Chuong 72: Mua bat Xay NhaChuong 72: Mua bat Xay Nha
Ôn Gia Thụy mua mười cân gạo và mì cùng các loại gia vị, đường mạch nha, tổng cộng hết hai trăm bảy mươi văn
Gạo và mì đều là chọn mua loại có giá trung bình
Nàng mua ba quyển sách cũ hết một trăm văn
"Hôm nay kiếm lời được 106 lượng ba trăm văn tiền
Ôn Lạc: "Thủ ô kia thật đáng giá
Về sau chúng ta lên núi tìm thủ ô bán đi
"Cháu cho rằng thủ ô một trăm hai mươi năm dễ dàng tìm như vậy sao
Trên núi đa số thủ ô vừa mới trưởng thành là đã bị đào
Vương thị tức giận nói
Ôn Lạc sờ sờ đầu, cười
Ôn Noãn: "Có thể bán một trăm lượng, đó là vận khí tốt, do có cha ở đó
Nếu không con mà cầm đến phòng đấu giá thì chắc là nhiều nhất chỉ có thể bán được mấy chục lượng
Nhưng mà thủ ô kia được mây tím của nàng nuôi dưỡng, tuyệt đối là độc nhất vô nhị trong thiên hạ, không phải loại thủ ô một trăm hai mươi năm bình thường có thể so sánh, Lưu viên ngoại đúng là không lỗ
Ôn Gia Thụy cười vẫy vẫy tay: "Là do Noãn nhi có khả năng nói chuyện, ta nghe nhị ca nói, Lưu viên ngoại được con dỗ dành đến cực kỳ vui vẻ
Hắn mua xong đồ thì đến tửu lâu Phú Quý, khi vừa đi qua hiệu thuốc có đi vào xem bọn nhỏ đã đi chưa thì nghe nhị ca nói ra việc này
Nhưng mà Ôn Noãn nói như vậy khiến trong lòng ông được an ủi rất nhiều
Miệng Noãn nhi càng ngày càng ngọt
Ôn Hậu cầm một xâu tiền đồng nặng trĩu, vui mừng nói: "Một ngày đã kiếm được nhiều hơn sáu trăm văn, so với đi làm công còn kiếm được nhiều hơn
Về sau chúng ta cứ bán ốc nước ngọt là được
Ôn Lạc gật đầu: "Hôm nay Thạch Đầu còn cười một nhà chúng ta nhất định là đói đến điên rồi, cho nên mới đi mò những cái rác rưởi vịt cũng không ăn kia
Lần sau hắn lại cười con, con sẽ nói cho hắn biết xào ốc nước ngọt có thể kiếm bạc
Ôn Noãn cũng không thèm để ý, người trong thôn thấy nhà bọn họ đi mò ốc nước ngọt, đúng thật ở sau lừng đều nhỏ giọng nói một nhà bọn họ một nhà bị đói đến phát điên rồi
Nhưng mà qua mấy ngày nữa, chắc là sẽ có rất nhiều người đi mò
Ôn Gia Thụy: "Bán ốc nước ngọt không phải kế lâu dài, ốc nước ngọt có cách làm đơn giản, rất nhanh sẽ có người nghiên cứu ra được, chúng ta chỉ có thể lợi dụng ngày mùa mà kiếm được một khoản tiền nhanh thôi
Ôn Hậu nghe xong, tâm trạng đang bay bổng dần ổn định lại: "Tìm một cái việc kiếm bạc lâu dài thật sự quá khó khăn
Vương thị thấy vậy nên an ủi: "Có thể kiếm tiền nhanh được mấy ngày cũng là tốt rồi
Số tiền kiếm được ngày hôm nay còn nhiều hơn rất nhiều số tiền mà người khác dành cả đời mới kiếm được
Ngô thị: "Cũng không phải là không có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu về sau không bán được ốc nước ngọt thì vẫn có thể bán dược liệu, đất này của chúng ta có phúc, nhân sâm cùng linh chi đều có thể trông sống, còn sợ không có việc kiếm ra tiên hay sao?”
"Đúng vậy, mẫu thân thật thông minh, có thể bán dược liệu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dược liệu rất đắt
Mọi người nhìn nhân sâm cùng linh chi trong một góc ở sau phòng lập tức tràn đầy hy vọng
Vẻ mặt Ôn Hinh mờ mịt: 'Nhân sâm gì
Trên đường trở về đại ca và Noãn nhi chỉ nói chuyện chuyển nhà, còn có cả chuyện bán ốc nước ngọt và thủ 6 để kiếm bạc, cảm giác lần này vê nhà đã có rất nhiều chuyện đều đã thay đổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôn Nhiên thì thầm giải thích một chút về chuyện nhân sâm
Ôn Hinh cực kỳ kinh ngạc, hóa ra thật sự có chuyện khổ tận cam lail
Ôn Noãn: "Được, hiện tại chúng ta đã có bạc rồi, cần lên kế hoạch mua đất xây nhà
Bốn chữ "mua đất xây nhà" khiến trong lòng mọi người chấn động
Từ xưa đến nay, bốn chữ "Mua đất xây nhà" này đều không phải một việc dễ dàng
Bao nhiêu người đã phấn đấu cả đời cũng vì việc này
Nhưng mà bọn họ đã làm được
Từ khi bị đuổi ra khỏi nhà đến hiện tại, chỉ trong thời gian ngắn ngủn có mấy ngày mà Noãn Nhi mang theo bọn họ đã làm được
Vương thị kích động đến nỗi nước mắt tuôn rơi: "Được, được..
Ôn Noãn thấy Vương thị rơi lệ, tuy rằng biết đây là vui quá mà khóc, nhưng cũng khó tránh khỏi nghĩ đến những khổ sở đã phải trải qua lúc trước, nên nàng cố ý cười nói:
"Bà nội, bà nhớ đi tìm người nào đó gọi bà là tổ tông nhé
Cháu muốn nghe thử
Người một nhà đều cười
"Đứa nhỏ này
Quả nhiên Vương thị cười, bà ấy lau nước mắt tức giận nói