Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nữ Phụ Là Đại Lão [xuyên Nhanh]

Chương 68: Phạm tội trắc tả sư 7 Ngươi nói là, hồng thủ là người chết nhi tử?




Hoành Ngọc đứng dậy rót cho mình chén nước nóng, chén còn chưa kịp đưa lên miệng thì gã phụ trách thẩm vấn mầm non đã đi ra, cách xa mười mấy mét đã hướng nàng hô: "Chị An, phạm nhân muốn gặp chị, chị có muốn gặp mặt không?"

Hắn chẳng hề bận tâm chuyện Hoành Ngọc nhỏ tuổi hơn hắn mấy tuổi.

Nàng vừa đến cục cảnh sát ngày thứ hai, cái xưng hô "chị An" này đã lan ra.

Không thể không nói, ở trong đội cảnh sát hình sự thường xuyên bận tối mặt, mọi người rất dễ dàng tha thứ và tôn trọng người có năng lực.

Nước không đủ nóng, Hoành Ngọc lắc đầu với mầm non, tiếp tục thêm nước nóng vào chén.

Hứa Nhàn Hoa muốn nói gì với nàng, Hoành Ngọc đại khái đoán được — một hung thủ sau khi bị bắt đột nhiên sám hối, nàng cũng không muốn hào phóng lãng phí thời gian làm người lắng nghe.

Nếu thật sự muốn sám hối, hãy sám hối trước mặt người nhà nạn nhân đi.

Uống xong nước nóng, Hoành Ngọc ném chiếc chén dùng một lần vào thùng rác, đi theo đội trưởng Lưu cùng mọi người đi nhà ăn ăn cơm trưa.

Qua giờ nghỉ trưa, Hoành Ngọc tiếp tục làm việc.

Mơ hồ nghe thấy Phạm cục trưởng bên ngoài nói muốn cho một đội cảnh sát hình sự nghỉ phép một ngày, mọi người đều hoan hô, Hoành Ngọc vẫn ngồi trên ghế làm việc, chống cằm tiếp tục lật xem hồ sơ vụ án.

Trong cục cảnh sát thứ khác không nhiều, nhưng các loại vụ án tồn đọng thì nhiều vô kể.

Có những vụ án thực sự không có cách nào phá, ví dụ như những vụ cướp bóc có manh mối quá ít. Có những vụ án ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng hung thủ quá xảo quyệt, khi không thể tìm ra chứng cứ đột phá thì người của cục cảnh sát chỉ có thể chỉnh lý hồ sơ vụ án cẩn thận rồi cất vào kho, chờ đợi sau này.

Đó không phải cảnh sát không làm, mà do bị hạn chế bởi nhiều tình huống thực tế.

Việc những vụ án qua tay mà không giải quyết được, thật ra là một đả kích lớn đối với bất kỳ một cảnh sát nào còn giữ chính nghĩa trong lòng.

Hoành Ngọc đang xem những vụ án mạng gần đây chưa có tiến triển. Còn các vụ cướp bóc loại hình khác, những vụ nghiêm trọng hơn cũng sẽ được chuyển đến chỗ nàng, nhưng Hoành Ngọc thường chỉ xem qua cho thư giãn, năng lượng chủ yếu của nàng vẫn đặt vào các vụ án mạng.

Vụ án này, nạn nhân là một nam giới bốn mươi tư tuổi, một giám đốc cao cấp của công ty công nghệ, có tư tình bên ngoài, trước khi chết đang làm thủ tục ly hôn với vợ. Ông ta và vợ có một con trai đang học đại học.

Thi thể được phát hiện tại bãi đỗ xe, đầu bị hung khí cùn đánh đến chết, thi thể bị giấu dưới gầm một chiếc xe. Chủ xe khi lái xe đã vô tình cán qua thi thể của ông ta nên phát hiện bất thường và vội vàng báo cảnh sát.

Camera ở bãi đỗ xe chỉ quay được cảnh nạn nhân đi vào bãi đỗ xe, mà không quay được quá trình ông ta bị giết và cũng không có ghi lại được diện mạo của nghi phạm.

Khi cảnh sát đi điều tra, phát hiện nạn nhân rất được tiếng, nổi tiếng là người hiền lành, trước mặt mọi người và vợ là một cặp vợ chồng kiểu mẫu. Nếu như không phải hai người đang ly hôn, thì hàng xóm láng giềng cũng không ai nghĩ nạn nhân lại có tư tình bên ngoài.

Theo mối quan hệ xã hội của nạn nhân, nghi phạm lớn nhất là vợ của ông ta, nhưng vợ của ông ta lại có chứng cứ ngoại phạm vào thời điểm đó. Cảnh sát không tìm ra được bằng chứng đột phá nên đành tạm gác lại vụ án.

Tối qua, Hoành Ngọc đã lật xem hồ sơ vụ án này, hôm nay nàng lại xem lại lần nữa nhưng vẫn không có gì tiến triển, dứt khoát đứng dậy đi phòng giám sát lấy video theo dõi.

Cửa phòng giám sát đóng chặt, Hoành Ngọc gõ cửa một cái, nghe tiếng người bên trong hô "Mời vào" nàng mới đẩy cửa bước vào.

Cảnh sát bên trong đã có tuổi, nhận ra Hoành Ngọc, cười nói: "Cô muốn tra video vụ án nào?"

Hoành Ngọc đưa hồ sơ vụ án về phía trước mặt ông, vị cảnh sát thâm niên cười nói: "Đang nghiên cứu vụ này hả. Trước đó đội Lưu đã xem một ngày, mắt cũng muốn nổ tung mà không thấy gì bất thường."

Tuy nói vậy, vị cảnh sát thâm niên vẫn xoay người, đưa video cho nàng xem.

Đôi khi là vậy, dù biết tìm được manh mối là rất khó, nhưng nếu tự mình không nhìn thì sẽ không cam tâm.

Đều đã từng trải qua giai đoạn này, vị cảnh sát thâm niên rất hiểu.

Hoành Ngọc cười cảm ơn, nói với vị cảnh sát thâm niên: "Tôi tự thao tác." Nàng tiến lên, chia video thành bốn màn hình rồi cho phát đồng thời.

Vị cảnh sát thâm niên đứng bên cạnh nhìn mấy lần, không nhìn ra gì, chỉ thấy hoa cả mắt nên yên lặng ngồi qua một bên.

Xem được hai mươi phút, Hoành Ngọc dừng lại, phóng to một đoạn hình ảnh – trong ảnh, một chiếc xe bị chủ xe khởi động, đột nhiên cả thân xe rung lên một cái, cảnh này hẳn là xe đã cán qua thi thể.

Hoành Ngọc điều chỉnh thanh thời gian ngược về trước một tiếng, sau đó tăng tốc lên gấp đôi để xem. Dù sao phần lớn thời gian bãi đỗ xe cũng chỉ một cảnh giống nhau, thật sự nếu không tua nhanh thì sẽ bị hoa mắt.

Nửa tiếng sau, Hoành Ngọc lại tiếp tục điều thanh thời gian lùi về trước hai tiếng.

Lúc này trong hình ảnh xuất hiện bóng dáng của nạn nhân, hắn đang ngồi dưới cầu thang của bãi đỗ xe.

Hoành Ngọc lại ấn tạm dừng, phóng to liên tục khung hình có nạn nhân ở giữa thang máy, muốn từ khung hình có chút mờ này xem xét thần sắc của nạn nhân.

Đột nhiên, Hoành Ngọc nhíu mày, cầm tập hồ sơ vụ án lên, lật đến báo cáo khám nghiệm tử thi của nạn nhân.

Vị cảnh sát thâm niên bên cạnh nhận thấy sự khác thường của nàng, ngẩng đầu hỏi: "Phát hiện ra gì sao?""Tôi thấy hơi kỳ lạ." Hoành Ngọc đặt hồ sơ xuống, duỗi ngón tay lên màn hình chỉ vào cổ của nạn nhân: "Ở đây, trên cổ hắn có đeo một vật, nhưng trong báo cáo khám nghiệm tử thi, trên người hắn không hề có trang sức như dây chuyền."

Nghe vậy, vị cảnh sát thâm niên liền vội vàng đứng dậy, tiến đến trước màn hình tỉ mỉ quan sát một lát rồi nói: "Không sai, là có đeo một vật, khá to, trông như một miếng ngọc?""Miếng ngọc này chắc chắn có ý nghĩa gì đó, nếu không thì hung thủ đã không lấy đi."

Đến đây, Hoành Ngọc đã có phán đoán sơ bộ về thân phận của hung thủ, sau đó chỉ còn chờ vận may xem có thể tìm được nơi ẩn náu của hung thủ từ trong video hay không.

Hoành Ngọc cầm bút lên, ngẩng đầu nhìn giờ trên video, tùy tiện ghi chép lại vào cuốn sổ tay.

Tuy nàng không quên, nhưng ghi lại sẽ tiện cho những đồng nghiệp khác xem xét và điều tra.

Sau khi ghi chép xong, Hoành Ngọc lại điều chỉnh video về trước hai tiếng, tiếp tục tập trung theo dõi.

Vị cảnh sát thâm niên hoàn toàn bái phục, đây tuyệt đối là một mầm non tốt để làm cảnh sát, xem chăm chú một video chạy nhanh trong một thời gian dài như vậy mà không than phiền, khó trách có thể phá án trong một ngày.

Ông ta liếc nhìn Hoành Ngọc, xác định không có gì cần đến mình liền đứng dậy ra ngoài, định rót cho cả hai một cốc nước.

Khi ông ta bưng nước vào, video trên màn hình đã dừng lại, Hoành Ngọc kéo dài hình ảnh video ra, chỉ vào một vùng bóng tối nói: "Trong xe có người ngồi, đó là hung thủ."

Vị cảnh sát thâm niên đưa cốc nước cho Hoành Ngọc, vội vàng đến gần ống kính xem xét, chỉ thấy trong hình một mảng tối om, nhưng từ hình dáng hắt ra từ cửa sổ xe thì đúng là có hình người.

Nếu không phải Hoành Ngọc phóng to lên để ông ta xem kỹ, thì ông ta cũng không thể nhìn ra được.

Trước đây các cảnh sát đều không tìm ra được hung thủ ẩn nấp ở đâu, phát hiện của Hoành Ngọc có thể xem như một bước đột phá."Tôi đi tìm đội trưởng Trần." Vị cảnh sát thâm niên nói.

Đội trưởng Trần là đội trưởng đội hai của cảnh sát hình sự, đội của đội trưởng Lưu hôm nay đã về nhà nghỉ ngơi, đội hai vẫn ở lại cục chờ lệnh.

Khi đội trưởng Trần đến, Hoành Ngọc vẫn đang cúi đầu xem những ghi chép mà cảnh sát đã làm về con trai của nạn nhân.

Ông ta vừa vào liền tiến đến trước ống kính xem kỹ, một lát sau quay người lại, giơ ngón tay cái với Hoành Ngọc, "Giỏi, cái này mà cô cũng phát hiện được, chúng tôi xem cả ngày cũng không để ý."

Hoành Ngọc chỉ vào mắt mình, "Thị lực tương đối tốt."

Ngũ quan của cơ thể này tốt hơn người thường rất nhiều, vừa có yếu tố bẩm sinh, cũng có yếu tố nàng cố ý huấn luyện sau này.

Đội trưởng Trần cười nói: "Vậy tôi đi tìm người ngay, dựa theo hướng này để điều tra."

Hung thủ ngồi trong xe, video lại quá mờ, biển số xe lại bị che khuất không thấy rõ, nhưng họ có thể đánh giá được loại xe.

Dựa theo loại xe để dò lại danh sách những xe có loại tương tự tại bãi đỗ xe thời điểm đó, có thể tìm ra biển số xe. Sau khi có biển số xe thì sẽ đi tìm chủ xe, sẽ có thể khoanh vùng được thân phận của hung thủ.

Khối lượng công việc tuy rất lớn, nhưng so với việc không có manh mối thì cũng xem như một kết quả tốt rồi.

Nên biết là vài giờ trước, vụ án này vẫn còn bị tạm thời xếp vào án treo.

Đội trưởng Trần vừa dứt lời định đi tìm người, thì Hoành Ngọc lắc đầu, "Tôi biết hung thủ là ai rồi."

Vừa nói xong, hai người trong phòng giám sát đồng loạt quay đầu, ngạc nhiên nhìn về phía nàng."Hung thủ là nam giới, tuổi khoảng 20 đến 30, dáng người cao lớn, cao từ 1m75 đến 1m80, rất quen thuộc với nạn nhân, và người chết có đeo một miếng ngọc bội mà hung thủ đã tặng. Nhìn hình dáng ngọc bội chắc chắn là một Quan Âm, chỉ có người thân thiết mới tặng Quan Âm Phật tượng cầu người nhận được bình an."

Cái này qua miêu tả bên ngoài có thể nói là rất quen thuộc, đội trưởng Trần tay phải nắm thành quyền, trong lòng bàn tay trái đánh một chưởng, "Ngươi nói, hung thủ là con trai đã chết?"—— —— —— —— Đổi mới có một vạn chữ Ngủ ngon!..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.