Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nữ Đế Thành Thần Chỉ Nam

Chương 345: Tiểu bạch hoa. . . Ăn!




Phát giác ánh mắt của Viêm Nhan khác thường, Ninh Phong Tử cảnh giác nhìn về phía sau lưng.

Ánh mắt vừa chạm đến nữ hài áo trắng, Ninh Phong Tử lập tức cười toe toét, trong ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh hỉ, đến cả môi cũng run rẩy vì hưng phấn."Thần chi linh? Ngươi chính là thần chi linh bị vây ở trong Lôi Trạch kia! Hắc hắc ha ha ha... Ngươi lại tự mình chạy tới, ta còn đang nghĩ làm sao để trộm ngươi từ Lôi Trạch ra. Ha ha, ngươi tự mình từ Lôi Trạch chạy tới, đến phiên nhà họ Ninh ta phát đạt rồi, vận may này thật mẹ nó ngăn cũng không được hắc hắc..."

Sự xuất hiện của nữ hài áo trắng ngay lập tức thu hút sự chú ý của Ninh Phong Tử, giờ phút này hắn đã sớm không để ý đến Viêm Nhan, trong lòng chỉ nghĩ đến việc bắt lấy nữ hài áo trắng.

Cô bé này mới là mục đích thực sự khi hắn bước vào đây.

Nhìn nữ hài áo trắng, ánh mắt Viêm Nhan vội vàng: "Ngươi tới đây làm gì? Mau đi đi, hắn muốn bắt ngươi đi luyện đan đấy!"

Nữ hài áo trắng thậm chí còn không thèm nhìn Ninh Phong Tử, đôi mắt lục u chỉ hướng về phía Viêm Nhan: "Bắt ta đi luyện đan? Vì sao?"

Vì sao?

Khiến Viêm Nhan khó trả lời.

Cô nương này thế mà vẫn là một đóa tiểu bạch hoa ngây thơ chưa hiểu sự đời.

Đối mặt với vẻ mặt hoàn toàn không biết gì cả của thiếu nữ, Viêm Nhan chỉ có thể nhẫn nại giải thích cho nàng: "Bởi vì ngươi là bảo bối, hắn là đan sư, đem ngươi luyện thành đan dược có thể kiếm rất nhiều tiền. Cho nên, bây giờ ngươi cần phải làm là nhanh chóng chạy trốn, có thể chạy được bao xa thì chạy, tuyệt đối đừng để hắn bắt được!"

Viêm Nhan vừa nói xong, một quả cầu lửa đã nện xuống bên cạnh nàng, Viêm Nhan bị đá văng trúng mặt đau điếng.

Ninh Phong Tử quay đầu hung tợn cảnh cáo: "Câm mồm cho ta, dám nói bậy nhà họ Ninh ta sẽ rút lưỡi ngươi!"

Sau đó quay người lại, cố nặn ra một nụ cười với nữ hài áo trắng: "Tiểu cô nương đừng sợ, lại đây, ở chỗ ta có kẹo ngon, chắc chắn ngươi chưa từng ăn bao giờ, ngươi qua đây, ta cho ngươi hết chỗ kẹo này..."

Ninh Phong Tử không biết lấy từ đâu ra một nắm đan dược, trong đêm tối phát ra đủ loại ánh sáng màu, lăn lộn trong lòng bàn tay hắn, nhìn vào thực sự rất hấp dẫn.

Viêm Nhan lườm một cái.

Thật là ghê tởm, đây căn bản là phiên bản sách giáo khoa của mấy ông già dụ dỗ con nít, lời lẽ không hề thay đổi, một chút kỹ thuật cũng không có.

Đối diện, nữ hài áo trắng không có phản ứng gì với những viên kẹo nhiều màu trong tay Ninh Phong Tử, nàng chỉ nghiêng đầu, dùng đôi mắt lục u nhìn Ninh Phong Tử."Trong đôi mắt của ngươi, là một khúc cây khô mọc đầy giòi bọ và những gai nhức nhối, lõi cây đã mục nát hoàn toàn, vẫn còn giữ nước nhờn ghê tởm, nghe như tiếng cưa kéo rỉ sét..." Nữ hài áo trắng vừa nói xong, liền bắt đầu ngâm nga.

Trong nháy mắt Viêm Nhan cảm thấy như có ma âm rót vào tai, đau khổ không chịu nổi: "Xin ngươi đừng hát, đây là hát cái gì, quả thực là gõ phá la." Bài hát này quả thật không chỉ hành hạ màng nhĩ mà còn hành hạ cả linh hồn nàng.

Ninh Phong Tử nghe thấy tiếng ca của nữ hài áo trắng cũng có chút không thoải mái, nhưng lại không phản ứng mãnh liệt như Viêm Nhan.

Hắn mơ hồ có cảm giác quen thuộc với giai điệu này, như thể ca từ này muốn biểu đạt một điều gì đó, có liên quan đến chính bản thân hắn.

Nữ hài áo trắng không để ý đến sự khó chịu của Viêm Nhan, cứ hát hết bài, đôi mắt lục u kia cũng dần dần từ tròn thành mắt ngang.

Nàng nhìn Ninh Phong Tử, trên gương mặt ngây thơ lại nở nụ cười ngọt ngào, dáng người uyển chuyển yêu mị cũng bắt đầu nhanh nhẹn nhảy múa.

Lúc này Viêm Nhan mới nhìn rõ cô bé này.

Mặt nàng quả thật trông như mười hai, mười ba tuổi, trong sáng ngây thơ, hoàn toàn là đóa hoa chưa hiểu sự đời trong thung lũng vắng, nhưng dáng người nàng lại uyển chuyển linh hoạt, yểu điệu thướt tha, không nói hết vẻ vũ mị phong lưu, rõ ràng đã trổ mã thành một thiếu phụ xinh đẹp.

Khuôn mặt và dáng người mang phong cách trái ngược nhau được kết hợp hài hòa tạo nên một cô bé vừa quyến rũ vừa xinh đẹp, khiến người hồn xiêu phách lạc, muốn giết chết hết thảy những vẻ đẹp khác trên thế gian.

Tuy chỉ hát những điệu nhạc gõ phá la, nhưng nữ hài áo trắng vẫn cứ lắc lư theo giai điệu, điệu bộ uyển chuyển xinh đẹp không thể diễn tả.

Đôi mắt mờ đục của Ninh Phong Tử hoàn toàn bị dáng múa của nữ hài áo trắng thu hút, ngay cả nước miếng chảy xuống khóe miệng cũng không để ý lau, hai mắt lồi ra, nhìn chằm chằm vào cái eo mềm mại như cành liễu của nữ hài áo trắng.

Đương nhiên, lúc này Ninh Phong Tử càng không để ý nhìn đến đôi mắt lục u đã bắt đầu biến đổi của nữ hài.

Trên đầu có chữ đao, lời người xưa quả không sai!

Bài hát gõ phá la vừa kết thúc, nụ cười trên mặt nữ hài áo trắng dần dày hơn.

Như thế này mới đúng, đây mới là ánh mắt mà người tộc nên có khi nhìn nàng.

Tham lam, vọng tưởng, tà niệm sinh sôi, đúng là trò hề... Nhân tộc a, linh hồn thật ghê tởm!

Nữ hài áo trắng từ từ cúi đầu, nhẹ nhàng hé đôi môi căng mọng.

Ninh Phong Tử đã hoàn toàn chìm đắm vào những ca từ nàng ngâm nga, giống như trúng bùa từng bước một tiến về phía nữ hài áo trắng, duỗi ra bàn tay khô ráp, muốn nắm lấy vạt áo nàng.

Ngay khi đầu ngón tay Ninh Phong Tử sắp chạm vào tay áo của nữ hài áo trắng, trước mắt bỗng dưng một luồng ánh sáng trắng xanh rực rỡ, nữ hài áo trắng đột nhiên ngẩng đầu, từ trong miệng phun ra một chiếc lưỡi dài màu hồng, kéo mạnh cổ Ninh Phong Tử, ngay tại chỗ nhẹ kéo một cái, đầu Ninh Phong Tử liền bị cho vào miệng nữ hài.

Miệng nữ hài cũng theo hình dáng đầu người Ninh Phong Tử mà biến lớn trong nháy mắt, hình dạng giống như rắn nuốt trứng, miệng nàng tựa miệng rắn, có thể giãn nở vô hạn...

Ninh Phong Tử còn chưa kịp kêu lên đã bị nuốt vào trong miệng nữ hài.

Viêm Nhan trợn to mắt nhìn cảnh tượng huyền ảo đáng sợ trước mắt, lặng lẽ nuốt nước miếng một cái.

Nữ hài nuốt trọn Ninh Phong Tử, cái lưỡi chẻ hình chữ Y liếm liếm khóe môi, đôi mắt lục u trong nháy mắt từ mắt ngang biến thành mắt tròn, sau đó nàng cúi đầu xuống, nhìn về phía Viêm Nhan đang ngây người, cơ hồ dừng lại suy nghĩ.

Ánh mắt Viêm Nhan theo miệng nàng, di chuyển xuống phía dưới... dừng lại ở bụng của nữ hài...

Bụng của nữ hài cũng không nhô lên cao như rắn nuốt trứng, vẫn thon thả mảnh mai.

Người ăn đi đâu rồi?

Nữ hài nhìn vào mắt Viêm Nhan, hàng mi thanh tú khẽ nhíu lại: "Ngươi lại không sợ sao? Thật là một người tộc thú vị." Trước đây khi nàng ăn thịt người, kẻ thì sợ chết khiếp, người thì hoảng loạn điên cuồng, kẻ thì chạy thục mạng.

Người này, vậy mà lại không có phản ứng gì.

Viêm Nhan nhíu mày: "Dáng vẻ ngươi ăn thịt người thật sự có hơi đáng sợ, bất quá ta nuôi một con pet cũng cái gì cũng ăn, chắc là ta quen rồi. Dù sao lão đầu vừa bị ngươi ăn kia ta rất ghét, cho dù ngươi không ăn hắn ta cũng muốn giết chết hắn, coi như ngươi giúp ta một tay vậy."

Trong khi Viêm Nhan nói chuyện, đôi mắt lục u của nữ hài áo trắng vẫn luôn nhìn vào mắt nàng.

Đợi Viêm Nhan nói xong, nữ hài bay tới gần nàng, ngồi xuống bên cạnh Viêm Nhan, cẩn thận từng chút một duỗi một ngón tay, nhẹ nhàng đặt lên khóe mắt của Viêm Nhan.

Viêm Nhan không hiểu nàng muốn làm gì, trừng mắt nhìn nàng.

Đầu ngón tay nữ hài áo trắng vừa chạm vào da thịt Viêm Nhan, cơ thể nàng khẽ run lên, xúc giác ngón tay nàng lạnh lẽo dị thường, cơ hồ không cảm nhận được độ ấm cơ thể của nàng.

Nữ hài vô cùng dịu dàng khẽ vuốt khóe mắt của Viêm Nhan, hỏi: "Vừa rồi ta hát bài ca đó, từ trong này ngươi rơi ra cái gì?"

- Đoán xem bạch y tiểu nữ hài là cái gì? _?

(hết chương này)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.