Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nữ Phụ Là Đại Lão [xuyên Nhanh]

Chương 36: Công chúa vạn tuế 4




Lúc này, nàng mang một vẻ lạnh lùng nhưng vẫn thản nhiên uy áp, e rằng ngay cả Thái tử điện hạ cũng chưa từng thấy.

Có lệnh vua ban, dù cấm quân tổng lãnh băn khoăn vì sao vị công chúa điện hạ này lại muốn điều động 100 người, nhưng vẫn cứ phải răm rắp làm theo.

Khi 100 người đã tề tựu đông đủ, Hoành Ngọc vén chiếc mũ trùm đầu lên, "Nếu ai cảm thấy tương lai của mình sẽ tươi sáng, hãy bước ra khỏi hàng."

100 người đó liếc nhìn nhau, không ai nhúc nhích."Từ hôm nay trở đi, các ngươi vẫn thuộc cấm quân, nhưng chỉ nghe lệnh một mình ta." Hoành Ngọc nói tiếp.

Nàng không màng đến vẻ kinh ngạc của 100 người khi nghe câu này, mà nói tiếp: "Nếu không làm được, thì bước ra khỏi hàng."

100 người đó đồng loạt nhìn về phía tổng lãnh: Thưa ngài, ngài cho gọi chúng tôi đến đây, giờ là sao vậy?

Tổng lãnh cũng ngơ ngác không hiểu, "Công chúa điện hạ, người đây là..."

Đối diện với ánh mắt Hoành Ngọc, tổng lãnh chợt im bặt.

Không phải vì ánh mắt của vị công chúa này quá đáng sợ, mà là vì ánh mắt của nàng quá bình tĩnh, quá thản nhiên, mang theo cảm giác áp bức khiến người ta khó lòng phản bác."Cảm thấy không thể thì cứ ra khỏi hàng.""Chuyện gì cũng muốn hỏi tại sao, không biết thế nào là tuân lệnh à?"

Nghe vậy, 100 người phía dưới lập tức im tiếng. Bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau, còn Hoành Ngọc thì im lặng đứng đó chờ đợi.

Một khắc sau, không ai ra khỏi hàng. Hoành Ngọc quay người rời đi, một vài cấm quân nhanh nhẹn vội vàng đuổi theo.

-- Sau khi tuyển được người, Hoành Ngọc gần như ngày nào cũng xuất cung.

Khi Chu đế đến Phượng Tê cung, Tống Hoàng Hậu than phiền với ông, "Cẩn Nhi không có ở đây, không ai quản được nó cả. Bệ hạ, sao hôm đó người lại cho nó thủ lệnh, còn để nó đi chọn người trong cấm quân?"

Chu đế cười khổ, khi ấy ông nào có vui vẻ mà cho, ai biết bình thường Cẩn Nhi dạy dỗ Ngọc Nhi thế nào, mà Ngọc Nhi đứng đó nói chuyện với ông bằng giọng điệu đàm phán, khí thế còn hơn cả một vị hoàng đế như ông, ông còn chưa hoàn hồn thì thủ lệnh đã trao ra rồi."Cũng như nàng nói, Cẩn Nhi không có ở đây thì không ai quản được nó, ngay cả lời của trẫm cũng khó mà dùng. Trẫm cho nó thủ lệnh lúc đó cũng không biết nó lại đi cấm quân đòi người. Bây giờ người ta cũng đã đến, trẫm lại nói nó hồ nháo cũng không hợp lý, ngày hôm đó nó còn ngang nhiên tuyên bố trước mặt không ít cấm quân rằng sau này 100 người đó chỉ nghe lệnh một mình nó thôi.""Thôi không nói chuyện này nữa." Chu đế lắc đầu, chuyện này đã rồi, nói nhiều cũng vô ích.

Trước mắt ông còn có một chuyện quan trọng hơn, "Sứ giả Tống triều ngày mai sẽ đến Đế Đô.""Nhanh vậy sao?" Tống Hoàng Hậu giật mình. Với khoảng cách giữa Tống triều và Chu triều, dù có thúc ngựa nhanh cũng mất cả tháng trời, mà phái đoàn sứ giả đến đây, đương nhiên không thể nào cả ngày thúc ngựa rong ruổi.

Từ khi nhận được quốc thư của Tống triều đến nay, mới chỉ có một tháng trôi qua. Lúc này họ chấp thuận cho phái đoàn sứ giả Tống triều sang hẳn là quốc thư vừa mới tới quốc đô Tống triều.

Chu đế hừ lạnh, "Có lẽ là khi chúng ta nhận được quốc thư thì phái đoàn sứ giả Tống triều đã trên đường rồi."

Sắc mặt Tống Hoàng Hậu lạnh hẳn đi, "Quả nhiên là quá coi thường người khác."

Trong lúc Hoành Ngọc đang huấn luyện người tại biệt viện, nàng cũng nghe được tin này.

Khi sứ giả Tống triều đến Đế Đô, Hoành Ngọc ở trên lầu hai của tửu lâu ven đường, cùng bách tính đứng xem phái đoàn sứ giả Tống triều.

Đông Phương Chính Khanh ngồi trên ngựa, không giống những người đi cùng tỏ vẻ kiêu ngạo, vẻ mặt rất bình thản. Hắn nhìn chỉ độ mười sáu mười bảy tuổi, nhưng ngũ quan tuấn tú, khí chất phi phàm.

Ánh mắt Hoành Ngọc dừng lại trên người hắn, "Hắn là ai?"

Có người sau lưng đáp: "Đích tôn của Hữu tướng Tống triều, Đông Phương Chính Khanh.""Hắn tuổi còn trẻ, sao lại đi cùng phái đoàn sứ giả?""Nghe nói là Hữu tướng muốn rèn luyện hắn nên tự tay nhét vào phái đoàn."

Hoành Ngọc gật đầu, không hỏi thêm. Giao thông thời xưa không thuận tiện, một tháng, những người bên cạnh nàng vừa luyện tập vừa đi thu thập tin tức, có được đến bước này xem như đã khá lắm rồi.

100 cấm quân mà Hoành Ngọc đã đòi được trước đây, cùng với những người nàng chiêu mộ từ các con đường khác, tạm thời tạo thành một tổ chức tình báo sơ khai.

Ánh mắt nàng lại lần nữa rơi vào Đông Phương Chính Khanh, "Để ý người này."

Trực giác của nàng mách bảo, thân phận đặc biệt của người này khi đến Đế Đô Chu triều, e là không thoát khỏi liên quan đến vị Hoàng thái nữ kia.

Thấy thúc thúc Cung Thân Vương đã ra nghênh đón phái đoàn Tống triều, Hoành Ngọc xuống lầu rời đi, trở về hoàng cung.

Ngay khi vừa về tới hoàng cung thì Cung Thân Vương cùng phái đoàn sứ giả cũng đến.

Nàng bước xuống xe ngựa, đứng trước cổng cung chờ Cung Thân Vương."Ngọc Nhi, sao con lại ở đây?" Cung Thân Vương ngạc nhiên.

Hoành Ngọc vuốt sợi roi dài bên hông, "Con ngược lại muốn hỏi Ngũ thúc, sứ giả Tống triều vừa tới Đế Đô, sao không cho họ nghỉ ngơi một ngày rồi mới vào bái kiến Phụ hoàng?"

Cung Thân Vương cười khổ."Ngũ thúc, thúc với Phụ hoàng đều là người quá hiền lành rồi.""Vị này chắc là công chúa điện hạ Chu triều phải không." Chánh sứ phái đoàn ngồi trên ngựa, vuốt râu cười với Hoành Ngọc.

Hoành Ngọc đáp lại bằng một nụ cười, sau đó sắc mặt lạnh đi, đưa tay chỉ vào chánh sứ trên lưng ngựa, "Sứ giả Tống triều không chịu hạ vũ khí vào triều kiến hoàng cung ta, càng không tôn kính bản công chúa, cấm quân đâu, bắt hết bọn chúng cho ta!"

Thái độ này, ý đồ của việc điều động phái đoàn sứ giả Tống triều là gì chứ?

Trong quốc thư nói rằng muốn Chu triều hỗ trợ tìm vị Hoàng thái nữ kia, nhưng Hoành Ngọc đoán được ý đồ thực sự của vị Tống đế kia -- hắn muốn mượn tình hình căng thẳng giữa Tống triều và Chu triều để chuyển dời sự bất mãn trong nước nảy sinh sau khi ông ta đăng cơ.

Vị tân đế kia trước khi đăng cơ là Đại Nguyên soái thống lĩnh quân Tống triều, hơn phân nửa quân đội Tống triều đều nằm trong tay ông ta. Một khi chiến tranh nổ ra, thực lực của ông ta tuyệt đối sẽ chèn ép những văn thần trong triều đình vẫn ngày đêm mong tìm được Hoàng thái nữ kia.

Trước ngoại hoạn, mối lo nội bộ cuối cùng sẽ bị gác lại. Đến khi ngoại hoạn qua đi, những nỗi lo trong nước lúc đó cũng lắng dịu được ít nhiều.

Phái đoàn sứ giả sửng sốt, chánh sứ la lên: "Công chúa điện hạ, người vu khống! Ta muốn gặp Bệ hạ Chu triều!""Ngươi cứ vào ngục rồi nói câu đó." Hoành Ngọc liếc những cấm quân kia, "Bắt chúng lại."

Những cấm quân này đều do Hoành Ngọc sớm sắp xếp, tuy có chút giật mình trước mệnh lệnh của Hoành Ngọc nhưng vẫn nghiêm chỉnh bước lên.

Quanh sứ đoàn có không ít thị vệ, thấy vậy liền vô thức rút đao.

Sắc mặt Đông Phương Chính Khanh lạnh tanh, bọn người ngu xuẩn này, "Không được rút vũ khí!"

Tuy tuổi còn trẻ, nhưng vì thân phận cao quý, lời nói của hắn trong đoàn cũng có trọng lượng.

Hoành Ngọc mặc kệ họ đã thu đao vào, "Sứ giả Tống triều muốn phản kháng sao? Ta sẽ bẩm báo hết sự tình này cho Phụ hoàng.""Bắt hết bọn chúng!"

Đông Phương Chính Khanh thúc ngựa lên trước vài bước, vội nói: "Công chúa điện hạ, nếu phái đoàn có gì đắc tội, mong công chúa thứ... ư!"

Nhìn Đông Phương Chính Khanh đã ngã xuống đất, Hoành Ngọc bật cười, "Ta đây không phải đang làm đúng ý Tống đế sao? Như này nhé, thấy ngươi diện mạo cũng được, cả phái đoàn chỉ có ngươi nói được tiếng người, khỏi cần vào ngục."

Người của hắn đã bị trói kỹ, Đông Phương Chính Khanh cố nén đau đớn vì bị người ta kéo xuống ngựa, mở mắt ra nhìn, thấy những người khác trong phái đoàn đã bị chế ngự, còn bị bịt miệng.

Đồ bịt miệng còn được chuẩn bị sẵn, xem ra vị công chúa này đúng là đã chuẩn bị từ trước."Dẫn chúng đi đi, cho chúng ngoan ngoãn một chút." Hoành Ngọc vẫy tay, Ảnh Nhất cũng buông lỏng kìm kẹp Đông Phương Chính Khanh để hắn tự đứng dậy.

Cung Thân Vương từ đầu đến cuối trợn mắt há mồm, "Ngọc, Ngọc Nhi, con đây là...""Ngũ thúc, người trong phái đoàn đều đã xúc phạm đến con, chẳng lẽ thúc muốn bao che chúng sao?" Hoành Ngọc tỏ vẻ ấm ức nhìn Cung Thân Vương.

Nàng, công chúa nhỏ được sủng ái nhất Chu triều khi nào lại biết "ấm ức"?

Cung Thân Vương lúc này lại chẳng còn lòng đâu mà xót thương, trong đầu rối như tơ vò, chỉ cảm thấy không biết phải ăn nói sao với Bệ hạ.

Tùy tiện bắt đoàn người xuống ngục, đây chẳng phải là gây sự với Tống triều sao, nhỡ Tống triều vin vào đó mà khai chiến thì sao? Ông ta cố gắng nhẫn nhịn lời lẽ thô lỗ của sứ đoàn chẳng phải vì muốn tránh cho biên giới xảy ra chiến tranh sao?

Thực lực của Chu triều yếu hơn Tống triều, nếu hai bên giao chiến, Chu triều chắc chắn sẽ càng bất lợi.

Hoành Ngọc hiểu Cung Thân Vương đang lo lắng gì, nàng nhỏ giọng cười nói với Cung Thân Vương: "Ngũ thúc, Thái tử ca ca vẫn còn ở biên giới, người nghĩ con sẽ không màng đến đại cục sao? Tin con, hai nước sẽ không vì chuyện này mà khai chiến đâu."

Sau khi trấn an được Cung Thân Vương, Hoành Ngọc nhìn về phía Đông Phương Chính Khanh, "Đưa hắn về nơi ở đi."

Đông Phương Chính Khanh mặt mày đen như đít nồi, đoàn sứ thần đông đúc hơn mấy chục người, mà chỉ trong nháy mắt liền chỉ còn một mình hắn, những người khác tất cả đều đang ngồi xổm trong ngục, vị công chúa điện hạ này xem ra tuổi còn nhỏ, thủ đoạn lại vô cùng tàn nhẫn."Công chúa hôm nay ban ân, ta nhớ kỹ.""Không cần khách khí." Hoành Ngọc hướng Đông Phương Chính Khanh nở nụ cười, "Ghi nhớ là tốt rồi, không cần báo đáp, nếu không thì dù công tử có dáng dấp đẹp hơn nữa, nhà ngục của Chu Triều ta cũng hoan nghênh công tử vào tham quan."

Đông Phương Chính Khanh không nói thêm lời ngoan độc nào nữa, người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, hắn lúc này đắc tội vị công chúa điện hạ này có thể có được cái gì tốt chứ.

Nhìn Đông Phương Chính Khanh rời đi, Hoành Ngọc bị Cung Thân Vương xách đi gặp Chu đế.

Chu đế cùng mấy vị trọng thần đều đang đợi sứ đoàn đến, kết quả Cung Thân Vương nghênh đón sứ đoàn lại xách đến hai vị công chúa điện hạ."Cái này, Ngũ đệ, sao ngươi lại mang Ngọc Nhi đến?" Chu đế ngập ngừng hỏi.

Cung Thân Vương dở khóc dở cười, "Nhị ca, ngươi có biết khuê nữ bảo bối của ngươi đã làm gì không?"

Thấy Hoành Ngọc đã tìm chỗ ngồi xuống uống trà, Cung Thân Vương đành phải tự mình kể lại sự tình một lần.

Hoành Ngọc rót đầy nửa bụng nước trà, thản nhiên nghênh đón ánh mắt của Chu đế cùng mấy vị đại thần, cười đến vẻ mặt vô tội, "Phụ hoàng, xin người hãy phiền phát quốc thư cho Tống Triều, quở trách bọn họ vì chuyện lấy đám lưu manh chợ búa giả mạo sứ đoàn đến đây đi sứ."

Hả? Chu đế có chút mộng mị, đây là chuyện gì.

Chuyện này còn không đơn giản sao, đây là trả đũa sớm a. Hoành Ngọc cười nói tiếp: "Trên đường đi đến đây, tại dịch trạm đã kiêu ngạo vô lễ, đến cửa hoàng cung lại càng ăn nói xấc xược, không bỏ vũ khí, còn động tay động chân với ta đây là một vị công chúa, đây chẳng phải là bọn lưu manh chợ búa đang giả mạo sứ đoàn sao?""Nếu những người này quả nhiên là quan viên của Tống Triều, vậy thì Chu quốc ta sẽ thay Tống đế dạy dỗ một chút đám sứ đoàn, để bọn họ rõ ràng lễ nghi cùng quy củ đi sứ.""Ở cuối quốc thư, người hãy hỏi lại Tống đế, có phải muốn đổi vị trí bên trong mà sinh ưu phiền, cố ý trở mặt với Chu Triều ta, khơi mào một trận đại chiến mới không?""Nếu không phải, vì sao sứ đoàn lại ngang ngược như thế. Nếu đúng là thế thì còn cần gì phải đi sứ mà đến."

Thực lực của Chu Triều là yếu, nhưng không có nghĩa là phải chịu nhường nhịn mãi.

Nàng dám bắt nhốt những người này vào ngục, tự nhiên là vì nắm chắc để Tống Triều và Chu Triều sẽ không khai chiến.

Dù sao quan hệ hai triều vốn đã chẳng ra gì, giết một đám sứ đoàn cho hả giận thì có làm sao!..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.