Nông Nữ Làm Giàu, Vang Danh Thiên Hạ

Chương 81: Mua Đất




Chương 81: Mua ĐấtChương 81: Mua Đất
Hai ông bà nói xong lại bắt đầu tranh cãi
Mặt trời cũng dần xuống núi, lòng đỏ trứng hồng hồng cuối cùng cũng biến mất ở bầu trời phía tây, cả nhà cũng đều trở về nhà
"Ông có mua đất được không
Ngô thị rót một chén nước đưa cho Ôn Gia Thụy căng thẳng hỏi
"Mua, một lượng bạc một mẫu
Tôi mua năm mẫu, một mẫu tôi dùng để xây nhà ở và bao quanh là sân, đây là khế đất, bà giữ cho kỹ
Tôi đã đi đến Ngô gia thôn để tìm cha đặt ngói xanh, còn lên thị trấn đặt mua xà gỗ, sau khi thu hoạch vụ thu xong là chúng ta sẽ có nhà ở
Ôn Gia Thụy lấy từ trong lòng ngực ra một khế đất đưa cho Ngô thị, sau đó nhận lấy chén nước uống hết một hơi
Cha ở trong miệng Ông Gia Thụy chính là cha ruột của Ngô thị
Nhà mẹ đẻ của Ngô thị làm buôn bán ngói, trước kia buôn bán rất được, hiện tại mọi người gần đó đều bán nên việc buôn bán cũng kém di rất nhiều, số vào chẳng bằng số ra, cha vợ cũng không còn muốn làm nữa
"Năm mẫu đủ lớn, đủ để trồng rau và thảo dược"
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô thị nhận lấy khế đất cẩn thận nhìn, ngón tay cũng run nhè nhẹ
Rất vất vả trong nhà mới có đất
Hơn nữa còn là đất lành
"Mẹ, cho con, con cũng muốn xem
Ôn Lạc nói
"Con cũng muốn xeml"..
Mấy đứa nhỏ đều tranh muốn xem
"Cha, năm mẫu đất lớn đến bao nhiêu vậy
"Rất lớn, có lẽ từ căn nhà hiện tại chúng ta đang ở tới bên cạnh hồ
Ôn Lạc suy nghĩ một chút hai mắt cũng bừng sáng: "ÀI Vậy sau này chúng ta có thể trồng được rất nhiều lương thực, như vậy sẽ không đói bụng nữa
Ngay cả đứa nhỏ năm tuổi trong thôn cũng biết, trong nhà có đất mới không đói bụng
Cả gia đình đều nghĩ đến miếng đất đầy cỏ dại và đầy đá, ngươi một lời ta một lời nói vê hy vọng của mình đối với căn nhà, một căn nhà ấm áp và đầy vui vẻ
Ôn Noãn ghi nhớ ý tưởng của mọi người, đến lúc đó nàng sẽ vẽ bản thiết kế nhà đất ra
Hiện tại không còn nhiều bạc mà cách mùa đông cũng không xa, nàng dự tính xây một căn tứ hợp viện đơn giản để ở đỡ, sau này có bạc nhiều hơn thì sẽ từ từ xây dựng thêm
Thậm chí sau này những khu đất hoang gần đó đều có thể mua hết
Sau khi ăn xong bữa tối, Ngô thị cùng Vương thị dẫn theo tụi nhỏ đi rửa lá sen dưới ánh trăng và ánh lửa, phơi khô, để ngày mai dùng cho việc bán ốc
Ôn Gia Thụy tiếp tục sử dụng tre làm một ít ghế cùng bàn
Đấn lúc đó có nhà ở, khi mời mấy người thợ đến ăn cơm cũng không sợ không có đủ ghế ngồi
Mà Ôn Noãn vừa thắp đèn dầu trong phòng vừa xem ba cuốn sách về nhạc lý, nàng muốn xem nhạc lý của triều đại này có gì khác với hiện đại còn có phong cách âm nhạc nào được ưa chuộng
Nàng muốn viết nhạc để kiếm bạc, nhanh chóng kiếm được nhiều bạc để đón đại tỷ về, mua quặng ngọc, tất cả đều cần bạc
Nhà của Tiền tú tài nghe nói rất giàu, không biết cần bao nhiêu bạc mới chịu thả người
Cho dù là nhiều hay ít, đều phải đưa người trở về
Cả nhà bận rộn một lúc, mãi cho đến tận khuya mới đi ngủ
Trên núi, Nạp Lan Cẩn Niên đang cùng Phong Niệm Trần cùng nhau ăn cơm, bốn món và một canh, đều là những món sơn hào hải vị mà người thường không thể ăn, nhưng bọn họ lại ăn nhạt như nước ốc
Giữa trưa có ốc xào nước ngọt còn tốt, hiện tại..
Nạp Lan Cẩn Niên nhíu mày, hắn nhớ đến hương vị của mấy món ăn hôm qua, thật sự có chút ăn không vô
Không hiểu sao đều là gà hầm thuốc, mà sao Viên quản gia có thể làm khó ăn như vậy
Thịt gà vừa dày, vừa khô, còn có mùi tanhI
Nạp Lan Cẩn Niên ăn mỗi món hai ngụm thì không ăn được nỗi nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con sói lúc này chạy vào, Viên quản gia vừa thấy nó về lập tức bưng một chén thịt lớn đặt trước mặt nó: "Đại Hôi, ăn cơml"
Đại Hôi quay đầu ghét bỏ, ngay cả một cái liếc mắt cũng không nguyện ý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Viên quản gia cảm thấy kỳ lạ nói: "Đại Hôi, sao hôm nay ngươi không ăn vậy
Đây là thứ cho sói ăn sao
Đây là cho heo ăn mới đúng
Nó không thèm ăn
Đại Hôi ngồi xổm xuống, hai chân trước võ vỗ bụng: Tiểu gia ta đã ăn no rồi
Sau đó nó đứng dậy đi về trong 6 của mình ngul
Sói ăn nhiều thì sẽ buồn ngủ, sáng sớm ngày mai còn phải dậy sớm để săn thú

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.