Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nữ Đế Thành Thần Chỉ Nam

Chương 46: Thú viết Đốn Ba




Thấy Viêm Nhan lại khôi phục vẻ điềm tĩnh thường ngày, cứ như thể đích xác không có gì, nỗi lo lắng trong lòng Tất Thừa cũng vơi đi hơn phân nửa.

Thấy Viêm Nhan hăng say vung xẻng xúc thức ăn, Tất Thừa lại không nhịn được hỏi: "Sư phụ, người đói bụng ạ?"

Viêm Nhan tiếp tục vung xẻng: "Ừm."

Tất Thừa nhíu mày.

Buổi chiều hắn đưa tới ba mâm bánh bao lớn, cũng đủ cho sư phụ ăn ba bữa, sao nhanh đã đói thế?

Đúng rồi, sư phụ nói nàng muốn tu luyện.

Có phải tu sĩ khi tu luyện sẽ hao tổn nhiều tinh thần?

Nên sư phụ mới đặc biệt ăn khỏe như vậy.

Tất Thừa tự mình thuyết phục bản thân, liền không xoắn xuýt chuyện này nữa.

Sau đó lại hỏi: "Sư phụ, cái đồ vật trong sân kia, đánh từ đâu ra thế?""À, cái đó à..." Tay đang vung xẻng của Viêm Nhan khựng lại.

Nàng quay đầu liếc nhìn tiểu thú bên cạnh, cười nói: "Một tiểu bằng hữu đưa đấy!"

Tất Thừa lại nhíu mày.

Tiểu bằng hữu?

Sư phụ đâu có tiểu bằng hữu nào, còn đêm hôm khuya khoắt đưa dã thú?

Luôn cảm thấy sư phụ có gì đó không thích hợp, nhưng hắn lại không nói ra được.

Thấy Viêm Nhan còn muốn xào thêm vài món ăn nữa, Tất Thừa thương nàng bệnh mới khỏi, liền tiến lên nhận lấy xẻng: "Sư phụ, người về phòng nghỉ đi, mấy việc lặt vặt này để đồ đệ làm cho."

Viêm Nhan đưa nồi cho Tất Thừa, quay người bước ra ngoài.

Tiểu thú vẫy cái đuôi to, nhảy xuống bếp lò, cũng đi theo ra ngoài.

Tất Thừa xào rau cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã có bốn mâm thức ăn được bày lên bàn.

Chờ hắn rửa xong nồi quay lại, toàn bộ đĩa trên bàn đã không còn gì, đến cả nước canh cũng không thừa giọt nào.

Tất Thừa: "..."

Sư phụ tu luyện này là... Thao thiết thần công sao?

Hoàn toàn không quan tâm đến vẻ mặt kinh ngạc của Tất Thừa.

Viêm Nhan xoa bụng, vẻ mặt bình thản: "Vi sư đã no rồi, con cũng vất vả, nếu không có gì thì về nghỉ ngơi đi."

Nói xong, nàng quay sang, hướng phía tiểu thú đang nằm sấp trên bàn liếm móng, khẽ nháy mắt mà Tất Thừa không thấy.

Tiểu thú: "Tấn~ ba~" Tất Thừa dọn dẹp bát đĩa trên bàn, trong lòng đang lưỡng lự có nên nhắc sư phụ, ăn nhiều như vậy, tốt nhất là nên tiêu cơm rồi hãy ngủ.

Đợi Tất Thừa dọn dẹp xong bát đũa rời đi, Viêm Nhan tựa vào đầu giường, sờ đỉnh đầu mềm mại của tiểu thú, mở ra chế độ nói chuyện phiếm kỳ lạ của một người một yêu.

Viêm Nhan: "Ta cũng không biết ngươi là thứ gì, sau này gọi ngươi Đốn Ba đi." Dù sao ngươi tự mình gọi thế mà.

Đốn Ba vẫy cái đuôi to: "Đốn Ba!"

Chủ nhân thật tốt, còn đặt tên cho nó, vui quá!

Từ nay về sau, nó cũng là một con yêu có tên, vui quá!

Viêm Nhan: "Có phải người bình thường không nhìn thấy ngươi?"

Đốn Ba: "Đốn Ba!"

Ừ nhỉ!

Mặc dù Đốn Ba không biết tiếng người, Viêm Nhan lại phát hiện mình có thể hiểu ý tứ nó kêu, trải nghiệm này thật mới mẻ.

Viêm Nhan tiếp tục hỏi: "Vậy tu sĩ thì sao? Có phải chỉ có tu sĩ mới thấy được ngươi?"

Đốn Ba lắc đầu: "Tấn~ ba~" Viêm Nhan đoán ý nó là không chắc. Lại hỏi: "Vậy có phải người tu vi không cao thì không nhìn thấy ngươi?"

Lần này Đốn Ba kêu rất dứt khoát: "Đốn Ba!"

Đúng rồi!

Xem ra con vật nhỏ này còn có chút đạo hạnh về ẩn thân.

Viêm Nhan tò mò: "Ẩn thân là do trời sinh hay là do tùy ý ngươi, nếu ngươi thích, dù là người phàm cũng có thể thấy được ngươi?"

Đốn Ba chớp đôi mắt to màu xanh, duỗi một móng vuốt nhỏ, nhẹ nhàng vẽ hai đường dọc trên mu bàn tay của Viêm Nhan.

Viêm Nhan suy nghĩ một lát liền hiểu, ý nó là cái thứ hai.

Nói cách khác, chỉ cần nó thích, người phàm cũng có thể thấy được nó.

Vậy có nghĩa vừa rồi nó cố ý ẩn thân trước mặt Tất Thừa.

Chờ sau này thân quen, chỉ cần Đốn Ba thích, Tất Thừa cũng có thể nhìn thấy nó.

Con vật nhỏ này không những tham ăn mà còn rất khéo léo nữa.

Viêm Nhan nghĩ ngợi, rồi hỏi: "Vậy sao ta thấy được ngươi? Buổi chiều khi ngươi trộm bánh bao, là cố ý để ta thấy sao?"

Đốn Ba lập tức lắc mạnh cái đầu tròn vo: "Đốn Ba! Đốn Ba!"

Viêm Nhan hiểu ngay: Không phải!

Chẳng lẽ là vì nàng bắt đầu tu hành?

Nhưng tu vi hiện tại của nàng chỉ là một kẻ phế vật, sao có thể nhìn thấy tiểu gia hỏa có thuật ẩn thân lợi hại này?

Đốn Ba nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe ướt át nhìn Viêm Nhan.

Cứ như thể chính nó cũng thấy khó hiểu.

Viêm Nhan nghĩ kỹ lại, lần đầu tiên gặp Đốn Ba, lúc nó chạy trốn nàng không thấy được nó, cả lần thứ hai nó xuất hiện, khi nàng thả nó đi, nàng cũng không nhìn thấy.

Chuyện này có lẽ nào liên quan đến trạng thái của mỗi người bọn họ?

Ví dụ như khi Đốn Ba lơ là mất cảnh giác, nàng sẽ nhìn thấy nó, hoặc khi nàng tập trung linh lực cũng có thể thấy nó?

Viêm Nhan nhất thời có chút không nghĩ ra, nhưng chuyện này không quan trọng, nàng ngược lại thấy hiện tại thế này rất tốt.

Đốn Ba cần thì ẩn thân, mang theo bên người cũng dễ dàng hơn.

Viêm Nhan lại vuốt ve đôi tai dài của nó: "Ngươi từ đâu tới thế? Nhà ai nuôi vậy?"

Lần này, Đốn Ba không kêu.

Nó cúi đầu xuống, hai chân trước cẩn thận từng chút một di chuyển về phía trước, đến gần Viêm Nhan, rướn đầu lên cọ vào mu bàn tay nàng vài cái.

Hành động này của Đốn Ba quả thật quá dễ thương, y hệt một con mèo vậy.

Viêm Nhan người từng đi xúc phân, vừa thấy liền hiểu, tiểu gia hỏa này vốn dĩ không ai thương, đặc biệt cô đơn, nó đang làm nũng cầu bao dưỡng đây mà.

Xinh đẹp, đáng yêu như vậy, thế mà lại là một con yêu không ai muốn.

Giống như nàng vậy.

Viêm Nhan ôm Đốn Ba vào lòng, ôm chặt lấy: "Hai ta cũng xem như đồng bệnh tương liên, sau này nếu ngươi không tìm được gì ăn, có thể thường xuyên tới nhà ta ăn chực, chỉ cần ta còn ở Lộc Ngô thành."

Đốn Ba vùi cả khuôn mặt vào cổ Viêm Nhan, duỗi cái lưỡi có gai ngược, cẩn thận từng li từng tí liếm cổ nàng, rồi cuộn cả thân thể mềm mại vào lòng nàng.

Tiểu gia hỏa nhắm mắt lại, chỉ chốc lát liền phát ra tiếng ngáy khe khẽ.

Nó cũng không ẩn thân nữa mà ngủ ngay trong lòng nàng.

Nàng nghĩ động vật nhỏ chỉ khi ở trong lòng người mà nó tin tưởng tuyệt đối thì mới an tâm ngủ ngon được.

Nhưng tiểu gia hỏa này mới ở cùng nàng có một tối...

Sao lại dễ dàng tin người lạ vậy?

Viêm Nhan mắt ngấn lệ dịu dàng, nhẹ nhàng đặt Đốn Ba lên giường, ngồi xếp bằng, bắt đầu điều tức niệm quyết...

Liên tiếp ba ngày, Viêm Nhan nhốt mình trong phòng, trừ ba bữa cơm và thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, toàn bộ thời gian còn lại nàng đều tận dụng để tu luyện.

Nàng không những không có cảm giác an toàn, mà còn rất nôn nóng.

Trước khi tìm được Thương Hoa, nàng nhất định phải cố gắng nâng cao tu vi.

Không chỉ là để đối mặt Phó Tinh, mà còn vì một lý do khác nữa.

Nếu Thương Hoa đã tự tay trồng linh căn cho nàng, nàng cũng không muốn Thương Hoa thấy mình là một kẻ củi mục.

Viêm Nhan biết đây lại là tâm lý hiếu thắng của nàng gây ra, nhưng không có cách nào, tiền đồ phía trước mịt mờ không biết ra sao, hiện tại ngoài dựa vào ý chí không chịu thua này, nàng thật sự không có gì cả.

Không biết có phải là do linh căn của nàng đặc biệt tốt hay do đã ăn bánh bao Cửu Tuệ Tắc, ngay ngày hôm sau dẫn khí nhập thể, Viêm Nhan liền cảm nhận rõ rệt khí tức bao quanh mình trở nên đậm đặc hơn rất nhiều.

Vầng hào quang nhàn nhạt hôm qua chỉ bé như lông trâu, hôm nay đã biến thành những sợi tơ ánh sáng thô, hơn nữa nàng cảm giác mỗi lần thu nạp khí tức vào cơ thể, vùng bụng dưới đều hơi nóng lên.

Theo pháp quyết luyện khí học được từ chỗ Phỉ Tiên Tử, Viêm Nhan bắt đầu thử vận khí.

Trong lòng lẩm nhẩm pháp quyết vận khí, dựng thẳng hai ngón tay, dùng ý niệm dẫn dắt dòng khí chảy trong kinh mạch cơ thể, chuyển đến đầu ngón tay...

Dường như cảm nhận được một sự chỉ dẫn nào đó, dòng khí vốn đang tụ tập ở đan điền, theo kinh mạch bắt đầu chuyển đến đầu ngón tay.

Viêm Nhan cảm nhận rõ rệt dòng nước ấm đang sôi sục dưới lớp da cánh tay, lòng vô cùng vui sướng, tiếp tục ngưng thần niệm quyết, chuẩn bị điều khí đến đầu ngón tay hình thành khí lăng đầu tiên trong đời.

Cái gọi là "khí lăng" là một loại xoáy khí nhỏ, có thể ngưng tụ tại đầu ngón tay, phóng thích dòng khí tức ra ngoài.

Khí lăng là công pháp đầu tiên sau khi tu sĩ bắt đầu chính thức tu luyện, cũng là công pháp nhập môn ở cấp độ đơn giản nhất của luyện khí.

Mặc dù khí lăng hình thành khi luyện khí sơ kỳ còn rất yếu, không có bất kỳ tính công kích nào, nhưng có thể ngưng tụ thành khí lăng, đã chứng tỏ tu sĩ có thể thành công vận dụng khí tức trong cơ thể, là một dấu mốc quan trọng để bước vào tu luyện.

Khí tức trong cơ thể, dưới sự thúc đẩy của pháp quyết, không ngừng tuôn về đầu ngón tay, cánh tay, cẳng tay, thủ đoạn...

Đúng lúc Viêm Nhan chuẩn bị phá tan lớp bình phong cuối cùng, điều khiển khí tức xông phá huyệt Trung Xung cuối cùng ở đầu ngón tay, đột nhiên cảm thấy vùng đan điền, tự dưng sinh ra cảm giác bỏng rát dữ dội.

- Hình tượng Tiểu Đốn Ba đã có rồi nha, đặc biệt đặc biệt dễ thương, bạn nào thấy hứng thú có thể qua xem nhé, tiện thể quảng cáo giúp với.

Cầu phiếu, cầu cất giữ, cầu bao nuôi ~ Mấy ngày nay thời tiết thay đổi, các bạn nhớ giữ ấm nha (hết chương).


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.