Chuong 65: Bao QuanChuong 65: Bao Quan
Nha đầu thúi này không phải đã nhìn ra cái gì đấy chứ
Ôn Noãn đột nhiên chuyển chủ đề, giọng điệu sắc bén, chỉ thẳng vào hai người nói: "Hai người này là đồng lõa, rắn chuột một ổ
Dùng thủ đoạn ăn va muốn lừa nhị tỷ đền bạc
Đại ca, báo quan
Trong lòng hai người hoảng sợi
Báo quan
Chưởng quầy há hốc mồm
Sao chuyện này lại phát triển đến mức báo quan
Chưởng quầy nhìn Ôn Noãn gầy như cây đậu cô-ve, không hiểu tại sao nàng ta lại biết hai người kia là một đám
Hai người Dương Siêu cũng há hốc mồm, bọn họ cũng không ngờ cô nương nhỏ như cây giá đỗ này lại dám báo quanl
Hơn nữa sao nha đầu này nhìn ra hai người bọn họ liên thủ cố ý lừa bạc
Tiểu Chu thị cũng hoảng sợ, không ngờ Ôn Noãn lại có ánh mắt như vậy
Bà ta đè nén khiếp sợ trong lòng, cười nói: "Noãn nhi, tại sao cháu lại nói bọn họ là một đám?”
Ôn Noãn cười như không cười nhìn Tiểu Chu thị, ánh mắt đầy ẩn ý
Ánh mắt này khiến Tiểu Chu thị cảm thấy tầm mắt của nàng có thể xuyên thấu da bà ta, nhìn thấu bản chất của bà ta
Ý nghĩ này khiến Tiểu Chu thị hoảng hối
Bà ta theo bản năng tránh đi ánh mắt như hiểu rõ tất cả của Ôn Noãn
Ôn Noãn khẽ mỉm cười, nụ cười không có chút độ ấm nào, chỉ vào bộ chén đĩa trong tay Ôn Noãn
Ôn Hinh đến bây giờ vẫn còn cẩn thận bưng nó
"Đây là hàng nhái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy rằng tôi không biết đại sư Trình Ân là ai, nhưng tác phẩm đầu tay của đại sư cũng coi là vật bất phàm, thứ có giá trị năm mươi lượng tuyệt đối sẽ không kém
Ôn Noãn nhận lấy bộ chén đĩa trong tay Ôn Hinh, đặt ở trên bàn tiếp tục nói: 'Nhưng bộ chén đĩa này, ha hả..
Một lượng bạc đều không đáng giá
Một tên cố ý vướng người, một tên cố ý lấy hàng giả để lừa người
Như vậy không phải hai người hợp tác ăn vạ, lừa bịp tống tiền thì là gì
Lâm Đình Hiên nghe xong lời này, đi qua cầm lấy một cái chén nhìn thoáng qua: "Đúng là giả
Mô phỏng lại tác phẩm của đại sư Trình Ân, nhưng thủ công quá kém, một bộ nhiều nhất một trăm văn
Cái chén này có thể tìm được hàng trăm bộ ở tiệm tạp hóa, thiếu một cái đi tiệm tạp hóa bổ sung là được, mười văn, tám văn là có thể mua được
Lúc nãy hắn ngồi ở xa, cho nên không có phát hiện bộ chén đĩa này là giả
Cũng không ngờ tới sẽ có người tính kế một nha đầu nghèo khổ
Ôn Noãn dùng vẻ mặt nghiêm khắc nói: "Đại ca, báo quan
Khuôn mặt tuấn tú của Ôn Thuần cũng trở nên nghiêm túc: "Được
Hắn lập tức đi ra ngoài
Tiểu Chu thị: "Không được
Dương Siêu: "Từ từi"
Lâm Trung: Cham đất" Ôn Gia Phú: 'Không thể báo quan
Bốn người đồng thanh lên tiếng
Ôn Thuần cũng không nghe, ngược lại còn chạy nhanh hơn
Ôn Gia Phú sợ tới mức vội đuổi theo
Ôn Noãn hừ lạnh một tiếng, nhìn lướt qua bốn người, cuối cùng tâm mắt dừng ở trên người Dương Siêu đã bị doạ đần ra, nhìn hắn cười như không cười: "Sợ
Dám lừa nhị tỷ của tôi, ngồi xổm đại lao đi thôi
Ôn Noãn nhấn mạnh mấy chữ cuối, nghiến răng nghiến lợi như không tha cho hắn
Dương Siêu hãi hùng khiếp vía
Sao nha đầu chết tiệt kia lại lợi hại như vậy
Ngồi xổm đại lao, sao có th人l
Việc này không liên quan tới hắn
Vốn dĩ cho rằng chỉ cần vướng chân một cái, không ngờ mọi chuyện lại thành ra phiền toái như vậy
Hắn chỉ lấy bạc làm việc, vì một trăm văn ngồi xổm nhà tù
Thiệt thòi lớn
"Ông đây không làm
Là Chu chưởng quầy cho tôi một trăm văn làm tôi vướng chân nhị tỷ của cô
Chuyện khác tôi không biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dương Siêu chỉ vào chưởng quây lớn tiếng nói
Sau đó hắn móc ra một trăm văn ném lên người chưởng quầy rồi lập tức chạy ra bên ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này, Lâm Trung cũng luống cuống
Lúc này không chạy, còn chờ quan sai lại đây sao
Hắn cũng lấy ra một chuỗi tiên đồng, ném lên mặt bàn: "Chu chưởng quầy, tôi cũng không làm
Xâu tiền này trả lại cho ông
Lâm Trung cũng muốn chạy ra bên ngoài
Nhưng lại bị Lâm Đình Hiên ngăn lại
Ôn Noãn động tác nhanh chóng túm lấy hắn: "Chuyện còn chưa tra ra manh mối, muốn chạy
Lỡ như ngươi oan uổng bá nương của tôi thì sao
Tiểu Chu thị mí mắt giật giật, sao lại nói oan uổng bà tal