Cảm nhận được Hỏa Hồ Ly sắp tỉnh lại, Thiệu Vân Tâm nhanh chóng khởi động xác nặc.
Cả người trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
Cùng lúc đó, trên giường, Hồ Ly lười biếng xoay người, bụng hướng lên trời, bốn cái móng vuốt lông xù duỗi dài ra, vươn vai một cái.
Dùng hai chân trước chống đỡ nửa thân trên, Hồ Ly nằm trên giường nhìn lướt qua căn phòng ngủ được bài trí tinh xảo."Từ sau khi thấy người kia, cứ đến đêm trăng tròn, ta liền không giấu được hình dạng hồ ly, cứ thế này tiếp tục, sợ là bị mấy lão quái vật trong tông môn ngửi ra mùi vị mất.""Ai, nếu còn có cơ hội như vậy, mới có thể bổ hắn một bổ thật tốt, cái tên nam nhân vô lương tâm kia cũng không biết khi nào mới nhớ đến ta..."
Theo miệng Hồng Hồ Ly phát ra âm thanh, không ngờ lại là Bát di nương.
Bát di nương thở dài, khép hai chân trước, nhún eo nhảy lên, nhẹ nhàng nhảy xuống giường, lắc cái đuôi to đi về phía sảnh ngoài."Uỵch uỵch..."
Bát di nương còn chưa đi đến cửa, đôi tai hình tam giác dựng lên, quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
Chỉ thấy một con người mặt quạt lông đáp xuống trên bệ cửa sổ.
Hồ Ly hé hàm răng trắng hếu, vui vẻ nheo lại đôi mắt Hồ Ly tròn xoe: "A a! Vừa rồi còn đang niệm người này đây, nhanh như vậy đã đến!"
Vừa nói, Hồ Ly đã nhảy tưng tưng về phía cửa sổ.
Chạy đến trước cửa sổ, đuôi Hồ Ly mượt mà vung lên, thân thể xoay một vòng, lại quay người lại, một người phụ nữ uyển chuyển từ dưới đất đứng lên.
Vừa huyễn hóa trở lại hình người, Bát di nương trên người không một mảnh vải, thân thể trắng như tuyết bị ánh trăng chiếu rọi tựa như bơ sắp tan chảy, sáng bóng.
Móng tay dài đỏ hồng nhẹ nhàng cầm lấy tờ giấy hoa tiên trong mỏ dài của người mặt quạt, cẩn thận mở ra...
Xem xong chữ viết trên mặt giấy, khóe môi đỏ tươi của Bát di nương lập tức vui vẻ nâng lên."A! Tốt lắm! Lại có cơ hội ngàn năm có một này! Nhị công tử của ta, nhị công tử ta yêu nhất, người khả ái của ta yên tâm, bản Hồ yêu nhất định không phụ kỳ vọng của ngươi..."
Dấu son môi đỏ tươi của Bát di nương in trên tờ giấy hoa tiên, eo dài trắng như tuyết dưới ánh trăng thướt tha đung đưa, lời nói đến cuối cùng, lại hưng phấn cất lên giọng hát uyển chuyển...
Vì quá cao hứng, Bát di nương hoàn toàn không phát giác ra, đã đến giờ, Thiệu Vân Tâm hiển lộ thân hình, đứng sau bình phong cách nàng không xa.
Nghe rõ mồn một lời nói của nàng và những gì viết trên giấy.
Con Hồ Ly này muốn hành động!
Chính là vào ngày kia!
Đây chính là sự tình khiến Thiệu Vân Tâm xoắn xuýt khi bắt đầu chương trước.
Ngày nàng hành động, chính là tối mai!
Nếu không biết Bát di nương là Hồ Ly, Thiệu Vân Tâm có lẽ không cần suy nghĩ liền đi theo xem kết cục ra sao.
Nhưng bây giờ nàng biết Bát di nương là Hồ yêu.
Hơn nữa còn là một con Hồ yêu khiến cả cường giả Hóa Thần cảnh cũng không thể phát hiện!
Thiệu Vân Tâm thừa nhận, nàng thật sự sợ.
Nàng tuy bình thường tu luyện không dụng công, nhưng nàng không ngốc, nàng biết rõ một con Hồ yêu có thể lừa gạt được đại năng Hóa Thần cảnh đã đạt đến cảnh giới đáng sợ như thế nào.
Đó là yêu lực khủng bố đến mức ngay cả lão cha nàng cũng không trêu nổi!
Nàng trước đây cho rằng Bát di nương chỉ là tu sĩ Kim Đan kỳ, cho đến tối hôm qua nàng mới biết mình đã sai đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Với một con Hồ yêu khủng bố như Bát di nương, tu vi của nàng là gì, chỉ là nàng muốn ngươi nghĩ thế thôi.
Không giống với người thường, Thiệu Vân Tâm rõ ràng mình căn bản không thể cảm giác được tu vi thật sự của đối phương.
Với chênh lệch tu vi hoàn toàn không thể so sánh này, không sợ mới là lạ!
Ngay khi Thiệu Vân Tâm vô cùng xoắn xuýt, sâu trong thần thức đột nhiên truyền đến một giọng nói: "Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con?"
Thiệu Vân Tâm lập tức ngây người.
Giọng nói trong đầu đột nhiên xuất hiện, không phân biệt thư hùng, không phân biệt âm dương, Thiệu Vân Tâm gần như không thể phân biệt được đó là ảo giác của mình, hay là thực sự có người đang nói chuyện với nàng."Có thể là do ta dạo gần đây quá căng thẳng, thần thức xuất hiện huyễn âm?"
Thiệu Vân Tâm dùng linh khí du tẩu một vòng kinh mạch trong cơ thể, cũng không phát hiện bất kỳ dị thường nào, cơ thể chi phối tự nhiên, tu luyện cũng bình thường, không có gì dị vật xâm nhập cơ thể khó chịu.
Bất quá, Thiệu Vân Tâm cẩn thận cân nhắc, cảm thấy giọng nói đột nhiên xuất hiện trong đầu, tuy kỳ quái, giống như một người khác nói, lại giống như từ sâu trong thần thức của mình truyền ra.
Nhưng giọng nói này mỗi lần đều có thể nói trúng suy nghĩ của nàng, tựa như đang nhắc nhở nàng những ý tưởng ẩn giấu trong nội tâm vậy.
Có lẽ đây chính là giọng nói tâm linh của mình?
Tuy Thiệu Vân Tâm chưa từng nghe nói tu sĩ có thể tu luyện ra giọng nói tâm linh của mình, nhưng sự xuất hiện của giọng nói này cũng không mang đến điều gì không tốt cho nàng, ngược lại lúc nào cũng nhắc nhở nàng những ý tưởng chân thật trong nội tâm.
Cũng tỷ như câu nói vừa rồi: "Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con?"
Kỳ thật Thiệu Vân Tâm trong lòng cũng rõ ràng, nếu nàng thật muốn giúp Viêm Nhan thu thập chứng cứ, thật muốn nhìn rõ bí mật trên người Bát di nương, chỉ có tự mình đi xem kết cục ra sao.
Đây là biện pháp duy nhất, cũng nhanh nhất!
Thiệu Vân Tâm hiểu rõ trong lòng, nhưng nàng cũng biết, trước đó nàng do dự tất cả đều là vì sợ."Được rồi, nếu quyết định giúp Viêm Nhan, nếu đã hứa thì nhất định phải giữ lời!"
Thiệu Vân Tâm cuối cùng quyết định.
Tối mai, cùng Bát di nương, xem con Hồ Ly này rốt cuộc làm gì mờ ám!
Nếu đã quyết định đi, chắc chắn không thể giống như lần trước tay không mà không có bất kỳ chuẩn bị nào.
Còn lại một ngày, Thiệu Vân Tâm trải giấy bút ra, liệt kê tỉ mỉ những thứ mình cần ra một danh sách.
Dựa theo những gì viết trên danh sách, việc đầu tiên nàng muốn làm, cũng là quan trọng nhất, chính là —— mượn tiền của lão nương!
Ách, được thôi.
Nàng thừa nhận, cái bệnh vung tiền rất có thể làm vướng chân sau của mình, mỗi khi đến thời điểm mấu chốt, nàng đều vì không có tiền mà khó bước đi.
Sau khi làm ầm ĩ đòi tiền hơn một canh giờ bên chỗ mẫu thân, Thiệu Vân Tâm cuối cùng cũng có được kế hoạch tài chính.
Từ viện của mẫu thân ra, Thiệu Vân Tâm thẳng đến Luyện Khí Các, lần này vì an toàn, nàng trực tiếp tìm các chủ Luyện Khí Các, mua mấy khối Đế Thính Thạch chất lượng không tệ, ngoài ra còn mua mấy con người giấy, cao giai ẩn thân phù, ẩn thân đan dược chờ dùng để bảo mệnh trong những thời khắc mấu chốt.
Mua đủ toàn bộ những thứ cần mua, Thiệu Vân Tâm lại kiểm tra toàn bộ hộ thân phù của mình một lần.
Sau khi hết thảy đều chuẩn bị thỏa đáng, dùng trọn vẹn một ngày, sau đó, Thiệu Vân Tâm đến trước một canh giờ, giấu mình trong rừng cây nhỏ gần viện Bát di nương cư trú.
Bắt đầu nơm nớp lo sợ chờ trời tối.
Vào đêm, xung quanh yên lặng như tờ, trong đêm đông, trừ tiếng gió hú, ngay cả tiếng côn trùng kêu vang cũng không nghe thấy.
Thiệu Vân Tâm phóng toàn bộ lực lượng thần thức của mình ra ngoài, tập trung tâm thần chờ Bát di nương xuất hiện.
Ước chừng hơn một canh giờ, một bóng người quả nhiên từ trong viện Bát di nương ra, chỉ thoáng qua ở cửa rồi lao nhanh về hướng sau núi.
Thiệu Vân Tâm còn đang ngồi xổm trong rừng cây, đột nhiên nghe thấy sâu trong thần thức vang lên một câu: "Bát di nương đã xuất phát, nhanh lên!"
Gần như bị giọng nói đột nhiên vang lên làm giật mình, Thiệu Vân Tâm đột nhiên thiêu đốt tới ngự kiếm liền bay.
Trong lòng còn bực bội, thế nào bản thức của nàng cũng không phát hiện ra, cái tâm linh chi thanh này lại còn mạnh hơn cả sức cảm ứng của nàng."Ẩn thân đi, nhanh ngươi quên ẩn thân rồi kìa, tôi lạy..."
Một đám thảo nê mã chạy điên cuồng trong lòng Thiệu Vân Tâm.
Bị giọng nói tâm linh của chính mình ghét bỏ...
Nàng đại khái là người đầu tiên!
- Viêm Nhan: Tiểu ngọc, ta muốn ăn kẹo mút ~ - Tiểu ngọc: Xem ngươi giống kẹo mút kìa!
- Viêm Nhan: Làm gì mà hung dữ vậy? Ai chọc ngươi không vui, bản tôn thay ngươi đánh hắn!
- Tiểu ngọc: ... Thôi, nói ra sợ ngươi đánh không lại hắn °° - Viêm Nhan: Huynh đệ tỷ muội ơi, đại lượng thu thập tym, tích lũy năng lượng, thay tiểu ngọc trút giận ( ●`● )!!!
(hết chương này)..
