Người phụ nữ lúc này đã sớm sợ hãi mềm nhũn cả người, mặc cho Lục Nguyên sắp đặt.
Lục Nguyên kinh hoàng trừng mắt nhìn người đàn ông xa lạ phía trước, cố gắng muốn kích hoạt cấm chế tùy thân để tìm kiếm cứu viện, chờ hắn khởi động hết tất cả cấm chế một lần, mới phát hiện những cấm chế đó đã sớm không còn tác dụng.
Rõ ràng tiểu viện của hắn đã bị kết giới của người đàn ông trước mắt bao phủ hoàn toàn.
Điều này cũng từ một mặt cho thấy, tu sĩ trong phủ của hắn, không một ai là đối thủ của người trước mặt, dù có gọi đến cũng vô ích."Hộ vệ tùy thân của gia chủ Hộc Luật, Khương Minh Cử." Khương Minh Cử tự giới thiệu ngắn gọn rõ ràng."Ngươi, ngươi, ngươi người nhà Hộc Luật, đến, đến, đến Lục gia ta làm gì?" Lục Nguyên liều mạng lùi về sau, cả lưng áo thấm đẫm mồ hôi lạnh, cọ vào bức tường trắng tạo thành một mảng loang lổ.
Khương Minh Cử: "Giết ngươi.""Dựa, dựa vào cái gì chứ? Ta, ta chưa từng đắc tội nhà Hộc Luật." Lục Nguyên vừa tức vừa sợ.
Hắn chỉ là người giữ kho hàng của Liêu gia, có quan hệ chó má gì đến Hộc Luật gia chứ, dựa vào cái gì mà những đại lão này lại chạy đến nhắm vào hắn vậy!
Khương Minh Cử: "Trong lúc săn bắn, ngươi từng thuê một tu sĩ Kim Đan tên Ninh Phong tử vào bãi săn của Liêu gia."
Lục Nguyên run rẩy môi: "Là, là thì sao! Lại có ai nói không thể thuê người ngoài đâu!"
Chẳng lẽ không phải vì chuyện rượu?
Hắn càng hoang mang.
Khương Minh Cử: "Ninh Phong tử khi săn bắn đã mưu hại hai vị thiếu chủ nhà Hộc Luật, Ninh Phong tử là người của ngươi, thì món nợ này đương nhiên phải tính lên đầu ngươi."
Toàn thân Lục Nguyên đều run lên: "Oan uổng a, Ninh Phong tử là ta thuê tạm thời, chuyện của hắn sao có liên quan gì đến ta!"
Khương Minh Cử: "Hộc Luật gia hành sự trước giờ chỉ xem sự thật, không hỏi nhân quả."
Sự tình đã nói rõ ràng, Khương Minh Cử không tính toán phí lời với Lục Nguyên nữa, giơ một ngón tay lên vạch một cái lên cổ Lục Nguyên, một cái đầu người hoàn chỉnh lăn xuống giường, sạch sẽ ngay cả máu cũng không phun ra ngoài.
Xử lý xong, Khương Minh Cử chẳng buồn liếc mắt thêm một cái, liền chuẩn bị rời đi.
Vừa mới xoay người, liền thấy ở cửa đứng một tiểu cô nương thanh tú động lòng người.
Ai? Tiểu cô nương xinh đẹp này nhìn có vài phần quen mắt… Khương Minh Cử giật mình nhớ ra, cô nương có dung mạo tuyệt thế trước mặt này, không phải là người trong lòng của nhị công tử nhà hắn sao?
Ấn tượng của Khương Minh Cử đối với Viêm Nhan không tệ, chỉ là không ngờ lại gặp Viêm Nhan ở chỗ này, bất quá hắn vốn luôn cẩn trọng, lập tức liền nhìn ra giờ phút này Viêm Nhan có chút không thích hợp.
Viêm Nhan tựa như không nhìn thấy hắn, một đôi mắt nhìn thẳng vào trong phòng, ánh mắt chiếu vào Lục Nguyên đang nằm mình trên giường với thi thể đã lìa đầu, tròng đen tựa đá khảm xung quanh một vòng viền đỏ, bên trong tựa như ẩn chứa hàng vạn ma quỷ, vừa yêu mị vừa tà ác, lại ngoan độc, phối hợp với khuôn mặt trắng bệch đến khuynh thành của nàng… Nhìn lên giống như một huyền nữ rơi vào địa ngục, lại giống như một a tu la vừa tỉnh dậy.
Khương Minh Cử dời ánh mắt xuống dưới, phát hiện trong tay Viêm Nhan thế mà đang cầm một cục gạch.
Rõ ràng cô nhóc này cũng là tới báo thù.
Khương Minh Cử âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nếu mục đích giống nhau thì dễ rồi, không đến mức đắc tội tâm can của nhị gia nhà hắn."Cô nương cũng đến tính sổ sao? Chuyện đã xong xuôi rồi, khỏi bẩn tay cô nương." Khương Minh Cử lên tiếng trước.
Viêm Nhan hơi nhướng mày: "Đầu rơi rồi, vậy ta đập cái gì?"
Giọng điệu rõ ràng không vui.
Khương Minh Cử há to miệng, nhất thời không biết nên đáp lời thế nào.
Hắn quay người lại nhìn thi thể Lục Nguyên, vuốt vuốt râu: "Hay là… ta lại đặt đầu hắn trở lại cho cô?"
Viêm Nhan không lên tiếng.
Khương Minh Cử môi mấp máy, cảm thấy vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. Lại cũng chỉ đành quay người trở lại mép giường, đem cái đầu Lục Nguyên đã lăn xuống đất lại nhặt đặt lên cổ.
Sau khi sắp xếp xong, hắn còn quay đầu hỏi Viêm Nhan: "Như vậy được chưa?"
Viêm Nhan gật đầu, trực tiếp đi về phía giường, chộp lấy cục gạch giơ lên đập mạnh vào đỉnh đầu Lục Nguyên.
Cục gạch vỡ làm đôi, đầu Lục Nguyên bị đập lõm cả vào trong bụng.
Người phụ nữ sợ đến trợn ngược mắt, bất tỉnh nhân sự.
Khương Minh Cử đứng bên cạnh nhướng mày.
Ngay cả thi thể cũng không tha, tiểu cô nương này đúng là không phải người hiền lành gì.
Đập xong, Viêm Nhan ném nửa cục gạch trong tay lên giường, xoay người rời đi.
Khương Minh Cử đi theo sau nàng cùng nhau ra khỏi thư phòng. Thấy Viêm Nhan leo lên lưng thú rồi định rời đi, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi một câu: "Cô nương xin dừng bước, lão hủ mạo muội hỏi một câu, Lục Nguyên rốt cuộc đã đắc tội cô nương chuyện gì?"
Viêm Nhan: "Hắn sai người đập nát bình rượu của nhà ta."
Khương Minh Cử gật đầu, chắp tay với Viêm Nhan, nhìn theo một người một thú đạp không mà đi.
Lục Nguyên sai người đập nát bình rượu của cô nương này, cho nên cô nương này đến tận nhà đập nát đầu hắn.
Ừm, không có vấn đề gì.
Khương Minh Cử bật cười.
Nữ hài tử cá tính như vậy, tương lai nếu có thể để thiếu chủ cưới vào cửa, cũng thật thú vị.———— Trở về đến Trường Khang Uyển, Viêm Nhan trực tiếp vào tu di cảnh.
Trong tu di cảnh khác với cảnh tượng bận rộn mọi khi, Viêm Nhan vừa xuất hiện, gần như tất cả mọi người đều chạy tới, mỗi ánh mắt nhìn Viêm Nhan đều tràn đầy lo lắng cùng bất an.
Khi nàng ngất xỉu ở bên ngoài, tu di cảnh cũng có rung chuyển nhẹ. Thương Hoa đã đem chuyện rượu hóa bị hủy kể cho mọi người nghe.
Tâm tình Viêm Nhan lúc này tồi tệ vô cùng, nàng không muốn nói chuyện, không muốn phản ứng với ai, một mình vào ngọc lan lâu rồi gieo mình xuống giường.
Vùi đầu vào trong chăn, Viêm Nhan nhắm mắt lại.
Ngoài cảm giác đặc biệt mệt mỏi, trong lòng còn có một loại cảm giác bất lực sâu sắc.
Không phải vì rượu hóa bị hủy toàn bộ, mà là vì qua chuyện lần này, nàng phát hiện ra một vấn đề lớn sẽ luôn làm nàng bối rối về sau.
Mối họa ngầm lớn nhất cho sự an toàn của việc cất giữ rượu hóa —— vò rượu!
Mặc dù lần này rượu hóa bị hủy là do một tay Lục Nguyên bày ra, nhưng Viêm Nhan đồng thời chú ý đến một điểm cực kỳ quan trọng bên trong.
Đó là những gì mà Liêu Tĩnh Hiên đã nói ngày hôm qua, vấn đề về thời gian ứng cứu.
Mặc dù ngay khi nghe thấy tin tức rượu hóa bị hủy hết, Viêm Nhan tức giận đến mức ngất đi ngay tại chỗ, kỳ thực nàng đã tỉnh lại rất nhanh.
Mặc dù Thẩm Dục Vân đã mang Liêu Tĩnh Hiên sang phòng khác, cho dù cách mấy bức tường, nhưng Viêm Nhan muốn nghe được nội dung hai người họ nói chuyện, chỉ cần mở thần thức ra là có thể nghe được rõ ràng, nếu không làm sao nàng biết được là Lục Nguyên làm chứ?
Viêm Nhan đã nghe được rõ ràng toàn bộ quá trình rượu hóa bị hủy.
Liêu Tĩnh Hiên nói, hắn đem rượu hóa cất giữ ở nhà kho quý giá gần với nội trạch nhất, lúc sự việc xảy ra, hắn đã lập tức mang người đến cứu rượu hóa, chạy tới nơi xuất phát, lửa thực tế còn chưa thật sự bốc lên, nếu như vò rượu không bị đập, thêm vào sự giúp đỡ của chúng tu sĩ Liêu gia, thực tế không đến mức toàn bộ bị tổn hại.
Điều này rõ ràng đã thể hiện ra một nhược điểm trong khâu đóng gói — vò rượu!
Hiện tại, tất cả rượu hóa của bọn họ đều dùng vò rượu để đóng gói.
Ngoài việc vò rượu tương đối phổ biến dễ dàng mua, chi phí rẻ, mặt khác thì việc niêm phong tương đối dễ, chỉ cần dùng bùn bịt kín miệng là có thể đảm bảo rượu không bay hơi, hơn nữa còn có thể bảo đảm chất lượng rượu được lưu giữ trong thời gian dài.
Nhưng vò rượu có một nhược điểm lớn nhất, đó là dễ vỡ.
Ở Sơn Hải giới, hầu như tất cả các tửu phường đều dùng vò rượu đựng rượu, địa cầu mà Viêm Nhan từng ở cũng sử dụng vò rượu chứa rượu rất phổ biến.
Nhưng qua chuyện này, Viêm Nhan đã rõ ràng, nếu như thương đội của bọn họ muốn buôn bán rượu hóa, thì không thể dùng vò rượu được!
(hết chương).
