Chương 537: Chiem ChỗChương 537: Chiem Chỗ
Ngày hôm sau
Đoàn người dậy sớm tiếp tục lên đường, Lâm Đình Hiên đánh xe ngựa mà Ôn Hinh cùng Ôn Gia Mỹ ngồi
Ôn Hinh đưa cho hắn một lọ cao xóa sẹo: "Cao xóa sẹo này hiệu quả rất tốt, vết sẹo do đao trên mặt cha ta đều là dùng nó mà giảm bớt
Ngày hôm qua nàng thấy trên người hắn có rất nhiều vết sẹo, chi chít trông chéo lên nhau, nhìn thấy rất ghê người
Lâm Đình Hiên chần chừ một chút rồi nhận lấy: "..
Cảm ơn
Cô nương này không thể làm như không thấy sao
Ôn Gia Mỹ: "Lâm công tử có sẹo sao
Hai người: "..
Mặt Ôn Hinh lập tức đỏ lên: "Ngày hôm qua huynh ấy bị thương, cháu lo lắng sẽ để lại sẹo
"Miệng vết thương đã bôi thuốc chưa
Có nghiêm trọng không
Ôn Gia Mỹ quan tâm hỏi
“Đã bôi qua, không nghiêm trọng
Lúc này những xe ngựa khác đã xuất phát, Lâm Đình Hiên thở dài nhẹ nhõm một hơi: "Ta đánh xe ngựa, hai vị ngồi cẩn thận"
"Được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vạn Quân nhìn thoáng qua Ôn Hinh đang "Xum xoe" ở trước mặt Lâm Đình Hiên, lại nhìn thoáng qua chủ tử đang "Xum xoe" ở trước mặt Ôn Noãn
Nàng đưa ra kết luận: Mi lực của chủ tử không đủi
Định lực của Ôn Noãn cô nương quá mạnh
Cách kinh thành càng gần, lại gặp được càng nhiều thương đội
Nửa đường, Ôn Noãn thấy một đoàn xe đi ra từ một con đường mở rộng, trên những xe ngựa đó đều thống nhất có ghi chữ Thanh
Đây là thương đội Thanh gia
Ánh mắt nàng trong phút chốc bỗng lạnh đi vài phần
Còn có một đoạn đường là tới kinh thành, nơi này có một cái Thập Lí Đình, bên cạnh đình có quán trà
Xe ngựa Thanh gia dừng lại ở một bên, từng chiếc dừng lại chỉnh tê ở ven đường
Tổng cộng có mười chiếc
Ôn Noãn nhướng mày: Xem ra mang rất nhiều hàng hóal
Người Thanh gia đều xuống xe ngựa, muốn nghỉ chân một chút ở trong quán trà
Xa phu kéo ngựa đến một bên cột lại, để cho chúng nó ăn chút cỏ, thuận tiện bổ sung thể lực
Đi trên đường, thời tiết nắng nóng bức nên rất khát nước, hơn nữa một lát nữa còn phải xếp hàng vào thành, không biết phải xếp hàng bao lâu, cho nên đây chỉ là một quán trà nhỏ, nhưng việc làm ăn vẫn rất tốt
Mười chiếc bàn bát tiên, thì đã có bảy chiếc có người ngồi
Trong quán trà không chỉ bán trà, còn bán thức ăn trong lúc chờ đợi như đậu xanh sa, Hồng Đậu sa, trứng luộc trong nước trà, đậu hũ trần nước suối, đậu phộng luộc
Nhưng rất nhiều người đều là mua trà rót đầy túi nước, tùy tiện mua chút đồ ăn, rồi tiếp tục lên đường
Ôn Noãn nói với Nạp Lan Cẩn Niên: "Chúng ta cũng nghỉ ngơi một chút ở quán trà đi
"Được
Đoàn người cũng tìm nơi trống trải, dừng xe ngựa, rồi đi về phía quán trà
Thanh Dương liếc mắt nhìn bọn họ một cái, nhận ra là đám người Ngô Khải Nghiệp, ánh mắt hơi lóe lên
Thanh Loan cũng nhận ra bọn họ, trong mắt hiện lên một tia hung ác nham hiểm
Lúc này quán trà còn thừa lại bốn bàn
Sau khi Ngô Khải Nghiệp xuống xe ngựa đi đến đã có suy nghĩ định ngồi một cái bàn trong đó
Người Thanh gia ngăn ở trước người ông, chặn đường đi của ông
Mấy người Thanh gia khác nhanh chóng chiếm nốt bốn cái bàn còn lại
Mỗi một bàn bát tiên ngồi được tám người
Hai chiếc bàn bát tiên đã ngồi đầy người Thanh gia
Hai huynh muội Thanh Dương cố ý mỗi người chiếm một chiếc bàn bát tiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô Khải Nghiệp nói với Thanh Dương cùng Thanh Loan: "Xin hỏi có thể nhường cho một cái bàn không
Mí mắt Thanh Dương cũng không thèm nâng, không thèm đáp lại ông một câu nào cả
Chỉ làm như không nghe thấy
Thanh Loan: "Được thôi
Quỳ xuống tới cầu xin tỷ tỷ ta, ta sẽ suy nghĩ một chút
Ngô Khải Nghiệp: “..
Mẹ kiếp -
Ông chủ quán trà thấy vậy đã đến đây hỏi hai huynh muội Thanh Dương: "Hai vị khách quan có thể ngồi cùng nhau, nhường một chiếc bàn ra được không?”
Thanh Dương: "Xin lỗi, bảy tuổi đã không ngồi chung, không tiện làm như vậy
Lại nói cái bàn là chúng tôi ngồi trước, dựa vào cái gì mà phải nhường
Ông chủ thấy những người này quần áo ngăn nắp, cũng không dám đắc tội, chỉ có thể cười cười xin lỗi Ngô Khải Nghiệp: "Nếu không thì khách quan đợi một chút
Ngô Khải Nghiệp cũng không để ý tới Thanh Loan nữa, ông liếc mắt đánh giá bốn phía một cái xem phải đợi bao lâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này dưới cây đại thụ, có một bàn có người vừa lúc đứng dậy rời đi
Ôn Noãn mang theo người đi tới: "Nhị cữu, chúng ta ngồi ở đây là được