Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nữ Đế Thành Thần Chỉ Nam

Chương 68: Vạn sự không bằng ly tại tay




"Tất đại sư, ngài nói bọn ta phải làm thế nào thì bọn ta sẽ nghe theo, ta sẽ thắng bọn họ!" Đặng Giang hưng phấn nói."Đúng, thắng bọn họ!" Đặng Hải cũng cổ vũ theo."Thắng bọn họ!" Những người còn lại nhao nhao hưởng ứng.

Sĩ khí lập tức dâng lên cao ngút trời.

Tất Thừa rất phấn khích, phân phó: "Mấy ngày tới cứ mỗi ngày ba bữa bày tiệc chiêu đãi khách bình thường, chúng ta và người Hạo Nguyên Lâu mỗi nhà một ngày luân phiên chuẩn bị. Ba ngày trước khi đấu yến, phải nộp danh sách nguyên liệu nấu ăn mà mỗi người chọn dùng cho nhị chưởng quỹ.""Mấy ngày nay, ta và A Đường sẽ bàn bạc những món ăn rồi báo cho mọi người, để mọi người chuẩn bị trước tinh thần, khi nào rảnh có thể luyện tay nghề một chút…"

Sau khi bàn giao xong những việc cơ bản, mọi người ai về phòng nấy.

Trong phòng chỉ còn lại Tất Thừa và Viêm Nhan.

Viêm Nhan rót lại chén trà: "Lần đấu yến này, ngươi có bao nhiêu phần trăm chắc chắn thắng?"

Tất Thừa cười rất tự tin: "So với người khác thì đồ đệ không dám ba hoa. Chỉ với trình độ của Cù Xuân Bình kia, ha ha, đồ đệ thật sự không coi hắn ra gì."

Viêm Nhan lại lắc đầu, thong thả nói: "Người ngươi nên để ý không phải là Cù Xuân Bình, mà là một người khác."

Một người khác?

Tất Thừa có chút ngơ ngác.

Viêm Nhan: "Ngươi quên rồi sao, vì sao chúng ta ở Lộc Ngô thành thuê mãi không được người làm bếp?"

Tất Thừa vỗ trán một cái: Trương Phì Miêu!

Lần này ngoài đầu bếp mới nhậm chức của Hạo Nguyên Lâu là Cù Bình Xuân, những tiểu nhị khác của Hạo Nguyên Lâu cũng đều đến làm phụ tá. Trong đó, người phụ trách mua sắm nguyên liệu nấu ăn chính là tổng môi giới của Hạo Nguyên Lâu, Trương Đại Phú.

Viêm Nhan đặt chén trà xuống: "Nếu Trương Đại Phú phụ trách tổng môi giới, hắn chắc chắn sẽ gây khó dễ cho chúng ta ở khâu nguyên liệu nấu ăn, mấy ngày nay nguyên liệu nấu ăn lấy về ngươi phải đặc biệt lưu ý, trước khi đấu yến tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề."

Tất Thừa nhanh chóng gật đầu: "Vâng, đồ đệ nhất định tự mình kiểm tra nguyên liệu nấu ăn mấy ngày này!"

Viêm Nhan: "Còn ba ngày đấu yến kia, chọn món nào, ngươi cũng phải cân nhắc kỹ."

Tất Thừa: "Báo lên tên món ăn, đồ đệ vừa rồi trên đường từ chỗ Hào đông gia trở về đã nghĩ xong rồi, ta phác thảo một phần thực đơn, ngài xem qua thử xem."

Hắn đứng dậy mang tới một bản đơn vừa mới viết xong đưa cho Viêm Nhan.

Viêm Nhan nhận lấy đơn, lướt sơ qua.

Chỉ thấy thực đơn có các món: Vẫn còn giao (1) viên bột thịt xương, mềm đâu đỏ mặt người thân cá (2), đốt yên ngựa cầu, thục đoạt văn diêu tôm (4), bát bảo gia quả (5) bùn, bánh nướng thịt chồn phú quý, đầu cá dong dung muộn đốt (3), thu canh ba tia bạo sông thân, gà hấp đầu hổ, bánh rán dầu thông giác canh...

Đều là những món ăn tiêu biểu cho yến tiệc tinh phẩm của thế giới này, trông có vẻ rất náo nhiệt, ra dáng.

Đặt tờ đơn lại lên bàn, Viêm Nhan chậm rãi nhấp một ngụm trà: "Ngươi nghĩ thực đơn này, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm thực đơn của ngày đầu tiên. Mà còn là kiểu ổn thua chứ không thắng được."

Tất Thừa khó hiểu.

Đồ ăn trên đơn đều là món sở trường của hắn, cũng là món kinh điển mà Hạo Nguyên Lâu thường dùng để bày tiệc lớn.

Tuy tay nghề hắn không bằng Viêm Nhan, nhưng nói đến những món này, tất cả đều là món công phu nổi tiếng, không phải đầu bếp có công phu thật sự, chỉ nhìn vào thực đơn này cũng đã phải run chân.

Hơn nữa Tất Thừa dám chắc, với trình độ của Cù Bình Xuân, chắc chắn không làm nổi mấy món trên thực đơn này.

Tất Thừa vốn muốn dùng thực đơn này cho trận đại chiến cuối cùng, không ngờ vừa mới đưa ra đã bị Viêm Nhan dội một gáo nước lạnh vào tim.

Thấy đồ đệ của mình mặt có vẻ không phục, Viêm Nhan cười.

Móng tay xinh đẹp như trai ngọc khẽ gõ lên tờ thực đơn trên bàn, Viêm Nhan từ tốn giải thích thắc mắc cho đồ đệ."Chúng ta cần chuẩn bị hai bản thực đơn, một bản là để đưa cho nhị quản sự trước, bản này để cho Hào lão bản, Trương Phì Miêu, nhị quản sự và đám người Hạo Nguyên Lâu xem.""Còn một bản khác, mới là đồ ăn thật sự chúng ta muốn mang lên trong ngày đấu yến. Bản thực đơn thứ hai này, ta tự mình viết, mục đích là đánh cho bọn chúng trở tay không kịp."

Tất Thừa nhíu mày quen: "Nhưng mà lúc đó chúng ta làm đồ ăn không giống như những gì viết trong thực đơn đã nộp lên thì có thể bị xử thua không? Hơn nữa nguyên liệu cũng phải mua theo thực đơn đã báo, chúng ta không làm theo thực đơn đó thì lấy nguyên liệu đâu mà làm?"

Viêm Nhan cười nói: "Ngươi còn trông mong ba ngày đấu yến đó, Trương Phì Miêu sẽ mang nguyên liệu ăn được đến cho chúng ta? Ha ha, Trương Phì Miêu đang chờ cơ hội này để thu dọn ta. Ba ngày đấu yến kia, chúng ta vốn dĩ đã không có nguyên liệu mà nấu!"

Tất Thừa ngơ ngác: "Không, sẽ không đến mức quá đáng như vậy chứ? Dù sao đây là Hào phủ, còn có quản sự bên trên, còn có cả Hào lão bản nữa mà!"

Viêm Nhan cười lạnh: "Tất Thừa ngươi phải nhớ kỹ, chỉ cần là chuyện có người nhúng tay vào, đừng xem bề ngoài có vẻ gọn gàng ngăn nắp, sau lưng đều có những thứ dơ bẩn không thể phơi bày!"

Vạn sự không bằng có được trong tay, mấy ai thấy được trăng trên cao. Đó chính là phương châm của Viêm Nhan."Trương Đại Phú hoàn toàn có thể mua chuộc được quản sự, nhất định không cung cấp nguyên liệu tốt cho chúng ta, đông gia cũng sẽ không tự mình để ý đến việc phân phát nguyên liệu, đến lúc đó chúng ta sẽ hết đường chối cãi!""Với bữa tiệc lớn thế này, toàn bộ quyền quý đỉnh cấp của Lộc Ngô thành đều ngồi ở đây, nếu ngươi Tất Thừa tự mình ăn chặn nguyên liệu của Hào phủ thì tin tức đó lập tức sẽ lan ra khắp Lộc Ngô thành, sau này quan to quý tộc nào còn dám mời ngươi đi nấu ăn? Thanh danh của Tất Thừa ngươi ở Lộc Ngô thành coi như là xong đời!"

Tất Thừa nghe xong mồ hôi lạnh toát ra...

Bị Viêm Nhan vạch trần, hắn mới tính rõ được mọi chuyện.

Thời buổi này, bản lĩnh thật sự không bằng sự thâm hiểm, chỉ có năng lực thôi thì còn xa mới đủ, còn cần tâm tư linh hoạt, cần suy nghĩ thấu đáo, cần đa mưu túc trí nữa!

Trong lòng Tất Thừa vừa cảm khái vừa biết ơn.

Nếu không có sư phụ Viêm Nhan ở đây, hắn dù có vào Hào phủ, cũng bị người ta chỉnh đến mức không còn chút xương cốt!

Thấy Tất Thừa kinh ngạc đến xuất thần, Viêm Nhan nhẹ nhàng vỗ vai hắn.

Nàng biết, Tất Thừa cần nhiều kinh nghiệm, nhiều va chạm. Chỉ dựa vào vài lời nàng nói thì hắn vẫn chưa học được cách đối nhân xử thế khôn khéo."Ngươi cứ việc phác thảo thực đơn bình thường ra đi, rồi nộp cho nhị quản sự theo đúng thời hạn quy định. Về phần thực đơn thật sự của chúng ta, ta đã có tính toán trong đầu, không cần ngươi bận tâm. Việc của ngươi là để ý đến bữa cơm bình thường mấy ngày nay thôi."

Sau khi dặn dò xong, Viêm Nhan chuẩn bị về phòng mình."À!" Tất Thừa hoàn hồn, vội lên tiếng rồi cũng đi theo.

Có sư phụ ở đây, hắn bỗng thấy tâm rất an, chẳng còn chút hoang mang nào.

Khi tiễn Viêm Nhan ra ngoài, Tất Thừa chen vào một câu: "Trên đường về, nhị quản sự có nói với ta chuyện tuyển tiểu nhị, ta từ chối. Ta cảm thấy dù sao chúng ta cũng đã có người của mình rồi, chi bằng đừng để những người không quen đến đây, có khi lại không được việc. Chỉ là… ta thấy sắc mặt của nhị quản sự, có vẻ như hắn không được vui lắm."

Viêm Nhan không để ý: "Từ chối khéo lắm. Không cần quan tâm người này. Hiện giờ địch bên ngoài đã mạnh, nếu muốn thắng thì đầu tiên phải đảm bảo rằng tay chân chúng ta không có nội gián.""Vâng! Đồ đệ cũng nghĩ vậy."

Tiễn Viêm Nhan đến cửa, thấy nàng chuẩn bị đi ra, Tất Thừa không kìm được lại nói thêm một câu: "Sư phụ, đồ đệ biết ngài đến Hào phủ còn có chuyện gấp phải làm. Lần đấu yến này, đồ đệ sẽ tự lo liệu mọi việc trong yến tiệc, ngài cứ bận việc của mình đi, không cần quan tâm bên này đâu."

Viêm Nhan dừng bước, quay người nhìn Tất Thừa.

Chú thích: (1) «Sơn Hải kinh» loài chim, dáng như gà, ăn không đau bụng.

(2) «Sơn Hải kinh • Nam Sơn kinh» Thanh Khâu chi sơn, nước từ đó chảy ra chuyên, phía nam chảy vào trạch tức cánh. Trong đó nhiều cá đỏ mặt người thân, dáng giống cá nhưng mặt người, âm thanh như uyên ương, ăn thì không đói.

Cá đỏ mặt người thân: Còn gọi là cá nghê, tức là giống như kỳ nhông, có bốn chân, đuôi dài, có thể leo cây, thuộc loài động vật lưỡng cư.

(3) «Sơn Hải kinh» quyển thứ tư «Đông sơn kinh» Đông lần một khi mây: "Đỉnh Đông Sơn, núi Dáo 樕… nước uống từ đó chảy ra, sau đó phía đông bắc chảy ra biển. Trong đó có nhiều cá dong dong, dáng giống con lê ngưu, âm thanh như tiếng người khóc."

(4) «Tây Sơn kinh» mây ∶ xem nước chảy về phía tây tại Lưu Sa, có nhiều cá văn. Dáng như lý, thân cá cánh chim, hoa văn xanh mỏ đỏ người già. Thường đêm bay, từ Tây hải sang Đông hải. Tiếng như chim loan gà. Vị chua ngọt, ăn vào thì hết ngứa. Thấy thì sẽ được mùa lớn.

Khụ khụ, cuối cùng cá văn này là sinh vật nguyên tác trong «Sơn Hải Kinh », còn văn diêu tôm trong truyện… là Ngọc Tiêu bịa ra. Tại tác giả cảm thấy tôm ăn ngon hơn cá, nên... hắc hắc hắc.

Sau sẽ thêm ảnh những động vật nhỏ này, bạn nhỏ nào hứng thú có thể vào trang chủ « Sơn hải dị đồ » thưởng thức, có khu sách trưng bày cũng có. À, xem xong đừng quên tiện tay bấm like . Dài dòng một câu: Số chữ là hai ngàn bốn, trừ chú giải số chữ còn hai ngàn một, cho nên Ngọc Tiêu không viết lan man, đặt vào chính văn là để những bạn nhỏ đọc văn từ bên ngoài được thuận tiện, bên ngoài trạm không thấy được tác giả chúng tôi nói.

(3 [▓▓] ngủ ngon (hết chương)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.