Hai vị di nương cũng không muốn nữ nhi của mình trở thành lão cô nương.
Chẳng lẽ Tô Nhu An cả một đời không gả, nữ nhi của mình cũng muốn theo ở phía sau làm ni cô hay sao?
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình.
Tác giả: Có kinh hỉ hay không?
Có bất ngờ không?
Giản Mộc Tử: Ta không muốn mặt mũi ư??
Chương 42
Ngay khi Giản Mộc Tử đang mơ mộng về việc mình cùng Thiên Tiên tỷ tỷ sắp động phòng, thì lại không hề hay biết rằng nàng đã bị người khác để mắt.
Những người nhớ nhung nàng, ngoài Giản Mộc Diệu còn có Phan Thụy.
Khác với danh hào công tử ăn chơi Giản Mộc Tử, Phan Thụy lại là một kẻ hoàn khố thật sự của Ninh Thành.
Phan Thụy ỷ vào cha mình là Lại Bộ Thượng Thư mà làm càn làm bậy, không chỉ ức hiếp dân nữ, còn “nam nữ ăn sạch” (có quan hệ tình dục với cả nam lẫn nữ), tại Ninh Thành hắn nổi danh khắp nơi, nhưng đương nhiên đó là tiếng xấu.
Ngày hôm đó Giản Mộc Tử nổi danh chỉ với một bức vẽ tại Đông Lâm Học Viện, mà lúc đó Phan Thụy cũng có mặt tại hiện trường.
Khuôn mặt tuấn tú của Giản Mộc Tử không chỉ lọt vào mắt Hoàng Hậu, mà còn lọt vào mắt Phan Thụy, khiến hắn ghi nhớ nàng.
Kể từ khi nhìn thấy Giản Mộc Tử tại đại hội thi từ mỗi năm một lần, khuôn mặt xinh đẹp của nàng đã hấp dẫn Phan Thụy, khiến hắn ăn ngủ không yên.
Ngay cả việc gần đây nhìn mặt những tiểu quan khác cũng mất hứng thú.
Phan Thụy đã sớm muốn đem Giản Mộc Tử khuất phục dưới thân mình hầu hạ.
Trước đây, Giản Mộc Diệu còn nóng vội hơn Giản Lão Gia về lời đồn đại của Giản Mộc Tử, cũng chính vì lời đồn này, Hoàng Hậu đã trực tiếp gạt tên Giản Mộc Tử ra khỏi danh sách phò mã dự bị.
Thấy Giản Mộc Tử không thể làm phò mã, lại hay tin Giản Mộc Tử muốn cầu hôn Tô đại tiểu thư của phủ Tướng Quân, Giản Mộc Diệu lập tức lo lắng.
Giản Mộc Diệu tuyệt đối không đồng ý để Giản Mộc Tử trở thành cô gia của phủ Tướng Quân, dù sao phủ Tướng Quân có thực quyền, một khi Giản Mộc Tử có phủ Tướng Quân làm chỗ dựa, Giản Lão Gia tự nhiên sẽ coi trọng Giản Mộc Tử, Giản Mộc Diệu liền mất đi quyền lợi tranh giành gia chủ Giản gia.
Thế là Giản Mộc Diệu liền nhìn chằm chằm Giản Mộc Tử, hy vọng có thể phá hỏng cơ hội đính hôn của Giản Mộc Tử và Tô đại tiểu thư.
Và trong lúc rình rập Giản Mộc Tử, Giản Mộc Diệu lại bất ngờ phát hiện, Phan Thụy cũng đang theo dõi nàng.
Nụ cười bỉ ổi của Phan Thụy khi nhìn Giản Mộc Tử khiến Giản Mộc Diệu hiểu Phan Thụy muốn làm gì, dù sao Phan Thụy ở Ninh Thành nổi tiếng là kẻ “nam nữ ăn sạch”.
Một độc kế liền hình thành trong đầu Giản Mộc Diệu, dù sao, có đôi khi hủy hoại một người cũng không cần để người đó hoàn toàn biến mất.
Giản Mộc Diệu vẫn luôn biết Giản Mộc Tử có lòng đề phòng với mình, cho nên cẩn thận lên kế hoạch, kế hoạch lần này chỉ cho phép thành công không cho phép thất bại.
Một khi Giản Mộc Tử trở thành cô gia của phủ Tướng Quân, vậy thì không phải là việc mình có thể đối phó được nữa.
Lúc này Giản Mộc Diệu đã đạt thành hiệp nghị với Phan Thụy.
Ban đầu Phan Thụy còn suy nghĩ làm sao để Giản Mộc Tử lên giường của mình, không ngờ lại có người tự đưa tới cửa chủ động phối hợp, Phan Thụy tự nhiên vui mừng.
Dù sao Giản gia tuy có tiền, nhưng không có quyền, nếu có chuyện gì, Phan Thụy đều có thể đổ trách nhiệm cho Giản Mộc Diệu, nói là hai huynh đệ nội đấu.
Ngày hôm đó tan học, Giản Mộc Tử liền nhận được lời mời từ thành viên hội họa xã, mời nàng cùng đi tham gia buổi tụ họp do hội họa xã tổ chức.
Từ lần trước nổi danh nhờ một bức vẽ, Giản Mộc Tử đã không còn là người vô hình trong Đông Lâm Học Viện nữa, cũng thường xuyên nhận được lời mời.
Bình thường Giản Mộc Tử đều từ chối, nhưng lời mời của hội họa xã, Giản Mộc Tử bây giờ không có cách nào từ chối.
Và trên đường một đoàn người đi đến tửu lâu, vừa vặn gặp Giản Mộc Diệu.
Người trong Đông Lâm Học Viện đều biết quan hệ của Giản Mộc Diệu và Giản Mộc Tử, cũng tiện đường mời Giản Mộc Diệu.
Dù sao Giản Mộc Diệu ở Đông Lâm Học Viện tiếng tăm không tệ, làm người cũng hào phóng, danh xưng “Thiên Tài Đồng Tử”, Thiên Tài Đồng Tử như vậy, ai mà không thích?
Một nhóm mười người đi đến tửu lâu, ngoài Giản Mộc Tử và Giản Mộc Diệu, những người khác đều là thành viên hội họa xã của Đông Lâm Học Viện, đều là những học sinh có tiếng tăm không tồi.
Mặc dù vậy, khi dùng bữa, Giản Mộc Tử vẫn luôn rất cẩn thận, rượu cũng chỉ uống một chút, thế nhưng không chịu nổi nhiều người mời, ngược lại cũng uống không ít.
Giản Mộc Tử uống rượu lên mặt, lúc này sắc mặt một mảng ửng hồng, lại bị những người khác trong hội họa xã trêu ghẹo, đúng là xinh đẹp hơn nữ tử vài phần.
Giản Mộc Tử sau khi uống rượu phản ứng chậm chạp hơn bình thường vài phần, cũng liền buông lỏng cảnh giác.
Mà trước đó rượu và đồ ăn đều bình thường, món chính lại ở phía sau là trà.
Lúc này Giản Mộc Tử thật sự có vài phần men say, liền không ngừng uống trà, muốn giải rượu, muốn tỉnh táo hơn một chút.
Thế nhưng nước trà này, càng uống càng khát, càng uống lại càng có một cỗ nóng bức ý, Giản Mộc Tử cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa, ngọn lửa này bốc lên hừng hực, Giản Mộc Tử cảm thấy mình sắp không thể áp chế được ngọn lửa này.
Giản Mộc Diệu vẫn luôn cẩn thận quan sát Giản Mộc Tử, nhìn dáng vẻ của Giản Mộc Tử, dược hiệu cũng sắp phát tác.
Giản Mộc Diệu vội vàng nhắc nhở những người khác, trời đã không còn sớm, Giản Mộc Tử uống nhiều rượu, phải về nhà.
Uống rượu đến giờ này, mọi người đều đã say sưa, chuẩn bị trở về nhà.“Các vị cẩn thận một chút.” “Đại ca uống nhiều quá, ta trước tiên sắp xếp cho đại ca một chút.” “Các ngươi đi trước đi.” Giản Mộc Diệu hư hư đỡ Giản Mộc Tử, nhưng lại không đưa Giản Mộc Tử ra khỏi tửu lâu, mà là hướng về phía nhã gian bên cạnh.“Đại ca, huynh qua bên cạnh nghỉ ngơi một chút.” “Vừa rồi trong nhã gian toàn là mùi rượu, sang bên cạnh tản mùi rượu rồi về nhà.” Chỉ là Giản Mộc Tử không biết rằng, tại nhã gian sát vách, đang có Ác Ma chờ đợi nàng.
Mà Giản Mộc Tử càng không biết rằng đêm nay toàn bộ tửu lâu, đã bị một người thần bí bao trọn.
Giản Mộc Tử tuy uống nhiều rượu, nhưng đầu óc vẫn thanh tỉnh.
Giản Mộc Tử đã từng say rượu, nhưng đều không có cảm giác như hôm nay, mà thái độ nhiệt tình khác thường của Giản Mộc Diệu lại càng lạ lùng.
Giản Mộc Tử thầm nghĩ hôm nay mình đã chủ quan, chắc chắn gặp tai ương, chỉ có thể lặng lẽ cắn đầu lưỡi, bóp ngón tay, để mình tỉnh táo hơn một chút.
Phan Thụy đưa cho Giản Mộc Diệu loại thuốc đó đương nhiên là mãnh dược, đừng nói Giản Mộc Tử chỉ là một cô gái yếu ớt, ngay cả nam tử cường tráng cũng không chịu đựng được.
Mà Phan Thụy đã sớm chờ đợi ở nhã gian sát vách, sớm đã không đợi được kiên nhẫn, trong lòng thầm nghĩ Giản Mộc Tử đã khiến mình đợi bao lâu, lát nữa sẽ hành hạ nàng bấy lâu, dùng đủ mọi hoa dạng để hành hạ nàng.
Giản Mộc Diệu đẩy cửa nhã gian sát vách, Phan Thụy liền lập tức tiến lên đón, tiếp nhận Giản Mộc Tử.
Giản Mộc Diệu cũng liền lập tức rời khỏi phòng, không dám quấy rầy chuyện tốt của Phan Thụy.
A, các tiểu đồng bọn nếu cảm thấy 52 Thư Khố không tệ, nhớ kỹ lưu địa chỉ internet https://www.52shuku.net/gl/b/bjP2j.html hoặc giới thiệu cho bằng hữu nha ~ xin nhờ rồi (>.<) Cổng truyền tống: Bảng xếp hạng đơn | Tìm sách chỉ nam | Cường cường ngày tết ngọt sủng.
