Nhà khác đều là đám người đầu têu kéo người, chỉ có nhà này là đám diễn viên kéo người, Cố Đường thật sự tò mò
Rất nhanh, nàng đã thấy "Tiểu Sở ca" trong miệng hai người kia
Với ông chú và dì thì không nhỏ, nhưng với nàng thì đúng là Sở ca
Vị Sở ca này cao ít nhất một mét tám, dù mặc áo thun rộng rãi, vẫn thấy được dáng người đẹp, nhất là khi đi đường áo dán vào người, có thể cảm nhận được cơ bắp bên trong rắn chắc
Vai rộng eo thon chân dài, làn da màu lúa mì khỏe mạnh, lộ cánh tay rắn rỏi, còn có khuôn mặt mà nhìn một lần không thể quên
Thảo nào hắn làm người dẫn đầu đám diễn viên quần chúng mà cũng có thể tùy hứng như vậy
Chưa bao lâu đã tụ tập mười mấy người, vây lấy Tiểu Sở ca
Lúc này mới thấy được sự khác biệt, người dưới trướng Tiểu Sở ca đều rất tràn đầy sinh lực, tuổi tác có lớn có nhỏ, dáng người cao thấp béo gầy đều đủ, cười nói chào hỏi, còn có thể nói chuyện vài câu, hoàn toàn không ủ rũ chán nản
Nhưng Tiểu Sở ca vẫn giữ khuôn mặt lạnh tanh của tổng giám đốc, lấy điện thoại ra sắp xếp từng người
"Chú Lý đi phim trường xuân thu, dì Trương đi đô thị hiện đại, chị Cổ đi thảo nguyên bao la
Rất nhanh những người này cầm thẻ số đi, Cố Đường đi tới
Nhìn người dưới trướng hắn mỗi người một vẻ, thấy rõ vị Tiểu Sở ca này khác với người thường, hắn thực sự dựa theo đặc điểm từng người mà tìm diễn
Vậy nên người dưới trướng hắn..
Ít nhất là đặc biệt nhỏ
Tuy Cố Đường muốn làm từ diễn viên quần chúng đi lên, nhưng nếu điểm xuất phát cao một chút, có lẽ cũng tiết kiệm được kha khá thời gian
"Tiểu Sở ca, người của anh còn thiếu không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Quân Thần ngẩng đầu nhìn nàng một cái, "Một bộ quần áo của cô còn đắt hơn cả nửa năm tiền của chín mươi người ở đây
Không hiểu sao, ánh mắt đó khiến người ta hừng hực muốn chứng minh bản thân mình
May là Cố Đường không phải người bốc đồng, nàng không những không xúc động, còn bắt đầu diễn, "Tôi không sợ khổ
Sở Quân Thần lắc đầu, "Cô có thể mặc ba lớp quần áo hóa trang dưới nắng không
Đồ hóa trang lại hôi, mồ hôi còn chưa khô
Phơi hai ngày, là cô sẽ đen thôi
"Tôi có thể
Cố Đường gật đầu, lời này bề ngoài là nói cho Sở Quân Thần nghe, nhưng thật ra là tự nhủ, nhất là nói cho nguyên chủ nghe
Kiếp trước nguyên chủ thiếu nhất là một câu: Tôi có thể
"Hơn nữa, có lẽ tôi sẽ nhanh nổi tiếng thì sao
Cũng không cần phải mặc đồ hóa trang người khác từng mặc
Khóe miệng Sở Quân Thần dường như hơi nhếch lên, trông có chút chế nhạo, nhưng thoáng cái đã biến mất, nhanh đến mức Cố Đường cho là mình tưởng tượng
"Đợi tôi nổi tiếng có thể thuê anh làm quản lý riêng cho tôi
Vẻ mặt Sở Quân Thần có vẻ thoáng kinh ngạc
Cố Đường thấy lần này mình không nhìn nhầm, nàng cười một tiếng, "Vừa rồi tôi diễn vai thiếu nữ bốc đồng, Tiểu Sở ca thấy giống không
Sở Quân Thần chau mày
Cố Đường lại đổi dáng, nghiêng người về phía Sở Quân Thần, một tay cầm cán quạt tròn, tay kia nhẹ nhàng vuốt dọc, dùng quạt che nửa mặt, mỉm cười nhạt, cúi mình một chút, "Sở tiểu ca, người dưới trướng ngài có còn thiếu người không
Chân mày Sở Quân Thần khẽ nhíu, nhưng có vẻ không hài lòng lắm, "Cô đi với tôi đến phim trường cổ trang một vòng
Cố Đường ngoan ngoãn đi theo sau, hai tay chấp quạt, đặt thẳng trước bụng dưới, hơi cúi đầu, ngay cả mũi chân cũng không lộ ra ngoài, cả người gần như không nhấp nhô, đúng chuẩn một tiểu thư khuê các cổ điển
Sở Quân Thần quay đầu liếc nhìn nàng, giọng nói hơi không đồng ý, "Sắp tám giờ rồi, cô nhanh lên
Người này đúng là lòng dạ sắt đá, mềm không được, cứng cũng không xong a, tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Đường an tâm, nhanh chân đi theo Sở Quân Thần đến phim trường cổ trang
Mới đi được hai đoàn làm phim, vai diễn đầu tiên đã có
Không thoại không kịch bản, chỉ là ngồi trong quán trà đóng vai một tiểu thư khuê các, còn là mặc đồ của nàng
Đoạn thoại của nam nữ chính cũng suôn sẻ, không đến năm phút, một trăm tệ bỏ túi
Cố Đường thấy phó đạo diễn rút một tờ trong xấp tiền trăm dày cộp bằng da buộc lại rồi đưa cho Sở Quân Thần, lòng nàng trào lên cảm xúc khó tả
Đầu tiên một xấp tiền thế này vẫn rất chấn động, tiếp đó là..
Kiếm tiền không dễ
Sở Quân Thần quay đầu, thấy Cố Đường đang nhìn chằm chằm vào tay có tiền của mình, hắn lạnh nhạt nói: "Trong này còn có phần trăm của tôi, đợi khi nào thanh toán xong tôi sẽ cho cô
Cố Đường suýt chút không nhịn được mà trợn mắt với hắn
Hai người lại đi tiếp, Sở Quân Thần nói: "Đi chậm thôi
Cố Đường chậm bước, Sở Quân Thần nhướng mày, lại nói: "Cứ đi như cô buổi sáng ấy, tiểu thư khuê các ấy
Lần này Cố Đường đã hiểu, nàng lập tức đổi dáng, đi cạnh Sở Quân Thần
Sở Quân Thần dẫn nàng đi về phía..
Đoàn làm phim của đạo diễn Chu
"Cô có cảm giác ống kính tốt, đóng vai quần chúng cũng không cố sức giành ống kính – Đoàn phim đạo diễn Chu đang thiếu người, vai bạch nguyệt quang của nam chính, tôi dẫn cô đi thử
Đây mới ngày đầu tiên
Dù Cố Đường biết mình nhất định sẽ thành công, cũng không nghĩ rằng lại phát triển thế này
Nàng tiếp tục đi với dáng vẻ nhẹ nhàng chậm rãi ưu nhã, mỉm cười nhạt, cùng Sở Quân Thần đến đoàn làm phim của đạo diễn Chu
Đúng lúc giữa trưa giờ cơm hộp, đạo diễn Chu tuy cầm hộp cơm trong tay, nhưng đũa lại chỉ vào màn hình, một miếng cũng không đưa vào miệng
Cố Đường đến vào đúng lúc này
"Đạo diễn Chu
Sở Quân Thần gọi một tiếng, "Ngài thấy cô ấy hợp không
Đạo diễn Chu vừa ngẩng mắt đã ngây ra
"Cười, tốt lắm
"Nhíu mày
"Đau khổ
"Hắc hóa
"Cậu tìm đâu ra người vậy
Đạo diễn Chu gần như nhảy dựng từ ghế lên, "Đi đi đi
Vào trong nói chuyện
Hiển nhiên là vô cùng hài lòng về cả hình dáng lẫn diễn xuất của nàng
Ba người đến một gian phòng nhỏ, trong phòng có điều hòa, đạo diễn Chu nhanh chóng cầm kịch bản tới
"Cô đóng bạch nguyệt quang của Lệ vương, con gái của tả trưởng sử phủ Tề vương, trong lúc dâng hương vô tình gặp Lệ vương, hai người vừa thấy đã yêu, nhưng phụ thân cô lại muốn tiến cô cho Tề vương, Hứa vương mê vẻ đẹp của cô, thái tử cũng muốn chen chân vào, cuối cùng hoàng hậu ban chết cho cô, Lệ vương quyết tâm tranh giành thiên hạ
Cố Đường đếm một lần, bốn hoàng tử, cả thái tử cũng muốn nàng, vậy hoàng hậu..
nàng hỏi: "Hoàng đế cũng thích cô ấy sao
Đạo diễn Chu cười cười, gật đầu với Sở Quân Thần, "Vậy cậu đi đi, người cậu tìm tới thì không đạo diễn nào không hài lòng
Bốn hoàng tử và một hoàng đế, gần như hốt trọn cả nhà hoàng đế, con trai lẫn cha đều muốn nàng, thảo nào hoàng hậu phải ban chết cho nàng
Cũng thảo nào đạo diễn Chu khó xử
Loại nhân vật này nếu không xinh đẹp thì không có tính thuyết phục, rất dễ khiến khán giả chê bai không thương tiếc: "Chỉ cô ta thôi á
Chỉ cô ta thôi á
Tôi thấy bọn họ đánh nhau tranh giành không phải ai có được cô ta, mà là ai có thể sạch sẽ thoát khỏi cô ta
Cố Đường nghĩ nghĩ, rồi nói với đạo diễn Chu, "Vừa gặp đã yêu với Lệ vương, hẳn là có chút ngượng ngùng; Tề vương là bề trên của phụ thân, nên có chút tôn kính và cảm kích; Hứa vương nếu mang tiếng mê gái đẹp, vậy hẳn là sợ hãi nhiều hơn; thái tử thì sợ hãi nhưng pha chút né tránh, phải khách khí hơn so với Hứa vương; còn hoàng đế thì cung kính không dám nhiều lời
Đạo diễn Chu nghe liền nghiêm túc, vừa nghe vừa gật đầu, "Hay lắm, đúng là ý này
Lúc đầu ông còn có chút lo, nhưng nếu nàng có thể nghĩ đến cấp độ cảm xúc này, vậy thì cho dù diễn xuất hơi kém chút, cũng có thể chỉ dạy
"Gọi Đới Hãn Dật tới
Thử một đoạn trước
Đạo diễn Chu lớn giọng nói
Đới Hãn Dật đóng Lệ vương, cũng là nam chính trong bộ «Quyền khuynh thiên hạ», đã đóng không ít phim cổ trang, kỹ năng diễn xuất càng cao siêu, một người có thể diễn từ thanh niên đến lão niên mà không hề lệch lạc
"Ừ, gặp thoáng qua, quay đầu vừa thấy đã yêu
Đạo diễn Chu phân phó, trước xem thử hai người có cảm giác cặp đôi không
Cố Đường và Đới Hãn Dật liếc nhau, rồi lần lượt đi về hai phía phòng, sau đó từ từ tiến đến gần nhau
Một bước, hai bước, ba bước, hai người dần tới gần
Ánh mắt Cố Đường nhanh chóng lướt qua mặt Đới Hãn Dật rồi lại hướng xuống trước mũi giày của mình
Đới Hãn Dật lại ỷ vào cô nương không dám ngẩng lên nhìn mình, mắt luôn dán trên mặt cô nương
Nhưng sau khi vừa gặp đã yêu lại sợ đường đột cô nương, mắt nhanh chóng nhìn xuống bàn tay đang cầm quạt tròn
Bàn tay trắng trẻo mềm mại không tì vết, tựa như quả trứng gà mới lột vỏ, ngón tay thon thả, móng tay hồng nhạt ánh ngọc, đẹp đến mê người
Nắm cả đời cũng không thấy chán
Rất nhanh hai người lướt qua nhau, gần như cùng lúc, cả hai đều quay đầu lại nhìn đối phương một cái
Khi bốn mắt chạm nhau, khóe miệng Cố Đường nở nụ cười, mắt ngập nước, trước tiên nghiêng mặt, dùng quạt che nửa mặt, nhanh chóng đi về trước hai bước rồi lại thả chậm bước chân
Hai người càng lúc càng xa, chỉ mấy bước thôi mà cô đã đi ra cả một đời
Đợi nàng đến cuối phòng, đạo diễn Chu thở phào nhẹ nhõm, "Chính là cô ta, gọi phó đạo diễn chuẩn bị hợp đồng
Vừa nói vừa bảo Đới Hãn Dật, "Cô ấy tinh tế hơn cậu, đặc biệt là lúc rời đi cũng muốn đi chậm thôi, phải có cảm giác luyến tiếc
Đới Hãn Dật gật đầu, cười hỏi: "Đây là bạch nguyệt quang khiến tôi hắc hóa
Hại nước hại dân cũng không gì hơn thế, nếu giờ có ai đó đo nhịp tim tôi, chắc lên được 120 mất
Đạo diễn Chu cười lớn, "Chính là cảm giác đó, đừng quên
Đới Hãn Dật chào rồi đi, phó đạo diễn dẫn Cố Đường đi sao chép thẻ căn cước, đạo diễn Chu lại cảm thán với Sở Quân Thần: "Cậu tìm đâu ra người vậy
Sở Quân Thần lại hỏi một đằng, trả lời một nẻo, "Cô ấy biết diễn kịch
Từng âm chữ đọc đều rất nặng.