Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nữ Đế Thành Thần Chỉ Nam

Chương 134: Theo thiên mà hàng một đống nguyên liệu nấu ăn




Việc đi làm thịt bây giờ là không kịp rồi, thật sự không được, ngày mai sẽ dùng thịt khô thay thế, Viêm Nhan hàng tồn kho còn thừa lại một ít miễn cưỡng đủ dùng.

Mặc dù thịt khô hôm nay đều được chứng kiến, nhưng mọi người ăn lẩu đều không biết đến, cũng coi như mới lạ thú vị. Mặt khác, chỉ cần có một nửa số người không ăn đồ ăn của Hạo Nguyên Lâu, bọn họ chỉ khống chế một số ít người, phần thắng vẫn tương đối lớn. . .

Trong lòng quyết định ý này, Viêm Nhan buổi tối dứt khoát liền không về Vinh Xương Uyển, mà ở phòng bếp này sắp xếp một đêm.

Chủ yếu là nàng không yên tâm cửa đối diện, phòng người chi tâm không thể không. Nàng sợ đám người chó má Hạo Nguyên Lâu kia chơi trò rút ván cầu, nửa đêm giở trò đê tiện.

Vào đêm, Tất Thừa cùng Đặng Hải ở chung một phòng, Viêm Nhan liền ở trong phòng của Tất Thừa đả tọa tu luyện. Nàng chuyên tâm tu luyện đồng thời, hoàn toàn thả lỏng thần thức, luôn luôn chú ý mọi động tĩnh trong viện.

Trong đêm, bốn phía yên tĩnh không tiếng động, Viêm Nhan thả thần thức ra ngoài, ngoài việc dò xét trong viện thỉnh thoảng có tiểu động vật như mèo chuột hoạt động vào ban đêm, cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng động lạ nào.

Xa xa, trong Hào phủ tiếng trống canh gõ qua canh ba.

Tiếng canh vừa dứt, trong viện đột nhiên "Oanh" một tiếng vang thật lớn, có cái gì đó vật to lớn từ trên trời rơi xuống, nặng nề mà đập xuống giữa sân, chấn động đến cả nhà cửa cũng rung chuyển mấy lần.

Viêm Nhan hoảng sợ bật dậy từ trên giường, một bước đã ra khỏi phòng. . .

Sau đó nàng liền ngây người ở cửa.

Ngay tại giữa sân trước mặt nàng, nằm một con vật khổng lồ. . . Không biết là cái thứ gì.

Viêm Nhan cẩn thận từng ly từng tí quan sát động tĩnh của con thú lớn từ trên trời rơi xuống.

Con gia hỏa này không nhúc nhích nằm ở đó, Viêm Nhan còn ngửi thấy trong không khí có mùi máu tươi nhàn nhạt.

Thứ này hình như đã chết.

Ánh sáng ban đêm quá mờ, nàng không nhìn rõ được gia hỏa lớn này cụ thể là cái gì, chỉ có thể thấy hình dáng đen sì của cái thân thể to lớn.

Gia hỏa này thật to lớn, giờ phút này còn đang nằm mà đã cao hơn cả mái hiên.

Viêm Nhan đứng trước con thú lớn ngẩn người một lúc mới đột nhiên phản ứng lại. . . Đây là một đống nguyên liệu nấu ăn từ trên trời rơi xuống!

Trời ơi, đêm nay đột nhiên giàu to rồi!

Nàng cố gắng bình tĩnh lại tâm tình kích động, đi vòng ra đằng trước con thú lớn mới nhìn rõ, gia hỏa này lại là một con hùng bi nửa trưởng thành.

Hùng bi có ngoại hình cơ bản giống gấu, nhưng cái đầu lại to hơn gấu không chỉ gấp mười lần, cũng hung mãnh tàn bạo hơn gấu. Viêm Nhan đã từng xem qua giới thiệu về loại yêu quái này trong « dị vật chí », biết hùng bi không phải là động vật hoang dã đơn thuần, mà nó thuộc về một loại yêu thú.

Loại yêu thú cỡ lớn này cơ bản vừa ra đời đã có thể tu luyện, chỉ số thông minh cũng nhạy bén xảo trá hơn yêu thú bình thường rất nhiều, yêu thú cỡ lớn bình thường đều có lãnh địa riêng của chúng, nhân loại rất khó gặp được thứ này.

Nửa đêm canh ba, đột nhiên có một cái xác hùng bi tươi rói rơi trong sân, đây đánh đâu ra thì còn phải hỏi?

Viêm Nhan quét mắt nhìn xung quanh, đè nén sự bực bội trong lòng, cố gắng dùng giọng điệu bình thản nói chuyện: "Đốn Ba ngươi ra đây, ta bảo đảm không đánh ngươi!"

Viêm Nhan thật sự bực mình.

Nguy hiểm thế này, con vật nhỏ này lại không rên một tiếng nào tự mình đi làm, đây là hùng bi, chứ không phải báo. . .

Nghĩ lại Viêm Nhan thấy vô cùng sợ hãi.

Con vật nhỏ này thiếu dạy dỗ, chẳng lẽ gan càng ngày càng lớn!

Đốn Ba còn không biết Viêm Nhan đã nổi giận, vui vẻ hớn hở từ đâu đó xông tới, cái đuôi to vẫy mạnh, chạy đến trước mặt Viêm Nhan nhảy lên tránh xuống một hồi khoe khoang.

Chủ nhân mau khen thú thú đi!

Thú thú có phải là rất giỏi không!

Nhiều thịt thế này, có đủ ăn không. . .

Tấn tấn tấn —— ba ~ Ngay lúc Đốn Ba đắc ý đến mức cơ hồ muốn bay lên, đột nhiên bị Viêm Nhan túm lấy lỗ tai dài nhấc lên."Có bản lĩnh rồi hả? Học được bản lĩnh rồi hả? Không nói không rằng liền tự ý đi bắt yêu thú lớn, ta hỏi ngươi, trong mắt ngươi còn có ta là chủ nhân này không hả @# $%&. . ."

Đôi mắt đẹp của Viêm Nhan sắc bén, một trận giận dữ.

Đốn Ba mặc kệ nước miếng của Viêm Nhan văng tứ tung, đối với hai bàn tay trước đầy lông mềm mại, cái đuôi to dài ngoan ngoãn rũ xuống, theo từng câu từng câu răn dạy của Viêm Nhan, hai bên mép râu còn phối hợp rung nhẹ, ngoan ngoãn chớp đôi mắt xanh vô tội nhìn Viêm Nhan đang giận dữ.

Trong đôi mắt to tròn trong suốt như nguyệt quang thạch kia, Viêm Nhan nhìn thấy gương mặt đang tức giận của chính mình. . .

Cơn giận của Viêm Nhan trong nháy mắt tiêu tan hết sạch.

Đáng yêu chết đi được!

Ôm Đốn Ba vào ngực, Viêm Nhan vùi mặt vào trong bộ lông mềm mại dài của nó, ngửi thấy mùi nóng hầm hập, ẩm ướt nhuần mồ hôi đặc trưng của động vật có vú."Về sau đừng tự ý đi làm chuyện nguy hiểm như vậy, ta sẽ rất lo lắng.""Đốn Ba ~" Bị ôm chặt trong tay Viêm Nhan, Đốn Ba mềm nhũn kêu một tiếng, tiện thể dùng cái lưỡi non trắng liếm lên mu bàn tay của Viêm Nhan.

Tuy rằng bị mắng, nhưng Đốn Ba biết chủ nhân đau lòng, chủ nhân thật lòng muốn tốt cho thú thú.

Coi như bị mắng, chỉ cần có thể giúp được chủ nhân, thú thú vẫn rất vui vẻ.

Giáo dục xong tiểu sủng nhà mình, Viêm Nhan nhìn về phía đống thịt lớn chất đống trong sân.

Có con gia hỏa này, đừng nói tiệc ngày mai, coi như mời gần nửa Lộc Ngô thành cũng đủ. Bất quá yêu quái này nếu để sáng sớm ngày mai Tất Thừa bọn họ nhìn thấy, đoán chừng phải dọa ngất tại chỗ mấy người.

Cho nên con hùng bi này phải nhanh chóng di chuyển.

Dời đi thì dễ, nhưng ai sẽ đến thu thập đống thịt này chứ?

Chuyện này khiến Viêm Nhan có chút khó xử. Thứ này da dày thịt béo, tuyệt đối là con trâu sức sống, nàng ghét nhất mấy việc chỉ cần dùng sức mà không cần dùng đầu óc.

Bình thường mấy việc này đều là việc của Tất Thừa.

Hơn nữa không có dụng cụ tiện tay, muốn xẻ một con thú to lớn như vậy ra, đao bình thường sẽ mẻ lưỡi ngay.

Haizz, nếu có cưa điện thì tốt.

Viêm Nhan trong lòng cảm thán, chỉ có thể trước tiên thu hùng bi vào Tu Di Cảnh. Lại từ Tu Di Cảnh lấy ra nửa giỏ bánh bao linh mạch cho Đốn Ba ăn, sau đó nàng lại quay trở lại Tu Di Cảnh.

Thời gian gấp rút, nàng nhất định phải tranh thủ trước khi trời sáng, giúp Tất Thừa bọn họ chuẩn bị tốt nguyên liệu nấu ăn cho bữa tiệc ngày mai.

Viêm Nhan dùng dao cắt một miếng da lông xem xét, con hùng bi này tuy to lớn, nhưng vẫn còn là một con hùng bi non, da lông không tính là đặc biệt già, chất thịt cũng rất tươi ngon, nạc mỡ vừa phải, màu sắc đỏ tươi, tuyệt đối là nguyên liệu nấu ăn tuyệt hảo, mà bình thường không dễ mà tìm được.

Viêm Nhan tay cầm con dao nhỏ, trong đầu nghĩ xem làm thế nào để vừa nhanh chóng lại tiết kiệm sức xẻ da lọc thịt khối đầu lớn này. . .

Trong đầu đang nghĩ cách, lúc ngẫu nhiên thưởng thức con dao nhỏ giữa các ngón tay, nàng lơ đãng ngưng tụ ra một khí lăng nhỏ, con dao nhỏ sắc bén kia liền xoay tròn nhanh chóng theo khí lăng.

Viêm Nhan thấy rất hay nên vung tay thử một chút, nàng phát hiện lại có thể thông qua khống chế cường độ và góc độ của khí lăng, để thao túng hướng đi của con dao nhỏ, trông giống như dây xích kiếm trong các loại binh khí.

Bất quá bản thân khí lăng là do Viêm Nhan ngưng kết từ trong cơ thể mà ra, so với dây xích kiếm bình thường, dây xích dễ khống chế hơn, cũng linh hoạt tự nhiên hơn.

Viêm Nhan kéo dài khí lăng ra, thao túng con dao nhỏ ở phía trước, lưỡi dao vung về phía xác chết khổng lồ của con hùng bi.

Lưỡi dao được khí lăng tốc độ cao đẩy về phía trước, lại thêm quán tính trợ lực, mà tùy tiện phá vỡ lớp da lông dày của con thú hoang, trực tiếp cắt vào cơ thể hùng bi một đường dài.

Viêm Nhan lập tức sáng mắt lên, lại bắt chước làm theo thử thêm mấy lần, khí lăng phối hợp với lưỡi dao càng ngày càng thuận tay, gần như chiêu nào cũng vào thịt, chỉ trong nháy mắt một con hùng bi khổng lồ, đã bị Viêm Nhan dùng phi đao khí lăng cắt tan da xẻ thịt, máu tươi văng khắp nơi.

Khung cảnh này có hơi. . .

- Hết chương này, cố lên, một tuần rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.