Bị Viêm Nhan cao giọng quát một tiếng, Đặng Văn Minh cúi đầu thấp hơn nữa.
Hắn không dám giấu giếm nửa lời, thiếu niên nhanh chóng thành thật đáp: "Ta, ta đem tất cả cây giống dược liệu đều... đều đưa cho bọn họ rồi..."
Viêm Nhan nhức đầu.
Nàng chỉ định mua vài con heo về ăn cho biết, thằng nhóc ngốc này lại đem toàn bộ vốn liếng của nàng ném vào đó.
Viêm Nhan muốn mắng hắn, nhưng lại không nỡ.
Mấy ngày sống chung, Viêm Nhan biết Đặng Văn Minh là một người chịu khó ở Đặng Gia trang. Tất cả cây giống dược liệu trong thôn đều do tay hắn chăm bón mà ra.
Cũng lạ, người khác chăm sóc thế nào cũng không được, chỉ có hắn có thể ươm được cây giống không bị bệnh.
Cả nhà hắn mấy miệng ăn đều nhờ vào tay nghề này của hắn.
Đặng Văn Minh tuy còn trẻ, nhưng đã có thể nuôi nấng các em đi học.
Hắn nói đem mấy đám ruộng ươm giống kia thế chấp, nhưng đó là cả nhà hắn trông vào để sống.
Viêm Nhan tức đến bật cười: "Ta nói muốn mua mấy con heo, chỉ là nhất thời hứng thú thôi. Có thì tốt, không có cũng được. Vậy mà ngươi lại đem cả nhà trông vào để sống ra bồi vào?""Ờ, may mà ta chỉ muốn heo, nếu ta muốn cổ điêu thì sao? Chẳng lẽ ngươi lại bắt bản thân làm mồi để đi câu à?"
Đặng Văn Minh cúi gằm mặt xuống, mặc kệ Viêm Nhan trách mắng, không hề phản bác lại.
Trong lòng lại nghĩ: Không được!
Hắn không thể làm mồi, hắn còn muốn ở bên cạnh nàng cơ mà.
Viêm Nhan lúc này thấy Đặng Văn Minh phiền phức, liền đuổi hắn ra ngoài.
Đặng Văn Minh cúi đầu, không một lời phản bác, giống như một nàng dâu nhỏ chịu đựng mọi chuyện.
Ra đến cửa, hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, quay lại nói với Viêm Nhan: "Cái vụ, trai cò ấy, thất thúc nói mấy ngày nay ông ấy bận, phải qua vài hôm nữa mới có thể đưa đến cho ngươi."
Viêm Nhan liền hỏi ngay: "Lần này ngươi lại đem cái gì thế chấp cho người ta nữa hả?"
Đặng Văn Minh gãi gãi mũi: "Trai cò không đáng tiền, cái này không cần thế chấp đồ vật gì cả."
Viêm Nhan thở phào, phất tay đuổi hắn đi, sau đó liền gọi Tất Thừa vào."Ngươi đi một chuyến đến Đặng Gia trang, chuộc lại mấy đám ruộng dược liệu mà Đặng Văn Minh thế chấp ra. Mặc kệ đối phương ra giá bao nhiêu, ngươi cứ đồng ý là được." Viêm Nhan lộ vẻ phiền muộn.
Tất Thừa ngơ ngác: "Ruộng dược liệu nào ạ?"
Viêm Nhan kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối cho Tất Thừa nghe.
Tất Thừa mím môi, muốn nói lại thôi.
Tất cả đều tại nhan sắc gây họa cả thôi.
Lần trước tên Trương phì miêu đã vì mặt sư phụ mà đến rồi, giờ mới được mấy ngày yên tĩnh.
Hay là sau này sư phụ hắn sẽ thành tai họa gây họa đây?—— —— Quả nhiên, người đông thì làm việc hiệu quả hơn.
Nhiều heo như vậy, một đêm đã thu dọn đâu vào đấy.
Tuy rằng mùi máu hơi nồng, nhưng khi Viêm Nhan sáng sớm thức dậy, mở cửa ra nhìn thấy cả sân đầy thịt treo đỏ au, tâm tình liền trở nên cực kỳ tốt.
Nàng có cảm giác giống như mình đang sở hữu tửu trì nhục lâm của vua Trụ.
Thịt heo trên địa cầu bây giờ đắt kinh khủng, cuối cùng nàng cũng lại thành người có tiền rồi!
Sảng khoái!
Viêm Nhan đi lại nhẹ nhàng đến chỗ treo thịt, đưa tay sờ lên từng giá thịt, đảo mắt một vòng, khắp sân trống không.
Thịt đều đã bị nàng chuyển vào tu di cảnh rồi.
Tu di cổ cảnh vốn hoàn toàn cổ sơ, giờ phút này khắp nơi trưng bày lộn xộn giá treo thịt, trông có vẻ rất quái dị.
Viêm Nhan lại thấy nó đặc biệt thuận mắt.
Tu di cảnh dạo gần đây lại giãn ra thêm một chút, sau khi Thương Hoa khai khẩn xong ruộng lúa mì thì lại có thêm một mảnh đất trống, Viêm Nhan liền đặt giá treo thịt ở chỗ đó.
Nàng phát hiện tu di cảnh này rất thông minh.
Ruộng lúa mì và tên mị thụ cần ánh nắng mưa móc để phát triển, mà trà lá cần gió hong khô, ngâm dưa muối đồ chua cần nhiệt độ độ ẩm thích hợp... Những nhu cầu khí hậu khác nhau, tu di cảnh này vậy mà đều có thể đáp ứng hết.
Viêm Nhan không rõ tu di cảnh rốt cuộc làm bằng chất liệu gì, nhưng cái thùng giữ tươi siêu cấp bí ẩn này, đã giải quyết triệt để vấn đề dự trữ đồ ăn của nàng, quá ư là tiện lợi!
Bảo bối này nếu sau này trở về địa cầu mà vẫn còn dùng được thì tốt quá, nàng sẽ mở một nhà hàng mỹ thực siêu cấp hàng đầu thế giới, cho cái nết yêu hoa mỹ ăn nổi lên ánh dương đại quang!
Viêm Nhan dọn dẹp xong thịt khô, lại liếc mắt nhìn mấy cái hũ đựng dưa chua và tương đậu bên cạnh chân tường dưới bàn thờ.
Quay người lại, ánh mắt nàng lơ đãng rơi vào hốc tường phía trên.
Bàn thờ vẫn cứ im lìm đứng yên trên vách đá cao lớn như khi nàng mới thấy nó lần đầu, không có chút thay đổi nào, vẫn cứ không nhiễm bụi trần.
Vẫn cứ trống không.
Viêm Nhan khẽ thở dài.
Thương Hoa hiện tại đang ở đâu?
Không biết vào Hào phủ, gặp được long ngực phó tinh, có thể thấy được Thương Hoa không...
Bận rộn cả đêm, mọi người đều mệt mỏi, cha con Đặng gia và mấy tên tiểu nhị dậy muộn hơn ngày thường.
Mọi người vừa ra khỏi phòng, đã bất ngờ phát hiện những giá thịt treo đầy trong sân vậy mà đều đã biến mất."Thịt đâu rồi?" Tất Thừa nhào tới bên thùng rỗng, mặt đầy kinh ngạc.
Mọi người cũng vội vã tìm kiếm.
Nhưng sân cũng chỉ rộng bằng vậy, không thể nào giấu được nhiều thịt như thế."Có phải tối hôm qua có trộm không?" Đặng Hải hỏi.
Mục Quyên Nhi lắc đầu: "Không thể nào, tối hôm qua ta luôn cẩn thận nghe ngóng, bên ngoài căn bản không có động tĩnh gì."
Mục Quyên Nhi biết đám đàn ông bận rộn cả đêm đều mệt mỏi, nên nàng đặc biệt chú ý trông coi đống thịt kia, hầu như không hề chợp mắt.
Tất Thừa chạy tới gõ cửa phòng Viêm Nhan: "Sư phụ, không ổn rồi, thịt của ngài... Sư..."
Cửa bỗng dưng bị kéo mạnh từ bên trong ra, gõ cửa mạnh quá Tất Thừa suýt chút nữa thì ngã nhào vào trong.
Viêm Nhan: "Làm cái gì ồn ào vậy? Thịt của ngươi mới mất kìa!"
Tất Thừa gãi đầu: "..." Lại nói sai lời rồi.
Viêm Nhan vẻ mặt bình tĩnh: "Không cần ngạc nhiên, đám thịt heo kia ta thấy vướng víu nên đổi chỗ cất đi rồi.""À, đồ đệ biết rồi." Tất Thừa không hỏi nữa.
Có gì mà phải hỏi, sư phụ hắn là tu sĩ, người ta có phương pháp chuyển dời nhiều thịt như vậy là chuyện đương nhiên, có gì mà phải ngạc nhiên chứ!
Còn mấy ánh mắt kinh ngạc, hiếu kỳ của người khác thì liên quan gì đến họ, cứ tò mò đi nhé!
Hắn sẽ không nói cho những người đó biết, sư phụ hắn giỏi lắm đâu!
Mọi người lại hò hét chuẩn bị suốt mấy ngày, cuối cùng cũng đến ngày vào Hào phủ.
Sau khi ăn sáng xong, Tất Thừa đứng ở trong sân, dặn dò mọi người những việc cần chú ý sau khi vào Hào phủ, và những quy củ ở đó.
Mục Quyên Nhi đặc biệt gọi riêng Viêm Nhan vào nhà.
Trên giường của Viêm Nhan, có thêm một bọc đồ tinh xảo."Đây là cái gì?" Viêm Nhan tò mò ôm lấy bọc đồ.
Không nặng lắm, bên trong chắc là quần áo các loại."Đây là mấy chiếc áo lót ta tự tay may, đều là dùng nguyên liệu vải lụa trắng tám mươi sợi mà ngươi thích nhất.""Ngoài ra ta còn làm cho ngươi mấy bộ váy áo. Các ngươi đi Hào phủ phải ở lại một thời gian, thời tiết mắt thấy là lạnh rồi, bên trong còn có áo khoác, ngươi không thích mặc đồ quá dày, ta liền làm cho ngươi chiếc áo khoác lót bông viền một chút lông. " Mục Quyên Nhi từ từ mở bọc đồ da ra, để lộ ra một chồng quần áo mới tinh.
Quần áo có kiểu dáng đoan trang hào phóng, nhưng lại đặc biệt thích hợp để mặc ở nhà, đều là kiểu dáng mà Viêm Nhan thường ngày vẫn hay mặc, không quá diêm dúa, đường may lại vô cùng tỉ mỉ, cổ áo tay áo đều thêu hoa cỏ hình lá cuộn đơn sơ.
Mỗi bộ váy áo đều được phối thêm một chiếc thắt lưng cùng màu, thêu hình trăm bướm xuyên hoa, hay họa tiết hợp ý, đám mây màu. . . Không giống nhau, nhã nhặn mà lộng lẫy, thắt lưng phía dưới được tô điểm thêm các tua lụa như bảo châu. Nút áo đều là ngọc trai trắng mài giũa tỉ mỉ.
Ngoài ra còn có vài đôi tất chân vải lụa trắng, kiểu lục la điệp nước. . .
Viêm Nhan nhìn mà vừa thích thú vừa cảm động, cầm lên so thử vào người, từ chiều dài, độ rộng đều vừa vặn, không hề kém cạnh so với những bộ trang phục đặt may cao cấp của nàng trên địa cầu.
Thảo nào đợt này Mục Quyên Nhi hay nhờ đại nương Đặng gia đến giúp đỡ, hóa ra là tất cả đều để may quần áo mùa đông cho nàng.
- Trời lạnh rồi, các bảo bảo cũng chú ý mặc ấm nhé, ( 3[▓▓] ngủ ngon ~ (hết chương)
