Chương 29: Sao Nàng Lại Biết?Chương 29: Sao Nàng Lại Biết
Bà Tiền cả kinh, bà ta dùng sức rút tay lại, nhưng không thể kéo nổi, bà ta ăn vạ đứng im đó, nói chắc chắn một mực: "Các người đừng nghĩ chống chế, nói không chừng chính các người cầm kéo đến, cắt hư
"Mẹ tôi đến đây giặt quần áo, không phải đến đây làm quần áo, sao có thể cầm theo kéo
Nếu bà nói như thế, Nhiên nhi, muội lập tức đi lên trấn tìm cha, bảo cha đi báo quan, dẫn quan sai đến đây điều tra, xem thử mẹ và bà có cầm theo kéo không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tỷ ở lại chỗ này bảo vệ hiện trường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Vâng, muội đi ngay
Nhiên nhi nghe xong, sảng khoái đồng yl
Cất bước chạy ra ngoài
Đầu quả tim bà Tiền nhảy dựng
Mời quan sai đến đây điều tra, còn bảo vệ hiện trường
Hình như con quỷ đoản mệnh đáng chết này hiểu rất nhiều thứ
Nhưng mà, chỗ này cũng không phải là nhà của bà ta, mà là nhà của địa chủ
Nếu làm ầm việc này lên, kinh động đến địa chủ Phùng, sau đó quan sai điều tra ra chân tướng, chẳng phải bản thân bà ta và nữ nhi sẽ không được sống tốt hay saol
Mấy công việc tốt nhà địa chủ giao cũng mất het
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này bà Tiền bị dọa thật: "Chờ đã
Không cần báo quan, tôi tin bộ quần áo này không phải do mấy người làm hư
Không cần mấy người bồi thường bạc, mấy người đi đi
Tôi còn phải tìm xem rốt cuộc là ai dám cắt hỏng quần áo của tiểu thư
Ôn Nhiên chạy đến cửa thì dừng bước chân lại: "Tam tỷ, có báo hay không
Ngô thị và Vương thị thở dài nhẹ nhõm một hơi, bọn họ đều nhìn về phía Ôn Noãn
Đột nhiên Ôn Noãn chớp chớp mắt, ở nơi bà Tiền không nhìn thấy, lặng lẽ dựng thẳng ngón trỏ lên, lắc lắc, làm một động tác không, ngoài miệng lại nói: "Bao chứ sao lại không
Mẹ dễ bị người khác oan uổng thế sao
Không điều tra rõ chân tướng, có người lén ăn va việc này lên người mẹ thì làm thế nào bây giờ
Muốn vu oan thì vu oan, muốn hãm hại thì hãm hại
Người nhà của nàng dễ bị bắt nạt như thế sao
Hôm nay nàng phải lột một lớp da của bà tal
Nhưng mà không báo quan, nếu báo quan thì cùng lắm bà Tiền phải bồi thường bạc cho bộ quần áo, còn không báo quan thì nàng có thể dạy dỗ cho bà ta một trận lớn hơn nữa
"Vâng
Nhiên nhi cất bước chạy đi
"Chờ đã!!
Bà Tiền hét lớn ra tiếng
Nhiên nhi đã chạy ra ngoài cửa, cô bé nghe thấy thì lập tức dừng lại
Bà Tiền sắp tức chết rồi, bà ta đã nói không cần các nàng bồi thường, con bé chết tiệt kia không thuận theo không buông tha, còn muốn thế nào
"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào
Ta đã nói là ta tin mẹ ngươi, không cần nhà ngươi bồi thường nữa
Nếu không phải mẹ ngươi làm thì việc này đương nhiên ta sẽ không đi khắp nơi nói bậy
Ta nói cho ngươi biết, báo quan làm lớn chuyện thì các người cũng phải rớt một lớp da
Đi nhanh đi
"Đi cái gì mà đi
Bà không nói thì những người khác cũng sẽ nói, chính tôi nghe người trong thôn chúng tôi nói, mới biết được việc này mà chạy đến
Miệng của dân chúng, bà quản được sao
Bây giờ bà làm hỏng danh dự của mẹ tôi, trì hoãn thời gian cả nửa ngày của mẹ và bà nội, chỉ một câu nói bà tin việc này không phải do mẹ tôi làm, để chúng tôi đi là xong, trên thế giới này làm gì có chuyện dễ dàng như thế
"Vậy ngươi còn muốn thế nào nữa
Chẳng lẽ muốn ta đi khắp thôn nói cho người ta biết không phải mẹ ngươi giặt hư quần áo hay sao
Bà Tiền sắp tức đến hôn mê, đây là cái thứ gì vậy
"Xin lỗi mẹ và bà tôi, còn phải bồi thường thiệt hại vê mặt tinh thần cho bọn họ, phí hiểu lầm
Còn cả tiền công hôm nay, tổng cộng hai lượng mười văn tiên
Nếu bà có thể làm được, không thiếu một văn nào thì tôi sẽ không báo quan
Đừng cho là tôi không biết, bộ quần áo này chắc chắn do con gái bà làm hư, sau đó bà vu oan lên trên người mẹ tôi
Trong lòng bà Tiền vô cùng khiếp sợ, sao nàng lại biết
Ôn Noãn nhìn biểu cảm của bà Tiền thì biết bản thân mình đã đoán đúng rồi
Đây là váy áo của thiếu nữ, người thô thiển như Tiền bà tử chắc chắn không phải là người hầu hạ bên cạnh tiểu thư
Bà ta không có khả năng có được cơ hội tiếp xúc với quần áo của tiểu thư