Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 68: Đây Là Nàng Đáng Được Nhận




Chương 68: Đây Là Nàng Đáng Được NhậnChương 68: Đây Là Nàng Đáng Được Nhận
Ngọc nhi muốn mà bà ta còn chưa dám mual
Ngay khi chiếc trâm cài tóc bằng vàng xuất hiện, đã có nhiều tiếng thở dài:
"Trời ơi
Cây trâm cài tóc ngọc trai bằng vàng này đẹp quá, đáng giá mấy lạng bạc đó
"Đây là đồ của Trân Bảo Các, là kiểu thịnh hành ở kinh thành, ít nhất cũng phải hai mươi lượng bạc
"Người ta nguyện ý bỏ ra hai mươi lượng để mua trâm vàng cho cháu gái, làm sao có thể cắt xén mấy trăm văn tiên công của nha đầu này được chứ!"..
Mọi người nhìn thấy Chu thị đặc biệt chuẩn bị một cây trâm vàng tặng cho Ôn Hinh, đều cảm thấy có lẽ bà ta thật sự không biết gì, rất thương cháu gái mình, chẳng qua là do chưởng quầy kia quá xấu xa mà thôi
Nhìn thấy trâm ngọc trai bằng vàng, Ôn Noãn cũng có chút kinh ngạc
Nhưng nàng cũng không bỏ lỡ sự đau lòng trong mắt bà ta
Mặc dù đau lòng nhưng bà ta vẫn sẵn sàng lấy nó ra để cứu lấy danh tiếng của mình, điều đó cho thấy bà ta thực sự thông minh
Ôn Hinh theo bản năng không dám lấy: "Không cần đâu
Sao có thể không cần
Ôn Noãn lập tức đưa tay ra cầm lấy cây trâm vàng, tay của Tiểu Chu thị theo bản năng siết chặt, nhưng rất nhanh lại buông ra
Ôn Noãn nhìn trâm vàng, cười nói: "Nhị tỷ, đại bá mẫu bồi thường tiền công cho tỷ đấy
Sao tỷ lại không cần chứ
Mặc kệ là đại bá mẫu thực sự không biết những tính toán đó trước đây hay hoàn toàn là do đại bá mẫu đã làm, bây giờ bà ấy đưa cây trâm vàng này cho tỷ chỉ để bảo vệ danh tiếng của bà ấy mà thôi
Sự thật là cả năm nay chỉ có một mình tỷ rửa sạch toàn bộ chén trong tửu lâu
Đây là thứ tỷ xứng đáng được nhận
Một người rửa chén đĩa của cả tửu lâu
Đám đông lại náo động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một tửu lâu lớn như vậy, kinh doanh lại rất tốt
Một ngày có thể có hàng nghìn chén đĩa, một đứa trẻ chưa lớn làm sao rửa nổi
Tửu lâu Như Ý còn có hai người rửa chén đấy
Chẳng lẽ Tiểu Chu thị này không biết cháu gái mình rửa chén một mình sao
"Đây thật sự là bá mẫu
"Đứa nhỏ này, cầm lấy đi
Số tiền đó là do tự cháu kiếm được mài"
"Đúng vậy, không lấy thì sẽ làm cho những người vô lương tâm kia được lợi đấy
Sao lại để cho bà ta được lợi kia chứt”..
Tiểu Chu thị tức giận đến nói không nên lời, trong lòng khó chịu, cổ họng như bị mắc xương cá, nhưng bà ta lại không mở miệng được
Bà ta sợ mở miệng sẽ không thể nhịn được mà chửi rủa, vậy thì danh tiếng và hình tượng của bà ta sẽ bị hủy hoại
Bà ta trả năm lượng bạc cộng thêm cây trâm vàng hai mươi lượng để khôi phục hình tượng, nhưng đều bị đồ tai tinh này hủy hoại chỉ bằng vài câu nói
Cái thứ đoản mệnh như nó sao vẫn chưa chết nhỉ
Tiểu Chu thị cảnh cáo chính mình không nên tức giận
Bà ta không tin mình đấu không lại con nhóc chết tiệt này
Bà ta đè nén tất cả lửa giận, trong lòng đau xótI
Bà ta lau nước mắt, làm ra vẻ chán nản, không muốn giải thích thêm: "Dù thế nào đi nữa, tất cả đều là lỗi của bá mẫu, mọi người hiểu lầm ta cũng đúng thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta nên tự tay đưa trả tiền hàng tháng cho cháu mới đúng
Bây giờ ta đã hối hận rồi
Hinh nhi, cháu cầm tiền đi
Sức khỏe của Noãn nhi không tốt, lấy tiền mua thuốc đi, nhớ tới chỗ nhị đệ của ta, đệ ấy sẽ bán rẻ cho các người
Cũng đã muộn rồi, về nhà sớm đi nhé
Đi đường cẩn thận
Mọi người thấy vẻ mặt của Tiểu Chu thị rất chân thành, bà ta chỉ nhận lỗi và sửa đổi chứ không bào chữa, những người khác bắt đầu tự hỏi liệu có phải họ đã hiểu lầm bà ta không
Ôn Noãn có chút nể phục Tiểu Chu thị
Người phụ nữ này có thể buông bỏ hình tượng của mình, thừa nhận lỗi lầm với bộ dạng bị cả thế giới vu oan, chịu ấm ức nhưng vẫn không quên quan tâm đến cháu gái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu các nàng còn so đo thì có vẻ không hợp tình người
Năm lượng bạc, thêm một cây trâm ngọc trai bằng vàng, cũng đã đủ rồi
"Đại bá mẫu đối với Hinh tỷ tốt như vậy, cả nhà chúng cháu nhất định sẽ ghi nhớ ân tình này
Ôn Noãn nhìn bà †a, cười nửa miệng nói
Trái tim Tiểu Chu thị khẽ đập mạnh, bà ta cắn răng cười nói: "Hắn là như vậy
Lúc này Ôn Thuần cùng hai quan viên bước vào

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.