng nhiệt tình như thế, Tiểu Lãng tức giận nói: "Không phải đâu, thuyền cập bờ chậm nhất, thường là thuyền bắt được ít cá nhất
Các bạn nhỏ: "..
Hình như cũng đúng
Bởi vì bắt được ít cá nhất nên sẽ muốn ở lại bắt thêm một lát nữa, cho nên về chậm hơn
Mỗi lần cha mình quay về trễ, thường là không thu hoạch được gì
Lúc này, thuyền của Thái Thượng Hoàng và Vương Kiêu cũng đã cập bờ, vẫn chưa dừng hẳn, Thái Thượng Hoàng đứng trên thuyền vui vẻ vẫy tay với Tiểu Hoàng: "Tiểu Hoàng, bá phụ bắt cua cho cháu này
Là một con cua rất tol"
Vương Kiêu cũng phấn khởi vẫy tay với Tiểu Hoàng: "Tiểu Hoàng, Vương cữu công bắt cho cháu một con bạch tuộc
Hơn nữa còn bắt được rất nhiều tôm biển
Tiểu Hoàng cất bước chạy đến, đôi chân nho nhỏ, nhưng vì đã bắt đầu học võ với Nạp Lan Cẩn Niên, nên động tác bò lên thuyền rất mạnh mẽ
Những bạn nhỏ khác cũng nhanh chóng chạy theo phía sau cậu rồi bò lên thuyền
Tiểu Hoàng mặt đầy tươi cười đi vào trong thuyên, liếc mắt đánh giá bốn phía, nhưng trên thuyền rỗng tuechl
Ngoại trừ mấy thùng nước và bồn gỗ ra thì chẳng có gì
Chẳng thấy bóng dáng của một con cá nào
Nhưng mà cậu nhìn thấy trên thuyền của những người khác chất đống đủ loại cá
Biểu cảm Tiểu Hoàng vô cùng ngạc nhiên: "Bá phụ, Vương cữu công, cá đâu
Thái Thượng Hoàng cầm một con cua lớn từ trong bồn gỗ lên: "Ở chỗ này, có phải rất to đúng không
Vương Kiêu lại dùng một tay kéo một con bạch tuộc không còn động đậy và một con tôm biển còn ngoe nguẩy lên: "Ở đây này
Có phải rất to đúng không
Đây là bạch tuộc khổng lồ và tôm khổng lồ
Tiểu Hoàng: "..
Các bạn nhỏ: "..
Tiểu Lãng bò lên trên thuyền, nhìn thấy chiếc thuyền đánh cá rỗng tuếch thì không nhịn được mà chỉ tay về phía con cua và bạch tuộc bọn họ đang cầm cười ha ha: "Ha ha
Hai người ra biển nửa ngày trời, mà chỉ bắt được ba thứ này
Ha ha
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những bạn nhỏ khác cũng không nhịn được mà phì cười: "Du gia gia, Vương gia gia, có phải hai người không biết bắt cá đúng không
"Cũng quá ít rôi
Cha cháu tùy tiện giăng lưới, cũng bắt được nhiều hơn thế này
Hai vị gia gia, không phải hai vị đã nói chắc chắn sẽ quay về trong thắng lợi hay sao
Thái Thượng Hoàng sờ râu, nghiêm trang nói: "Mấy đứa nhóc như các cháu thì hiểu cái gì, bắt cá thì phải bắt vua của bọn chúng trước, cua mà hai gia gia bắt được chính là vua của các loài cua
Loại tám càng, còn cả tôm khổng lồ
Bắt một con cũng đủ ăn một bữa, cần gì phải vớt nhiều như thế
"Chậc
Gia gia, ngài đừng lừa con nít
Các bạn nhỏ không nhịn được mà "chậc" một tiếng
"Một con cua nhỏ như thế sao có thể là vua của các loài cua được chứ
Du gia gia, con cua mà cha cháu bắt được còn to hơn con này
"Cháu cũng từng nhìn thấy con cua lớn hơn này nhiều, bự bằng cái bồn!"..
Bọn nhỏ thi nhau vạch trần lời nói dối của Thái Thượng Hoàng
Tiểu Lãng nhìn Tiểu Hoàng đắc ý dào dạt nói: "Ba con này ta tùy tiện xách đồ ra bờ biển câu cũng có thể câu được
Tiểu Hoàng, ngươi nói Vương cữu công của ngươi đánh thắng hổ là lừa người khác đúng không
“Ta không gạt các ngươi"
"Hừ, ngươi đang lừa bọn ta, ngươi đúng là đồ nói dối
Nói gì mà bá phụ và Vương cữu công của ngươi rất lợi hại
Ngay cả bắt cá cũng không biết thì sao có thể đánh thắng hổ?
Ngươi đúng là đồ mạnh miệng, đồ nói dối, bọn mình đừng chơi với cậu ấy nữal
Vương Kiêu: "..
Thái Thượng Hoang:
Hai người trợn tròn mắt, sao lại thế này
Sao Tiểu Hoàng nhà ông lại biến thành kẻ mạnh miệng
Đứa nhỏ này nói chuyện quá đáng thật
Nhưng mà, bọn họ là đại lão gia, không thể hơn thua với trẻ con đúng không
Tiểu Hoàng nghe vậy thì tức giận nói: "Ta không có, Vương cữu công của ta biết đánh nhau với hổ thật
Ta không nói dối
Vương Kiêu nhanh chóng gật đầu: 'Không sai, đúng thật là ta có thể đánh nhau với hổi Tiểu Hoàng nhà ta không nói dối
Thái Thượng Hoàng cũng vội gật đầu: "Đúng thế, Tiểu Hoàng không lừa các cháu, ta cũng từng đánh nhau với hổt" "Đúng là đồ nói dối, Tiểu Hoàng còn bảo hai người bắt được nhiều cá nhất
Chừng này mà gọi là nhiều sao
Hai người cũng là đồ nói dối, Tiểu Hoàng cũng thết Cả nhà các người đều là đồ nói dối
Tiểu Hoàng: '..
Thái Thượng Hoang:
Vương Kiêu: ”..
Tức chết đi được
Đứa nhỏ này, sao lại không có giáo dưỡng như thế chứ
Vương Kiêu vung tay áo lên, đi vê phía Tiểu Lãng
Ông đang định bắt lấy cổ áo cậu, đưa đứa nhóc này cho cha mẹ cậu giáo dục lại
Ông cũng quen biết với cha mẹ của cậu nhóc, đều là người hiểu lý lẽ, bình thường ra biển đánh cá rồi mang lên trấn bán, bận đến mức không có thời gian chăm sóc con cái, nên đứa nhóc này mới như vậy
Phải nhắc nhở một chút, đừng để thằng bé trở nên hư đốn
Lúc này Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên phi người nhảy lên thuyền
Xuất hiện trước mặt đám trẻ
Đám nhóc con:
Lúc nãy cha mẹ của Tiểu Hoàng đã bay lên thuyền đúng không
Thật lợi hail
Nạp Lan Cẩn Niên nhìn ba con vật trong tay Thái Thượng Hoàng và Vương Kiêu, mặt không cảm xúc nói: "Quả nhiên rất lợi hại
Hai người: "..
Trước khi ra biển hai người đã khoác lác, tán dương bản thân lợi hại bao nhiêu, lợi hại đến mức nào, chắc chắn có thể quay về trong thắng lợi
Tiểu Hoàng nhìn thấy Ôn Noãn, lập tức đi đến trước mặt nàng, túm váy nàng: "Mẹ, con không phải là kẻ nói dối
Ôn Noãn sờ sờ gương mặt nhăn nhó của Tiểu Hoàng, dịu dàng nói: "Đương nhiên Tiểu Hoàng không phải là người như thế
Tiểu Lãng: "Là kẻ nói dối
Ôn Noãn ngồi xổm xuống, dịu dàng nói với Tiểu Lãng: "Ai nói cả nhà dì là kẻ nói dối hả
Đúng thật hai vị gia gia này có thể chiến đấu với hổ, là dì bảo bọn họ đừng bắt quá nhiều cá, ăn không hết
"Gạt người
Ai mà không muốn bắt được nhiều cá
"Không tin
Để dì nói cho cháu biết, nhà ta không chỉ bắt cá rất giỏi, mà kỹ năng câu cá của nhà dì cũng rất lợi hại
Nếu để dì câu cá, thì trong vòng mười lăm phút có thể câu được một trăm con
Nếu là bắt cá, vậy trong ba mươi phút có thể bắt đầy thuyền
Thái Thượng Hoang:
Trong vòng mười lăm phút có thể câu được một trăm con
Noãn Noãn, có phải ngươi đang nói phét đúng không
Sắp thổi phá trời luôn rồi
Ngươi có biết là ra biển bắt cá, không phải chỉ cần giăng lưới là có thể bắt được cá không
Bọn họ giăng lưới nửa ngày trời mà mới vớt lên được chừng này
Ba mươi phút mà bắt được đầy thuyền
Dành ra ba mươi phút đi thuyền ra biển cũng chẳng đi được bao xal Chương 2213: Phiên Ngoại 5
Tiểu Lãng trực tiếp trợn trắng mắt: "Gạt người
Mẹ cháu nói, gạt người sẽ rụng hết răng, nói dối nhiều lần thì chính là kẻ nói dối
Người lớn mà nói dõi lại càng sail Mười lăm phút mà có thể câu được một trăm con cá
Di khoác lác đúng không
Tiểu Hoàng tức giận: "Mẹ ta không phải là kẻ nói dối
Không được nói mẹ ta như thất"
Mắng chính mình còn được, nhưng không thể mắng mel
Ôn Noãn nhướng mày: 'Không tin
Vậy dì câu cho cháu xeml"
Tròng mắt Tiểu Lãng xoay chuyển: "Được thôi
Dì câu đi
Nếu trong mười lăm phút dì không câu được một trăm con cá, Tiểu Hoàng sẽ gọi cháu một tiếng đại ca, sau này cậu ấy phải nghe theo lời cháu nói, được không
Ôn Noãn: "..
Đứa bé này, lợi hại
Còn nhỏ như thế, đã muốn tìm đàn em, muốn làm đại ca
Thái Thượng Hoang:
Thằng nhóc cũng dám sai cháu trai ông làm đệ tử của nó
Gan đủ lớn
Ôn Noãn nhìn về phía Tiểu Hoàng: "Tiểu Hoàng, con cảm thấy thế nào
Có sợ mẫu thân thua không
"Không sợ, con tin mẫu thân
Mẫu thân là người lợi hại nhất
Ôn Noãn cười: "Ừ, ngoan
Tiểu Hoàng nhìn về phía Tiểu Lãng: "Nếu ta thắng thì ngươi phải xin lỗi mẫu thân, bá phụ và cữu công gia của ta, còn phải gọi ta là đại ca
Lần đầu tiên Tiểu Hoàng biết, hóa ra có thể lên làm đại ca dựa vào việc bắt cá
Tuy rằng Tiểu Lãng lớn hơn mình
Nhưng cậu bé phải trở thành đại cal
Tiểu Lãng giống như ông cụ non, vỗ ngực một cái,'Được
Dù sao chắc chắn ta sẽ thắng
Mười lăm phút mà câu được một trăm con cá
Ra biển bắt cá ba mươi phút, có thể bắt đây thuyền
Trẻ con cũng biết đây là chuyện không có khả năng
Trừ phi cá trong biển tự bơi về phía lưới đánh cá nhà bọn hol
Còn cắn câu
Ôn Noãn về nhà chuẩn bị một ít mồi câu, sau đó liền đi cùng Nạp Lan Cẩn Niên đến bãi đá ngầm câu cá
Tiểu Hoàng vẫn không được đi theo sang đó
Chỉ có thể mở mắt trông mong đứng trên bờ với các bạn nhỏ
Bờ biển ở triều đại này, không giống như các bãi biển tràn ngập du khách thời hiện đại, cho nên khu vực gần các tảng đá ngầm cũng có rất nhiều cá tôm cua sinh sống
Bình thường cũng có vài thôn dân đến đây câu cá
Chẳng qua không dễ câu như thế, câu nửa ngày trời còn không nhiều ra biển đánh bắt cá trong một canh giờ
Phần lớn các ngư dân đều thích ra khơi, ngoại trừ một vài cụ già không thể ra xa bờ mới đến nơi này câu cá
Bây giờ cũng có một vài cụ già đang câu
Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên tìm một chỗ không có ai
Ôn Noãn ném một túi mồi xuống biển trước, sau đó nàng bắt đầu chuyển mây tía vào trong đó, dụ dỗ một vài con cá đến đây
Chưa đầy một phút, dùng mắt thường cũng có thể thấy được cá tôm cua dưới tảng đá ngầm đã bơi đến với tốc độ cực nhanh
Mấy con vật nhỏ nhỏ như cá tôm cua tranh nhau thức ăn trong túi mồi
Nhưng mà bởi vì dùng túi để đựng nên không ăn được, đành phải uống chất lỏng màu vàng thẩm thấu từ trong túi mồi
Nạp Lan Cẩn Niên móc môi vào cần câu, sau đó quăng cần câu xuống nước
Bọn họ chuẩn bị tổng cộng mười cần câu, bên này, ba cần câu mà Nạp Lan Cẩn Niên vừa mới quăng xuống, số cần câu còn dư lại, chưa kịp móc mồi vào, đã có cá cắn câu
Ôn Noãn nhanh chóng kéo cần câu lên
Trên bờ
Tiểu lãng nhìn Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên quay tới quay lui
Cậu bé nói: "Tiểu Hoàng, cho dù cha mẹ ngươi có dùng một trăm cần câu, thì trong vòng mười lăm phút, cũng không thể câu được 100 con cá
Đừng nói gì đến việc chỉ dùng mười cần câu
Những bạn nhỏ khác cũng đều gật đầu bày tỏ sự đồng ý
"Cá rất khó câu
"Ông nội của ta ngồi câu một canh giờ, cũng chỉ câu được vài con cá
Còn không bằng trực tiếp đi xuống đó mò cua
"Trong mười lăm phút có thể câu được năm con đã là rất lợi hại rồi"
Nhưng mà đám nhóc mỗi người nói một câu, vẫn chưa nói xong đã thấy Ôn Noãn câu được một con cá
Đám trẻ con: "..
Tiểu Lãng sửng sốt một chút, sau đó nói: "Do ăn may thôi
Lúc này Ôn Noãn lại câu được thêm một con, một con cá nhảy nhót tung tăng giữa không trung
Đám trẻ con: "..
Tiếp theo, các bạn nhỏ chỉ thấy Nạp Lan Cẩn Niên không ngừng quăng cần câu xuống, Ôn Noãn không ngừng kéo cần câu lên, cá cứ xuất hiện liên tiếp nhau
Không ngừng nghỉ dù chỉ một lát
Cuối cùng, Ôn Noãn và Nạp Lan Cẩn Niên thật sự không thể lo liệu hết mọi việc
Tốc độ quăng cần câu, cũng thua tốc độ cá cắn câu
Các bạn nhỏ đứng trên bờ nhìn đến ngây người
Các thôn dân đã câu cá nửa đời người cũng sợ đến ngây người
Đây là tốc độ câu cá thần tiên gì vậy
Tại sao bọn họ không thể câu được
Cuối cùng, Ôn Noãn thấy cần câu quá phiền phức, nàng trực tiếp cầm lấy túi lưới đi vớt cái
Nạp Lan Cẩn Niên thấy cá tôm cua bơi đến từng đàn, hắn dứt khoát cầm lấy lưới đánh cá ở dưới mặt đất, giăng xuống biển
Cả người nhảy xuống dưới biển kéo lưới
Mấy thôn dân đang câu cá gần đó cũng đều chạy đến bên cạnh hai người, thấy trong biển đầy cá, cũng không rảnh lo gì cả, đều nhảy xuống vớt call
Bọn nhỏ đứng trên bờ quả thật trợn mắt há hốc mồm
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy
Mười lăm phút sau
Vô số thôn dân nghe được tin tức, cũng chạy đến, nhìn đủ loại hải sản chất đống lên nhau như ngọn núi, cũng trưng ra biểu cảm hoài nghi nhân sinh
Tiểu Hoàng đếm số cá chất đống đó, rồi cậu chỉ vào đống cá nho nhỏ này, kia, kia nữa nói: "Tiểu Lãng, tổng cộng có một trăm con cá
Ngươi đếm đi
Đếm xong rồi, nhớ gọi ta một tiếng đại ca, sau này phải nghe theo lời tal Còn phải xin lỗi nữa
Tiểu Lãng: "..
Đấn lúc này, chức vị đại ca đám trẻ đã bị Tiểu Hoàng nắm giữ hoàn toàn
Quá nhiều cá, nếu không xử lý cẩn thận thì sẽ rất lãng phí
Bởi vì lúc nấy Ôn Noãn đã thu hút rất nhiều cá đến, nên nhà nào nhận được tin tức đều sai người đến vớt cá, vậy nên, giờ phút này trong nhà mọi người có rất nhiều cá, có cầm lên trên trấn bán thì cũng bán không hết
Ôn Noãn liền dạy mọi người cách bảo quản số cá này như thế nào, còn dạy cho mọi người cách làm đồ ăn vặt từ cá, rong biển, ví dụ như cá cay, mực xé nhỏ, làm đồ ăn vặt từ các loại rong vân vân
Như thế có thể khiến nơi đây phát triển hơn, kiếm được nhiều bạc hơn
Nếu không, những ngư dân này, ngày nào cũng ra khơi khi trời còn chưa sáng, vớt một ít hải sản lên trấn bán, ngày nào cũng chỉ kiếm được mấy chục văn tiên, mùa hè hải sản rất dễ bốc mùi, cuối cùng chỉ có thể bán với giá thấp, cuộc sống cũng rất khó khăn
Ở trên bờ biển này hơn một tháng, thời tiết càng ngày càng lạnh, Ôn Noãn dạy hết những cách mà nàng biết cho mọi người, bọn họ cũng nên rời đi tiếp tục con đường khám phá
Ngày rời đi, ánh mặt trời rất lóa mắt
Bãi cát trên bờ biển, xếp chồng từng con cá, còn cả tôm đang được phơi trên nham thạch
Tất cả thôn dân đều cầm theo một túi hải sản phơi khô đến đưa tiễn
Chẳng qua, thuyền cũng chỉ chứa được một số lượng có hạn, hơn nữa mấy ngày nay Ôn Noãn cũng đã tự mình phơi không ít, trước khi rời đi còn tặng cho không ít thôn dân, chỉ nhận lấy một phần nhỏ, còn lại từ chối hết ý tốt của mọi người
Sau đó dưới sự lưu luyến không nỡ của mọi người mà vẫy tay chào tạm biệt
Thuyền càng đi càng xa, đã không còn nhìn thấy bóng dáng của các thôn dân đứng bên bờ biển
Tiểu Hoàng ngôi trước bàn, đùa nghịch những món trang sức xinh đẹp được làm từ ốc biển do các bạn tặng, lưu luyến không nỡ nói: "Mau thân, sau này chúng ta còn quay lại đây không?”
Ôn Noãn sờ đầu của cậu: "Mẫu thân không biết có còn quay lại hay không, nhưng mà sau này chờ đến khi con lớn thì con có thể tự mình quay về đây
Một đời người, có thể đặt chân đến rất nhiều nơi, nhưng không phải nơi nào cũng có thể được chọn để quay lại
"Thật vậy sao
"Đương nhiên
"Vậy sau này khi lớn lên con sẽ quay lại đây”