Những sinh viên học ngành trắc tả tội phạm rất nhiều, nhưng sau khi tốt nghiệp chọn vào ngành cảnh sát thì không được bao nhiêu.
Chuyện thực tập sinh, Hoành Ngọc cũng không để tâm lắm, toàn bộ quá trình do người khác phụ trách. Mãi đến khi các thực tập sinh đến sở cảnh sát trình diện, Hoành Ngọc mới coi như lần đầu tiên nhìn thấy những người mới đến này.
Trong bốn thực tập sinh, chỉ có một nữ sinh.
Cô gái có khuôn mặt hơi tròn, ngũ quan không quá sắc sảo, nhưng khi cười mắt lại cong như vầng trăng khuyết, rất dễ để lại ấn tượng tốt cho người đối diện.
【Số 0, đây chính là nữ chính Tống Tùng Linh!】 hệ thống kinh ngạc nói, 【Theo kịch bản gốc, nàng phải năm sau mới đến đội cảnh sát hình sự thực tập, sao bây giờ lại sớm hơn một năm?】 Nghe hệ thống nói, Hoành Ngọc mới liếc nhìn Tống Tùng Linh.
Trong lúc hệ thống la hét không rõ lý do tại sao nàng đến sớm hơn một năm, Hoành Ngọc thu ánh mắt khỏi Tống Tùng Linh, đối với vấn đề này không mấy hứng thú.
Có lẽ là vì hiệu ứng cánh bướm, hoặc do nguyên nhân nào khác. Kịch bản gốc từ khi có nàng tham gia đã rối tinh rối mù rồi còn gì?
Dù sao nam chính cũng mất tích rồi, còn có cái gọi là kịch bản gốc nào nữa.
Lưu Đội ngồi trên ghế sofa, thấy Hoành Ngọc thì chỉ vào một chàng trai cao gầy đứng bên trái: "An tỷ cô tới rồi, đây là Đào Tinh Hoa, thực tập sinh chuyên ngành tâm lý tội phạm từ đại học D, cứ giao cho cô dẫn dắt."
Khi Hoành Ngọc nhìn sang, Đào Tinh Hoa mỉm cười: "Chào An tỷ, tôi là Đào Tinh Hoa.""Chào cậu," Hoành Ngọc đáp lại với một nụ cười.
Tính ra, Đào Tinh Hoa còn lớn hơn nàng một tuổi, là nghiên cứu sinh vừa tốt nghiệp năm nay.
Khác với lúc Hoành Ngọc mới vào đội cảnh sát hình sự, Lưu Đội bọn họ chưa từng nghe đến tên của nàng, Đào Tinh Hoa đã sớm biết đến danh tiếng của Hoành Ngọc, thời nghiên cứu sinh hắn còn dịch mấy bài luận văn của nàng, khi biết giáo sư hướng dẫn của mình là Hoành Ngọc thì cũng không hề lăn tăn về vấn đề tuổi tác.— Trong lĩnh vực chuyên môn, người giỏi hơn sẽ là thầy.
Hoành Ngọc vừa ngồi xuống ghế sofa, Lưu Đội chưa kịp lên tiếng thì Tống Tùng Linh đã rất phấn khích, tự giới thiệu: "Chào mọi người, tôi là Tống Tùng Linh, thực tập sinh năm nay của đội 1, vừa tốt nghiệp trường cảnh sát."
Lưu Đội định cho bọn họ tự giới thiệu thì bị Tống Tùng Linh cướp lời, hắn cũng không nói gì, chỉ gật đầu nhìn người bên cạnh Tống Tùng Linh, ra hiệu người đó tiếp tục tự giới thiệu.
D thị là thành phố tỉnh lỵ, hổ lốn phức tạp, tỉ lệ phạm tội cao, mấy vụ ẩu đả nghiêm trọng thì lại càng phổ biến. Đội cảnh sát hình sự thường xuyên nhận được điện thoại báo án, vì vậy sau khi giới thiệu xong, Lưu Đội cho mọi người giải tán."Đi làm việc đi, Vinh Minh, Miêu Phong Mậu, hai người dẫn một nhóm thực tập sinh, cho họ làm quen với công việc." Còn Hoành Ngọc thì không cần Lưu Đội dặn dò, xét về độ tin cậy, Lưu Đội cảm thấy có khi mình còn không bằng An tỷ."Được, giải tán đi," Lưu Đội vẫy tay, đứng dậy rời đi đầu tiên.
Hoành Ngọc cũng đứng dậy, ra hiệu cho Đào Tinh Hoa, cậu ta vội vàng đi theo sau nàng, đến phòng làm việc của nàng.
Lưu Đội và Hoành Ngọc vừa đi khỏi thì Tống Tùng Linh liền lè lưỡi, đến trước mặt Miêu Phong Mậu hỏi: "Sư huynh Vinh Minh, giờ chúng ta phải làm gì?"
Nàng nhỏ hơn Miêu Phong Mậu ba khóa, cùng trường cảnh sát nên có quen biết từ trước.
Miêu Phong Mậu đối xử với nàng rất hòa nhã, cười nói: "Mấy người đang trong thời gian thực tập, không có việc gì quan trọng đâu, chủ yếu là xử lý mấy vụ án đã xong thôi.""À, vậy tôi không thể đi xem hiện trường vụ án sao?" Tống Tùng Linh lộ vẻ thất vọng.
Nghe vậy, Miêu Phong Mậu bất lực giơ tay: "Tôi chỉ hy vọng sẽ không có nhiều vụ án mạng như vậy xảy ra thôi."
* Ở một bên khác, phòng làm việc của Hoành Ngọc.
Phòng làm việc của nàng rất rộng, bên cạnh giá sách còn có mấy ghế sofa. Hoành Ngọc ngồi xuống ghế sofa, chỉ vào chỗ đối diện, nói với Đào Tinh Hoa có vẻ hơi rụt rè: "Cậu ngồi đi, trước khi bắt đầu làm việc, nói cho tôi biết tình hình của cậu, tôi cần biết tiến độ học tập hiện tại của cậu."
Đào Tinh Hoa ngồi thẳng người, hắng giọng bắt đầu giới thiệu về mình.
Lúc chọn thực tập sinh, Lưu Đội và những người khác rất cẩn trọng, năng lực chuyên môn của Đào Tinh Hoa thì không có gì để bàn cãi, cậu được nhận vào đội cảnh sát hình sự với tư cách là thực tập sinh có thành tích chuyên môn cao nhất.
Sau hai phút giới thiệu, Đào Tinh Hoa nói xong tình hình của mình. Hoành Ngọc bắt đầu hỏi một vài vấn đề chuyên môn, từ đơn giản đến phức tạp, lúc đầu Đào Tinh Hoa trả lời khá trôi chảy, về sau thì không khỏi căng thẳng đến toát mồ hôi.
Mãi cho đến khi có một câu hỏi, cậu trả lời ấp úng không được chính xác thì Hoành Ngọc mới gật đầu, kết thúc buổi hỏi đáp.
Đào Tinh Hoa hơi lo lắng, mắt không rời khỏi mặt Hoành Ngọc, nhưng từ trên mặt nàng không thể nhìn ra nàng có hài lòng hay không, đành nuốt nước bọt hỏi: "Sư phụ, hình như tôi trả lời không được tốt lắm?"
Hoành Ngọc khẽ giật mình, cũng không sửa cách xưng hô của cậu ta: "Không có, cậu thể hiện tốt hơn tôi nghĩ đấy."
Nhìn đồng hồ, thời gian cũng sắp đến giờ, Hoành Ngọc đứng lên, nói với Đào Tinh Hoa: "Ngày đầu tiên đi thực tập, hay là cùng ta sang A thị công tác nhé?""A, a, được ạ!" Đào Tinh Hoa vội vàng đứng dậy theo.
Hoành Ngọc cười, ra hiệu cho cậu tranh thủ đi lấy đồng phục cảnh sát.
Ngày hôm qua, A thị láng giềng xảy ra một vụ án mạng nghiêm trọng, ba người chết đều là sinh viên, hiện trường vụ án ở trong một tòa nhà chưa hoàn thiện của đại học A, gây xôn xao dư luận, lãnh đạo thành phố yêu cầu cảnh sát A thị phải nhanh chóng phá án.
Cảnh sát A thị trong quá trình điều tra rơi vào bế tắc, lại vì A thị không giống D thị, chỉ là một thành phố nhỏ, trong cục không có người chuyên ngành tội phạm học, bên đó đã gọi điện đến D thị, muốn điều Hoành Ngọc sang hỗ trợ.
A thị và D thị cùng tỉnh, với lại so với trắc tả qua mạng thì tự mình tiếp xúc với vụ án vẫn có xác suất chính xác cao hơn, vì thế Hoành Ngọc quyết định tự mình qua đó, tham gia phá án.
Miêu Phong Mậu lái xe đưa nàng và Đào Tinh Hoa đến A thị.
Ba người đến A thị vừa đúng buổi trưa, người bên đội cảnh sát bạn tiếp đón rất nhiệt tình, sau khi ăn trưa thịnh soạn, Hoành Ngọc liền bắt đầu xem xét hồ sơ vụ án, kiểm tra báo cáo khám nghiệm tử thi của ba người chết, tìm xem điểm tương đồng giữa họ.
Ba người chết đều rất thê thảm, toàn thân trần truồng, bị gậy đánh nhiều chỗ, có nhiều vết bầm tím, trước khi chết đều bị ngược đãi. Vết thương chí mạng là một nhát dao sau gáy, một đòn trí mạng, thủ pháp cực chuẩn. Hung khí cũng được tìm thấy ở gần hiện trường, không có gì đặc biệt, trên đó cũng không có dấu vân tay.
Khi phát hiện xác chết, trên mặt họ đều che một tấm vải đen. Hiện trường vụ án còn có một chiếc MP4, bên trong liên tục phát đi phát lại một bài hát tiếng Anh, dịch ra là "Địa Ngục trống vắng."
Hay cũng có thể nói, "Địa ngục cô quạnh."
Nghe Hoành Ngọc dịch, Đào Tinh Hoa ngạc nhiên nói: "Địa ngục trống rỗng, ma quỷ ở nhân gian sao?""Chúng ta cũng nghĩ đến câu đó" Dương Minh, một cảnh sát thuộc đội cảnh sát hình sự A thị được cử đi theo Hoành Ngọc, gật đầu đồng tình với Đào Tinh Hoa.
