Bốn phía yên lặng như tờ, Viêm Nhan cảm thấy Hào Mại trụ ở nơi viện tử này khác thường mà yên tĩnh, nàng khoanh chân ngồi trên giường chuẩn bị tu luyện, nhưng vừa nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện ra đôi mắt khát máu điên cuồng của Đốn Ba, thử nhiều lần, trước sau không có cách nào tập trung tu luyện, đành phải từ bỏ.
Đẩy đèn lên cho sáng, Viêm Nhan ngồi trước bàn bắt đầu xem mấy quyển sách tu luyện kia.
Ninh Phong tử là người tu luyện đan dược, ông ta cất giữ mấy quyển này đều là pháp môn luyện chế đan dược.
Viêm Nhan lật vài trang, cũng không tìm thấy ghi chép liên quan đến dịch nhan đan, chắc là loại đan dược này khá thông dụng, công pháp luyện đan của Ninh Phong tử xác nhận là dùng thuật luyện đan dành cho tu sĩ đạt đến Kim Đan kỳ trở lên.
Cảnh giới tu vi Kim Đan kỳ thực sự quá xa vời với Viêm Nhan, nàng trước mắt chỉ xem giải buồn, chờ lật hết mấy quyển sách đan dược thì trời cũng hửng sáng.
Mấy ngày nay Ninh Phong tử khẳng định đang khắp nơi tìm người phóng hỏa, Viêm Nhan quyết định ở trong Hào phủ trốn mấy ngày không ra khỏi cửa, mấy ngày nữa sẽ đến kỳ thi đấu yến, nàng vừa vặn nhân lúc rảnh rỗi, đi xem thử Tất Thừa bọn họ.
Rửa mặt xong, thay quần áo, Viêm Nhan vừa ra khỏi cửa đã thấy dưới hiên chính phòng, trên ghế dài hẹp, ngồi một cái bóng tròn vo… Hào Mại?
Viêm Nhan ngẩng đầu nhìn trời sắp sáng, gió vẫn lạnh buốt, lão bản Hào lại ngồi một mình dưới hiên, co ro tay, chỉ chăm chú đọc sách dưới ánh đèn lồng mờ ảo.
Lão đầu này thích học tập vậy sao?
Mắt Viêm Nhan nhanh chóng nhận ra quyển sách hắn đang cầm là « thế ngữ tạp tán gẫu », nhưng dáng vẻ mập mạp đọc sách này, nhìn thế nào cũng giống đang lật thực đơn… Viêm Nhan nín cười, bước đến thành thật hành lễ: "Đông gia sớm.""Xoạch" quyển sách trên tay Hào Mại rơi xuống đất.
Hắn đứng dậy hơi loạng choạng, gót chân còn va vào thành ghế, đau đến nhăn răng, nhưng cố giữ vẻ đoan trang, gật đầu: "À, sớm."
Viêm Nhan tiến lên, tiện tay nhặt cuốn sách bị rơi ở chân Hào Mại, hai tay đưa đến trước mặt hắn: "Đông gia vẫn nên vào phòng xem thì hơn, buổi sáng trời lạnh, cẩn thận thân thể bị cảm lạnh."
Hào Mại vội gật đầu: "Ôi, được, ta về ngay đây…" Dứt lời, thân hình mập mạp linh hoạt lách mình đi vào phòng, vẫn cố cắn răng chịu đau gót chân, bước chân đoan trang ra vẻ bình thường."Sách của ngài." Viêm Nhan ở phía sau nhắc nhở.
Hào Mại mới quay người lại như chong chóng. Nhìn thấy Viêm Nhan vừa nhặt giúp hắn cuốn sách, hắn lại quên không cầm lấy.
Hào Mại đành phải nhịn đau chân quay trở lại, hai tay trịnh trọng nhận sách từ tay Viêm Nhan, nhỏ giọng nói: "Làm phiền" Sau đó mặt đỏ bừng, vội vã quay người vào phòng. Kết quả lòng bàn chân hạ bước quá mạnh, mắt cá chân lại trẹo một chút, còn là đúng chân đó, Hào Mại đau suýt hét lên, nhưng vẫn gắng gượng, đoan trang kiên cường đi vào phòng.
Nhìn hành động của Hào Mại như một con tôm mập ngốc nghếch, Viêm Nhan không nhịn được cười thành tiếng.
Không ngờ lão bản Hào lớn tuổi vậy rồi mà vẫn chú ý giữ gìn hình tượng trước mặt người hầu như thế, bị trẹo chân mà cũng cố chịu đựng, nàng nhìn mà thấy đau thay.
Lão đầu này cũng thú vị đấy chứ.
Trong lòng Viêm Nhan buồn cười, quay người rời khỏi viện tử, hướng nhà bếp đi.
Viêm Nhan không biết rằng, nàng đứng trong sân lén vui, thật ra Hào Mại trong phòng cũng đang lén vui.
Tối hôm qua, đèn trong phòng nàng sáng, Hào Mại đã thấy rồi.
Chủ yếu là hắn vẫn luôn quan tâm Viêm Nhan, từ sau khi yêu quái theo Vinh Xương uyển biến mất, cả nhà không tìm được cô nương này.
Sau đó vẫn là sư phụ nàng là Tất đại trù nói cô nương này đặc biệt thích đọc sách, có khi đọc say mê liền quên canh giờ. Không hẳn là bị yêu quái bắt đi.
Lúc đó Hào Mại thấy Tất đại trù trấn định như vậy, nên không tiếp tục tìm người, nhưng trong lòng hắn vẫn không yên. Tò mò Nhị Sinh đã chọn cho hắn một cô nương như thế nào.
Vì thế, thấy đèn trong phòng Viêm Nhan sáng, Hào Mại liền lặng lẽ ra khỏi phòng, đi đến ngoài cửa sổ Viêm Nhan vụng trộm nhìn lướt qua.
Tục ngữ nói, trăng sáng ngọc châu, dưới đèn mỹ nhân.
Hào Mại chỉ liếc một cái, liền cảm thấy trái tim mình bao năm nay yên tĩnh, đột nhiên phanh phanh đập loạn mấy nhịp.
Trong một gian phòng yên tĩnh, bên cạnh ánh đèn ấm áp, ngồi ngay ngắn một vị thiếu nữ trẻ tuổi có dung mạo ôn hòa xinh đẹp.
Thiếu nữ chừng mười sáu mười bảy tuổi, khí chất uyển chuyển, mày ngài mắt phượng, ẩn mình trong ánh hào quang ấm áp, giống như tiên nga trong tranh, có vẻ đẹp thanh khiết thoát tục như mộng ảo… Lão đại gia đã góa vợ nhiều năm, vào khoảnh khắc ấy, lại lặng lẽ đỏ mặt.
Về đến phòng của mình, nửa đêm Hào Mại không sao ngủ được.
Hắn sờ soạng ngồi trên mép giường gỗ đàn, nhìn ánh nến ấm áp le lói từ cửa sổ phòng Viêm Nhan, cứ thế ngồi yên suốt đêm.
Tâm tình Hào Mại, cả đêm đều đan xen giữa cảm động và kích động không thể kìm chế.
Cảm động là, con gái quả nhiên thân sinh, chọn người cho hắn quả thực có thể gọi là hoàn mỹ, biết chữ hiểu sách, dịu dàng tao nhã lịch sự, hắn căn bản không tìm ra được nửa điểm khuyết điểm nào.
Kích động là, Hào Mại cảm thấy trái tim mình như cây khô gặp mùa xuân.
Hắn vừa mới nhìn rõ mặt nữ tử lần đầu tiên, cái cảm giác trong chớp mắt đó, là hắn biết mình đã rung động.
Nửa đời sau của hắn, nếu có thể có một người như thế ở bên cạnh, cũng coi như không uổng công một đời… Nhưng mà, khi Hào Mại phát hiện Viêm Nhan vậy mà đọc sách suốt một đêm, hắn lại bắt đầu lo lắng.
Hào Mại tự nhận có tài kinh doanh kiếm tiền, nhưng học vấn của hắn quá kém. Cô nương này thích đọc sách như vậy, Hào Mại bắt đầu lo, nhỡ người ta chê hắn là tên thô tục không học thức thì sao… Mang nặng nỗi lòng vừa mừng vừa lo, lão bản Hào khó khăn lắm mới đợi đến bình minh, vẫn luôn lo lắng làm thế nào để cô nương vui vẻ, vào lúc trời tờ mờ sáng, đột nhiên nảy ra một ý, bèn vác ghế băng chạy ra ngoài hiên đọc sách.
Như vậy vừa tới, cô nương ra khỏi cửa sẽ thấy hắn đang cố gắng học hành, cho dù là giả vờ, cũng có thể để lại cho cô nương một ấn tượng tốt.
Cho nên mới có cảnh Viêm Nhan vừa ra khỏi phòng đã thấy Hào lão bản vào sáng sớm mùa đông đọc sách dưới hiên kia.
Hào Mại rất vui vẻ.
Viêm Nhan vừa rồi chủ động đến chào hỏi hắn, còn giúp hắn nhặt quyển sách bị rơi.
Điều này có phải nói rõ là cô nương không ghét hắn không?
Hai người xem như đã gặp mặt rồi.
Tiếp theo hắn còn có thể làm gì nữa?
Hào Mại bắt đầu nhớ lại, năm xưa khi theo đuổi mẹ Nhị Sinh, hắn đã làm thế nào… Đột nhiên, mắt Hào Mại sáng lên, cất giọng gọi: "Hào Lâm!"
Nghe thấy tiếng gọi của Hào Mại, Hào Lâm vội chạy từ bên ngoài vào: "Lão gia có gì phân phó?""Ngươi nhanh lên, đến Mặc Bảo trai mua hết bút mực giấy nghiên đắt nhất của nhà hắn về đây!" Hào Mại vội vàng dặn dò."Hết, mua hết?" Hào Lâm tưởng mình nghe nhầm."Đúng, mua hết... À, hay là ngươi hỏi thẳng xem hắn có bán cả cửa hàng không, hắn mà chịu bán ta mua luôn!"
Hào Lâm: "…"
Lão gia này là muốn đổi nghề làm văn nhân sao?
Hào Mại nghĩ, đường cô nương thích vẽ vời, hay là đưa thẳng cả cửa hàng bút mực cho nàng, người làm văn đều có yêu cầu riêng với đồ dùng trong thư phòng, chắc chắn nàng sẽ thích.
Ngày khác hắn lại mua vài nhà in tặng nàng. Nàng thích đọc sách, liền in những cuốn sách nàng thích xem ở nhà in, đọc đến đâu thì thuận tiện đến đó, khỏi phải mất công đi mua.
Hào Mại đã sắp xếp đâu vào đấy cuộc sống sau này của Viêm Nhan, còn Viêm Nhan giờ phút này đang ở trong đại phòng bếp, cùng Tất Thừa và cha con Đặng gia cùng mấy người đàn ông khác, hào hứng bàn chuyện tự tay chuẩn bị yến tiệc nghìn người đầy náo nhiệt."Theo ta thấy, lúc đó ta mang cái thớt lên hiện trường đi, để Tất đại trù cùng Đường cô nương song kiếm hợp bích, biểu diễn công phu cầm dao, đảm bảo bùng nổ toàn trường!" Đặng Hải phấn khích xoa tay.
Đặng Giang cười nói: "Ý này không tồi, từ ngày đó trở đi, đến cả đại tiểu thư đều thích xem tài phối đồ ăn của Tất đại trù, thường gọi Tất sư phụ đến phòng bếp nhỏ của Hạm Đạm uyển nấu ăn, đại tiểu thư ở bên cạnh xem, mắt nhìn không chớp."
Đặng Văn Minh kinh ngạc: "Đại tiểu thư xem Tất đại trù? Mắt nhìn không chớp à? Thật?"
Chính hắn xem Viêm Nhan còn hay nhìn trừng trừng, chẳng lẽ đại tiểu thư thích Tất sư phụ sao?
Đặng Văn Minh gần đây thường đến Hạm Đạm viện đưa đồ ăn cho đại tiểu thư, quen thân với Tiểu Hồng, nha hoàn truyền lời ở cổng, Tiểu Hồng lén nói cho hắn biết, đại tiểu thư không thích vị hôn phu tương lai.
Đại tiểu thư sẽ không phải là thích Tất đại trù đấy chứ?
Mặt thú cổ tệ đoán xem đoán, hoạt động vẫn tiếp tục, cố lên!
(hết chương này)
