Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 559: Mặt Rồng Giận Dữ 2




Chương 559: Mặt Rồng Giận Dữ 2Chương 559: Mặt Rồng Giận Dữ 2
Tuy rằng Hoàng Thượng luôn thích phát giận, nhưng may mắn hắn không phải người tùy tiện phát giận với người khác
Hơn nữa thật sự là hiền quân, khéo dùng người
Nếu không phải năm đó ông ấy có may mắn kết bạn với Hoàng Thượng lúc ngài vẫn còn là Thái Tử thì một học sinh nghèo như ông cũng không làm nổi chức vị phủ doãn phủ Thuận Thiên quan trọng nhất này
Khi phủ doãn Thuận Thiên lui ra đến cửa, nhịn không được trộm nhìn thoáng qua
Hoàng Thượng đã chắp tay sau lưng đi đến bên bệ cửa sổ, nhìn va phương xa, cô độc tịch mịch
Bóng dáng năm đó đã không còn trẻ nữa
Hiền quân anh minh đã già, người tiếp nhận giang sơn tương lai sẽ là ai
Những người con trai dưới gối Hoàng Thượng, ai có năng lực và trí tuệ tiếp nhận vạn dặm núi sông này
Đại hoàng tử có tư tâm không tốt, hơn nữa háo sắc, không phải một vị minh quân
Nhị hoàng tử tính toán chỉ li, lòng dạ hẹp hòi, cũng không phải minh quân
Tam hoàng tử chỉ thích phong hoa tuyết nguyệt, dường như không quan tâm đến ngôi vị hoàng đế, cũng không quan tâm đến những chuyện không liên quan đến mình, không có một chút tình nghĩa huynh đệ, sợ là người có lòng dạ quá sâu?..
Phủ doãn phủ Thuận Thiên đánh giá tất cả hoàng tử ở trong lòng một lần
Hoàng Thượng già rồi, con hắn cũng không trẻ
Đế quân tương lai tìm ở đời cháu sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhớ năm đó khi Hoàng Thượng vừa tiếp nhận ngôi vị, Nạp Lan quốc đang trong tình trạng xuống dốc, quốc khố trống rỗng, quan liêu hủ bại nghiêm trọng, tham quan một đống, đã đến mức thói quen khó sửa, rút dây động rừng
Nhiều năm như vậy, thật vất vả có chút biến chuyển, nhưng Hoàng Thượng lại già rồi
Chí khí chưa cạn, người đã già cal
Hậu thế của hắn lại không có một người có lòng dạ bao dung thiên hạ, có thể bao dung biển người như Hoàng Thượng
Điều quan trọng nhất đối với vua của một nước là gì
Chỉ cần có tấm lòng bao dung, thương yêu bá tánh như con là đủ rồi
Ngươi chẳng sợ không có tài trị quốc, nhưng trong thiên hạ có nhiều nhân tài như vậy, chỉ cần ngươi nguyện ý nghe lấy ý kiến của mọi người, chẳng lẽ trị quốc còn không được sao, không có thần tử có năng lực đưa ra ý kiến cho ngươi sao
Phải biết rằng "Người nhân từ là người vô địch"
Phủ doãn Thuận Thiên thở dài một hơi, một đường miên man suy nghĩ rời đi Tử Thần Cung
Đi được nửa đường, phủ doãn Thuận Thiên gặp Lâm ngự sử, hai người chào hỏi lẫn nhau
Phủ doãn Thuận Thiên thấy Lâm ngự sử đi nhanh, cau mày mặt đen, không nhịn được tìm hiểu nói: "Tại sao Lâm ngự sử lại có vẻ tức tới hộc máu vậy
"Đại hoàng tôn quả thực đồi phong bại tục
Làm nhục văn nhã
Thói đời ngày sau
Đạo đức suy bại
Tức chết tai"
Lâm ngự sử ném xuống những lời này liền vội vàng rời đi
Ông ta chờ không kịp muốn phun chết đại hoàng tôn ở trước mặt Hoàng Thượng
Quả thực buồn cười
Phủ doãn Thuận Thiên: "..
Lại là đại hoàng tôn
Còn có chuyện gì ông ấy không biết sao
Ông cũng vội vàng ra cung tìm hiểu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kết quả, ông chấn động đến mức bắt đầu lo lắng cho trái tim của Hoàng Thượng
Trong Tử Thần Cung
Khi Lâm ngự sử đi vào, Hoàng Thượng đã ngồi ngay ngắn ở trên long ỷ
Lâm ngự sử cung kính hành lễ: "Vi thần tham kiến Hoàng Thượng
"Lâm đại nhân tiến cung có chuyện gì sao
Lâm ngự sử không chút khách khí, nói ra chuyện chiếc xe ngựa của đại hoàng tôn xơ xác tan tành như thế nào
Hơn nữa còn mô tả lúc ấy có bao nhiêu người ở đó, có bao nhiêu người nhìn thấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thương nhân từ năm quốc gia và phản ứng của các thương gia nước ngoài
Mất mặt cỡ nào
Không chọc tức Hoàng Thượng ra bệnh tim thì thê không bỏ qual
"Hoàng Thượng, đây quả thực là thói đời ngày sau, đồi phong bại tục
Lão thần nói thôi cũng thấy xấu hổi Thể diện của Nạp Lan quốc đều mất hết
Hoàng Thượng đỏ bừng mặt
Khốn nạn
Khốn nạn
Lưu manhl
Đang làm cái quái gì vậy
"Truyền ý chỉ của trãm, làm đại hoàng tôn mau lăn vào cung

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.