Chuong 636: DiThiHuongChuong 636: DiThiHuong
Ngày hôm nay, tiếng hoan hô vang lên từ sáng đến tối ở cuối thôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đôi khi còn có xe ngựa chạy vào thôn, chạy thẳng đến cuối thôn
Gia đình Ôn Noãn như cái chợ, pháo trúc bắn inh ỏi
Còn nhà cũ Ôn gia vắng vẻ vô cùng, lặng ngắt như tờ
Không có một người dân nào đến nhà ông ấy để chúc mừng
Một lời chúc cũng không nhận được
Ôn Lượng trốn trong phòng, ở trong ổ chăn bịt kín hai tai để không nghe được sự ồn ào cuối thôn
Lần này hắn quay về thôn vốn là muốn cho tứ phòng nhìn thấy vinh quang của mình, cũng như hưởng thụ chút cảm giác được người dân vây quanh
Không ngờ đến lại hoàn toàn trở thành trò cười
Vinh quang vốn dĩ là của hắn
Mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều vốn là của hắn
Đều do bà nội lúc trước đã không giết chết con ôn thần kial
Còn dùng hai lượng bạc mua lại căn nhà củi đã hỏng, khiến cho bọn họ có cơ hội xoay chuyển tình thế
Lúc này cuối thôn lại truyền đến một trận hoan hô
Ôn Lượng vô cùng buồn bực mà ngồi dậy
Hắn xuống giường, đá một cái lên tủ quần áo
Kết quả vì quá dùng sức mà đá cho móng chân cũng bật lên, dựng thẳng lên còn dính thịt nên không thể rơi ra
Máu cũng không ngừng chảy
"Cứu mạng
Mau gọi đai phụ, gọi đại phu
Ôn Lượng đau đến mức ôm chân kêu lớn
Cả nhà nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của hắn, cũng vội chạy nhanh vào
Ông Ôn nhìn thấy chân của hắn đã lập tức xoay người đi tìm đại phu
Ngày hôm sau, hai huynh đệ Ôn Thuần cùng Ôn Hậu lại xuất phát đến phủ thành trước
Còn có một cuộc thi hương, sau khi thi hương xong thì cuộc thi mùa thu cũng chính thức kết thúc, thi đậu thì sẽ là cử nhân
Sau đó chờ năm thứ hai vào kinh thành tham gia kỳ thi mùa xuân (thi hội cùng thi đình
)
Trước khi tham gia kỳ thi hương, bọn họ còn phải quay về thư viện Lộc Sơn một chuyến để nghe lời dạy bảo của Lâm lão
Lần này Ôn Noãn cũng đi cùng như trước đó, chỉ có điều nàng có việc gấp nên xuất phát trễ hơn một chút
"Đại ca, đây là hai giỏ đồ vật gửi cho Lâm lão cùng sư phụ Phương
Một giỏ là của Lâm lão, một giỏ là của Phương phu tử, bên trong còn có hai bộ quần áo mùa thu và một đôi giày mới, quà tặng cho hai người đừng để lộn xộn vì kích cỡ quần áo cả hai không giống nhau
Còn có thiệp mời thành thân của tiểu cô, hôm nay thuận tiện hai ca cũng đưa cho hai người ấy luôn đi
"Được
Ôn Thuần đáp lời
Hai huynh đệ liền lên xe ngựa rời đi
Khi xe ngựa đi qua nhà cũ, Ôn Lượng cũng đang chuẩn bị lên xe ngựa để đi đến phủ thành tham gia thi hương
Vẻ mặt hắn vừa nhìn thấy xe ngựa của Ôn Thuần đi qua mà không hề dừng lại, đã nổi lên sự nham hiểm hung ác
Sự hung ác và nham hiểm trên mặt hắn có thể nhỏ ra thành nước
Vong ân phụ nghĩa, không biết phân biệt trên dưới, không có dạy dỗiI
Nếu không phải bởi vì Cẩn vương cho bọn họ tư liệu để ôn tập, thì cả hai người họ có thể thi được hạng nhất và hạng hai sao
Nghe nói Cẩn vương rất được Hoàng thượng yêu thương, trong triều đình là một tay che trời
Ông trời ơi, vì sao không cho hắn được kết bạn với Cẩn vương
Ông Ôn nhìn thấy dáng vẻ không vui từ hôm qua đến giờ của cháu trai trưởng,
Ông cũng có chút đau lòng, nhưng vẫn dặn dò hắn tỉ mỉ: "Lương nhi, đến phủ thành rồi phải nghỉ ngơi thật tốt, chân của cháu cũng không được đụng vào nước, còn có..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôn Lượng không kiên nhẫn cắt ngang lời ông: "Đã biết, cháu đi đây
Ông nội nhớ lấy rau dưa dưỡng sinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói xong hắn liền cong chân chui vào xe ngựa để phu xe mau chạy xe ngựa rời đi
Chờ sau khi xe ngựa của Ôn Lượng rời đi, ông Ôn suy nghĩ vẫn đi đến cuối thôn
Nhìn dáng vẻ của cháu trai trưởng như vậy, dù thế nào ông cũng không đành lòng
Ôn Noãn cùng Ôn Gia Thụy lúc này cũng từ trong nhà đi ra
Người môi giới nói có một thôn trang ở bên cạnh thôn Ngô gia, hỏi bọn họ có muốn đến thôn trang đó xem không, nếu thấy vừa ý thì mua để làm của hồi môn cho Ôn Gia Mĩ
Ông Ôn còn chưa đi đến cuối thôn đã thấy Ôn Gia Thụy trèo lên xe ngựa
Ông vội chạy nhanh qua đó: "Lão tứ
Lão tứ