Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 436: Làm Đồ Đệ Của Người Có Chỗ Tốt Gì?




Chương 436: Làm Đồ Đệ Của Người Có Chỗ Tốt Gì?Chương 436: Làm Đồ Đệ Của Người Có Chỗ Tốt Gì
"Yên tâm đi
Nhà chúng ta lấy Sứ Thanh Hoa để nổi tiếng, không ai có thể lay động địa vị của nhà chúng ta, nên lo lắng chính là Thái gia..
Về sau chờ Nhị hoàng tử..
, đến lúc đó hết giận cũng không muộn
Trong lòng Thanh Loan vẫn cảm thấy nghẹn khuất, nhưng chỉ có thể nhịn xuống
Mà Thái gia hôm nay tới cửa muộn một bước, sau đó thấy một màn xuất sắc này
Bọn họ im lặng tới, lại im lặng rời đi,không mang theo một đám mây” nào
Sau khi hai huynh muội Thanh gia rời đi
Ôn Gia Mỹ hỏi Ngô Khải Nghiệp: "Nhị cữu, huynh có sao không
"Không sao
Chỉ là khi nói chuyện có chút đau
Ôn Noãn nhìn qua, mặt của Ngô Khải Nghiệp đều sưng lên như đầu heo
Ôn Noãn: "Nhị cữu, hòm thuốc cháu đưa lúc trước có rượu trật khớp, nhị cữu đi thoa một chút thuốc đi
"Ta giúp đệ thoa
Ngô Khải Hoa lập tức nói
Sau đó ông nói với ông Từ nói: "Lão bá, vừa rồi cảm ơn ngươi
Những người khác cũng sôi nổi nói lời cảm ơn
Từ Đình Chi vui vẻ xua tay: "Không cần khách sáo, không cần khách sáo
Là việc nên làm
Ta chỉ là đang giúp tiểu đồ đệ của ta
Từ Đình Chi nhìn Ôn Noãn nước mắt lưng tròng: "Tiểu đồ đệ, ta cuối cùng cũng tìm được ngươi
Hắn tới nha môn tra được Tuệ An sứ diêu ở Ngô Gia thôn liền lập tức chạy tới
Ôn Noãn: "..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Lão gia gia, ông nhận sai người rồi, ta không phải đồ đệ của ngươi”
Ông Từ khụ khụ hai tiếng, sửa sang lại quần áo, đặt tay sau lưng nói: "Trước kia không phải, nhưng ngươi lập tức phải bái sư rồi còn gì
"Lão phu là Từ Đình Chi, người kinh thành, ba tuổi học vẽ tranh, thiếu niên thành danh..
, ngày đó thấy một bức tranh của ngươi ở hội đấu giá, cảm thấy ngươi rất có thiên phú vẽ tranh, lão phu quyết định thu ngươi làm đồ đệt Đến đây
Mau lại đây bái kiến sư phó
Cái gì
Không nhận hắn làm sư phó ư
Không thể được, ông ay ưu tú như vậy, mỗi người đều muốn bái ông ấy làm thay sao có thể có người không muốn làm đồ đệ của ông ấy chứ
Ôn Noãn: '..
Người này còn không biết xấu hổ hơn mình đấy
Kinh nghiệm nói cho nàng, không thể nhận người không biết xấu hổ làm sư phó
"Xin lỗi, lão gia gia, ta không cần sư phó
Từ lão: ”..
"Ngươi có biết ta là ai không
Nha đầu này sẽ không phải chưa từng nghe danh tiếng lừng lẫy của ông ấy đấy chứ
"Từ Đình Chi, người kinh thành, ba tuổi có thể vẽ tranh, thiếu niên thành danh, mười tuổi đã vẽ được một bức tranh nổi tiếng khắp Kinh Thành..
Ngự Thư Phòng treo đầy danh tác của ông, một bức tranh có giá trị liên thành"
Ôn Noãn nói ra từng chữ mà ông ấy vừa tự giới thiệu
Từ Đình Chi:
Nha đầu này còn nhớ rõ hơn cả ông ấy
"Làm đồ đệ của ta có rất nhiều chỗ tốt
Bắt đầu dẫn địch thâm nhập
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôn Noãn tò mò hỏi lại: "Ồ
Làm đồ đệ của ông có chỗ tốt gì
Là đi tửu lầu ăn cơm không cần trả tiền sao
Từ Đình Chi:
"Đi tiệm lương mua lương thực không cần trả tiên
"Đi tiệm vải mua vải không cần trả tiền
"Đi y quán xem bệnh không cần trả tiền?"..
"Hay là làm đồ đệ của ông thì mỗi tháng đều sẽ có một ngàn mấy trăm lượng tiền công
Nếu như vậy thì ta đây cố mà làm vậy
Ôn Noãn liên tiếp kể ra mười mấy vấn đề không cần tiền, làm Từ Đình Chi hoàn toàn há hốc mồm
Thời buổi này làm sao vậy
Sư phó còn phải trả tiền công cho đồ đệ
"Không phải sao
Vậy thì sao được tính là làm đồ đệ của ông có rất nhiều chỗ tốt
Thật xin lỗi, lão gia gia, ta không cần sư phó
Ông đi tìm những người khác đi
Sư phó là thứ rất phiền toái, nghĩ lại kiếp trước mình đã có quá nhiều sư phó, mỗi người đều rất phiền
Từ Đình Chi:
Thôi, thôi, tiên có ở khắp thiên hạ, đồ đệ lại chỉ có một
Đối với ông, việc mỗi ngày phải đi tìm đồ đệ khắp nơi còn vất vả hơn việc kiếm tiền
Coi như cho đồ đệ chút tiền tiêu vặt dil
Tiểu đồ đệ ở trong hầm trú ẩn cũ nát này, e rằng trong nhà cũng rất nghèo
"Tiểu đồ đệ
Mua đồ vật cũng không thể không trả tiên nha
Nhưng mà sư phó ta có thể cho tiểu đồ đệ ngươi mỗi tháng hai ngàn lượng tiền tiêu vặt
Ôn Noãn: "..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.