Trong căn phòng mờ tối, bỗng nhiên có một làn gió mát rượi nổi lên, khẽ làm lay động những sợi tóc mai vương trên gò má Vân Quan Nguyệt. Nàng mơ hồ ngửi thấy một mùi hôi thối thoang thoảng từ chóp mũi. Vân Quan Nguyệt liếc nhìn phía chính bắc căn phòng, khẽ búng tay, một đoàn chu sa bay tới. Một giây sau, một luồng hắc vụ trống rỗng xuất hiện trong tầm mắt. Trong làn hắc vụ đó dường như ẩn giấu thứ gì, mơ hồ nhìn thấy một đôi mắt xanh lục đầy hung tính. Nó kéo theo một mùi tanh nồng rất nhẹ, phát ra những tiếng kêu sắc nhọn rồi hung hăng lao về phía Vân Quan Nguyệt."Sách." Lại chỉ phái đến một tiểu gia hỏa như vậy? Đây là đang xem thường nàng hay xem thường nàng đây?
Vân Quan Nguyệt đứng yên tại chỗ, bước chân không hề xê dịch, giơ tay dễ như trở bàn tay bắt lấy làn hắc vụ đang lao tới. Những ngón tay trắng nõn, thon dài tinh tế bị hắc vụ quấn quanh, nhìn có vẻ hơi quỷ dị không tả nổi.
Năm ngón tay khép lại khẽ bóp."Chi chi ——" Một con chuột còn chưa to bằng lòng bàn tay xuất hiện trong lòng bàn tay nàng.
Con chuột này trông khá đáng yêu, lông trên người có màu xám trắng, đôi mắt xanh lục mở to ra sức giãy giụa, miệng không ngừng phát ra tiếng "chi chi chi".
Đây là một con chuột nhỏ mới thành tinh không lâu, trên thân không có nghiệp chướng, cũng chưa từng hại ai. Bất quá, Vân Quan Nguyệt có thể nhận ra được trong cơ thể nó có giam cầm, cũng chính vì thế mà nó không cách nào trốn thoát, chỉ có thể làm theo chỉ lệnh của kẻ đã đặt ra giam cầm."Chi chi chi chi ——""Đừng kêu." Vân Quan Nguyệt bóp nhẹ vào cái bụng mềm mại của con chuột tinh, đối mắt với nó rồi khẽ nhíu mày: "Ngươi có muốn được tự do không? Ta có thể giúp ngươi."
Con chuột tinh đang "chi chi" kêu bỗng chốc im bặt. Nó đã nghe hiểu tiếng người.
Vân Quan Nguyệt cầm chuột tinh đi đến bên cạnh người giấy được bùa vàng bao quanh, tiện tay đặt nó xuống, ra lệnh: "Đến, phá hủy nó."
Chuột tinh dường như ngửi thấy mùi vị quen thuộc trên người giấy, đôi mắt nó còn sáng hơn vừa nãy một chút, miệng nhỏ giọng "chi chi" gọi, nâng chân trước đặt lên người giấy, trong đáy mắt hiện lên sự hưng phấn rất giống nhân tính.
Thật tốt quá! Có cơ hội báo thù "chi chi chi"......."Tê!" Hoằng Mẫn đang đợi chuột tinh mang tin tốt về cho mình thì kêu đau một tiếng, nhanh chóng vén áo đạo bào lên nhìn, phát hiện trên người đột nhiên có thêm hai vết cào đỏ tươi, máu tươi đang rịn ra từng chút một. Vết thương không sâu, nhưng máu chảy ra hơi đen, rõ ràng là có độc tố.
Khí tức vô cùng quen thuộc, chính là khí tức của con chuột tinh mà hắn vừa mới thả ra để tìm phiền toái cho nữ nhân kia!
Súc sinh chết tiệt, lại dám đâm sau lưng hắn? Thật sự là không muốn sống nữa.
Ánh mắt Hoằng Mẫn lạnh lẽo, chịu đựng cơn đau trên người, niệm pháp quyết triệu hồi con chuột tinh đó. Nhưng dù hắn có niệm chú thế nào đi chăng nữa, nơi giam cầm bên kia vẫn không có chút phản ứng nào."Sao có thể như vậy!?" Hoằng Mẫn hơi luống cuống.
Hắn có thiên phú rất lớn về đạo pháp, lại thêm miệng lưỡi khéo léo, biết cách xử lý công việc nên rất được sư phụ yêu thích, học được không ít bản lĩnh hữu ích từ sư phụ. Dựa vào những bản lĩnh này, xưa nay dù không nói là bách chiến bách thắng nhưng cũng rất ít khi gặp đối thủ. Đương nhiên, trong đó cũng có nguyên nhân Hoằng Mẫn am hiểu nhìn mặt người mà ra tay, hắn tuyệt đối sẽ không động thủ với người lợi hại hơn mình, rất thức thời.
Chẳng lẽ nữ tử kia thật sự có bản lĩnh?
Ngay lúc Hoằng Mẫn đang suy nghĩ, trên người hắn lại có thêm mấy vết cào mới. Hắn biết rất rõ, toàn thân con chuột tinh đều có độc.
Hoằng Mẫn không còn tự tin kiêu ngạo như trước, kêu cha gọi mẹ cầm điện thoại lên tìm sư phụ cầu cứu. Kết quả vừa lấy điện thoại ra, thân thể liền không bị khống chế, cứng đờ tại chỗ, chỉ còn lại đôi mắt có thể cử động, quay tròn bối rối.
Thân thể không động đậy được? Vậy hắn hiện tại chẳng phải giống như thịt nằm trên thớt mặc người chém giết?
Hoằng Mẫn thử cố gắng thoát khỏi cảnh khốn khó trước mắt, nhưng trong lòng niệm tất cả các chú ngữ đã biết mấy lần vẫn không có tác dụng, ngược lại vết thương trên người càng ngày càng nhiều, đầu dần trở nên hôn mê. Độc tố của chuột tinh dường như đã phát huy tác dụng......
Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu, Hoằng Mẫn liền trợn trắng mắt, ý thức rơi vào bóng tối, cứ thế ngất đi.
Trên pháp đàn, tiểu hương lô "Phanh" một tiếng nổ tung, mảnh vụn bay tán loạn khắp nơi, khiến pháp đàn trở nên hỗn loạn, lung tung.
Những người xem đang lo lắng chờ đợi bản phát sóng trực tiếp được khôi phục, sau hơn mười phút cuối cùng cũng phát hiện hình ảnh phát sóng trực tiếp đã chuyển động trở lại. Nhưng khi họ tập trung nhìn vào, thấy được lại là Hoằng Mẫn đang ngã trên mặt đất, cùng với Vân Quan Nguyệt đang đứng trước màn hình với vẻ mặt thanh thản.
【???】 【Chờ chút, đây là chuyện gì đã xảy ra? Ta dựa vào, chỉ hơn mười phút ngắn ngủi mà đã kết thúc rồi à?】 【Xem bộ dạng thì Vân bác sĩ thắng rồi? Ta đã biết Vân bác sĩ là tuyệt nhất mà!!】 【A a a a a vì sao hết lần này đến lần khác không nhìn thấy phần đặc sắc nhất, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà dựa vào cái gì không cho khách quý Miêu Miu tôn quý nhìn xem?】 【Xin mời phát lại......】 【Ta không thuận theo, ta không thuận theo, ta không thuận theo, ta muốn nhìn quá trình ở giữa!!】 Mặc dù hình ảnh không ngừng lại, nhưng rất rõ ràng bọn họ không được xem phần đấu pháp đặc sắc nhất, mà nhảy thẳng đến kết quả.
Vân Quan Nguyệt lướt qua những bình luận dày đặc, híp mắt nhìn chằm chằm Hoằng Mẫn đang ngã trên mặt đất, khẽ "sách" hai tiếng: "Chỉ chút năng lực ấy còn dám học người khai đàn đấu pháp, về mà luyện thêm 200 năm nữa đi, thái kê."
Dòng bình luận trong khoảnh khắc "ha ha ha ha" mà làm mới, trong đó xen lẫn mấy bình luận lạc điệu.
【Nhưng là ngươi có làm quá đáng không? Chỉ là đấu pháp thôi mà, không đến mức ra tay ác như vậy chứ, vị tiểu đạo trưởng kia nhìn vết thương trên người có vẻ rất nghiêm trọng......】 【Đúng đó, streamer này tính tình thật sự rất tệ, có chút đáng sợ, cảm giác rất cảm tính, ta không thích liên hệ với người như vậy.】 【Đạo trưởng không sao chứ? Ta thấy áo đạo bào trên người hắn đều bị máu nhuộm đỏ một mảng, streamer sẽ không trực tiếp giết người chết chứ?? Ta phải báo cảnh sát!】"Yên tâm, hắn sống tốt." Vân Quan Nguyệt không giải thích nhiều, trong huyền môn có một quy định bất thành văn: đấu pháp sinh tử bất luận. Nếu vô ý chết trong đấu pháp, cũng sẽ không gây ra ảnh hưởng quá lớn, dù sao trước khi đấu pháp nên có sự chuẩn bị. Tài nghệ không bằng người hoặc là trực tiếp nhận thua, hoặc là đừng đấu pháp, nếu đã đồng ý, vậy thì nhất định phải làm tốt dự tính xấu nhất. Đương nhiên, quy định này là quy định của thế giới kiếp trước của Vân Quan Nguyệt, quy tắc của huyền môn thế giới này nàng không hiểu rõ lắm, cho nên không có ra tay tàn độc, chỉ là khiến Hoằng Mẫn trọng thương mà thôi, cùng lắm thì gần chết. Chừa cho hắn một cái mạng nhỏ, sẽ không chết đâu.
Vân Quan Nguyệt cảm thấy mình đã rất quan tâm.
Bất quá, những người xem kia không tin lời biện minh của nàng, vẫn điên cuồng chỉ trích nàng trong phần bình luận, nói nàng là kẻ sát nhân cuồng ma.
Vân Quan Nguyệt suýt nữa bật cười. Mặc dù những bình luận này không ảnh hưởng gì đến nàng, nhưng cứ nhìn họ làm mới liên tục ở đây thì cũng có chút phiền.
Ngay lúc Vân Quan Nguyệt đang tìm kiếm trong đầu xem có phù chú nào có thể dùng không, thì Ngô đạo trưởng, người trước đó bị ngắt kết nối, gửi yêu cầu kết nối lại.
Vân Quan Nguyệt tiện tay chấp nhận yêu cầu của hắn.
