Ngay khi đám người Chu Ngọc không biết phải làm sao thì có một bóng người vội vã bước nhanh vào nha môn. Chu Ngọc thấy hắn thì như vớ được phao cứu sinh, lập tức chạy tới nắm lấy tay hắn nói: "Cha, cứu con!"
Hắn biết hình trượng đáng sợ, chín mươi trượng đánh xuống thì không chết cũng mất nửa cái mạng.
Trung niên nhân vừa vội vã vào nha môn đã hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, cũng chẳng thèm để ý tới hắn, mà đột ngột hất tay hắn ra rồi đi tới trước mặt Vương huyện úy, áy náy nói: "Vương đại nhân, thật sự xin lỗi, Chu mỗ không biết dạy con, để các ngài thêm phiền phức. Vương đại nhân không cần bận tâm đến bản quan, cứ phán thế nào thì phán thế ấy. Lát nữa bản quan sẽ đưa bọn chúng về rồi trị tội nghiêm khắc sau!"
Giá bộ lang trung này dù là quan ngũ phẩm, chức quan ngang hàng với huyện lệnh Trường An, nhưng khi đối diện với Vương huyện thừa thất phẩm vẫn tỏ ra rất khách khí.
Quan lại Trường An có chút tai mắt đều biết, huyện lệnh Trường An là người của Lý Huyền Tĩnh, đại khanh Đại Lý Tự. Quan viên nha môn Trường An thân phận cũng tự nhiên nước lên thì thuyền lên, không phải một Giá bộ lang trung như hắn có thể đắc tội nổi.
Nếu đặt vào trước kia, đối diện với Giá bộ lang trung chính ngũ phẩm, Vương huyện úy chắc chắn phải khúm núm khom lưng, cẩn trọng nịnh nọt.
Nhưng bây giờ, sau lưng hắn lại có Lý đại nhân chống lưng. Tất cả hành vi của hắn không chỉ đại diện cho bản thân mà còn đại diện cho Lý đại nhân. Mặt mũi hắn có mất cũng không sao nhưng không thể làm tổn hại đến thể diện của Lý đại nhân.
Hắn vênh mặt lên, khẽ gật đầu với Giá bộ lang trung, rồi phất tay nói: "Hành hình!"
Vừa rồi công tử đã cố ý dặn dò nên khi hai tên bộ khoái mang hình trượng đến, Vương huyện úy đã căn dặn bọn họ: "Chú ý phân tấc!"
Trượng hình cũng cần có kỹ thuật. Cùng là chín mươi trượng nhưng có thể đánh chết người ngay tại chỗ, cũng có thể để phạm nhân thụ hình xong còn sống nhởn nhơ. Mức độ như thế nào thì đám bộ khoái lão luyện biết rất rõ.
Ý của công tử là xử phạt nhẹ những người này nên Vương huyện úy đương nhiên không dám làm bậy.
Những người này không chỉ đều có thân thế mà còn là học sinh thư viện, nếu thật sự đánh chết đánh tàn phế thì ông ta cũng không gánh nổi trách nhiệm.
Giá bộ lang trung làm quan nhiều năm, đương nhiên cũng biết một số quy tắc ngầm. Nghe được bốn chữ "Chú ý phân tấc", ông ta biết hẳn sẽ không xảy ra trường hợp xấu nhất, cuối cùng cũng yên tâm, chắp tay nói với Vương huyện úy: "Đa tạ Vương đại nhân."
Vương huyện úy cũng ôm quyền nói: "Khách khí khách khí. Người đâu, cho Chu đại nhân một cái ghế."
Giá bộ lang trung cười nói: "Đa tạ."
Thấy phụ thân đã tỏ thái độ, không những không cứu mình mà còn ngồi đó cười cười nói nói với huyện úy Trường An, Chu Ngọc lập tức hiểu ra, không còn dám kêu la nữa mà thành thật nằm sấp lên một chiếc ghế dài.
Ầm!
Một trượng giáng xuống mông hắn, Chu Ngọc tuy đau đến nhăn răng trợn mắt nhưng vẫn có thể chịu đựng được.
Đùng!
Cùng lúc đó, một nhánh trúc cũng rơi xuống mông Tống Du.
Tống Du tỏ vẻ ngạc nhiên, lần này như gãi ngứa cho hắn, chẳng hề đau chút nào. Dù hình trượng vốn nhẹ hơn trượng hình nhưng như thế này cũng quá nhẹ rồi, nhẹ thêm chút nữa là hắn không có cảm giác luôn.
Đây tuyệt đối không phải quất hình bình thường.
Hắn thông minh cỡ nào mà không nhận ra, đây là muội phu đặc biệt chiếu cố hắn. Trong lòng cảm động, hắn lại càng tự trách mình hơn.
Định thần lại, hắn bắt đầu kêu la ầm ĩ."A!""Đau quá!""Nhẹ thôi!"
Nhánh trúc rơi xuống người không hề đau nhưng Tống Du vẫn kêu thảm thiết, không thể để người khác cho là muội phu đang làm việc thiên vị.
Diễn xuất lố lăng này khiến hai tên bộ khoái đang hành hình phải lắc đầu ngán ngẩm. Bên kia trượng hình không một tiếng rên, còn bên này thì bị gãi ngứa cũng kêu la như bị giết heo. Nghe vậy chúng hận không thể dùng nhánh trúc trong tay vụt thật mạnh.
Đương nhiên, ý nghĩ chỉ là ý nghĩ, bọn chúng không có gan đó.
Vương đại nhân đã nói, vị này là thân thích của công tử, ân huệ này bọn chúng phải hiểu.
Hai bên cùng hành hình, tốc độ rất nhanh, chỉ hơn một phút sau, tất cả những người tham gia ẩu đả đều đã bị xử phạt xong.
Việc hành hình những cậu ấm cô chiêu này, ý nghĩa tượng trưng lớn hơn ý nghĩa thực tế. Bị quất còn nhăn răng trợn mắt xoa mông, còn bị trượng thì vẫn còn đứng trong sân tru tréo, chuyện này ngày trước ít khi thấy.
Giá bộ lang trung chắp tay với Vương huyện úy, xin lỗi nói: "Làm phiền Vương đại nhân rồi."
Vương huyện úy khách khí nói: "Chu đại nhân nói quá lời.""Ngày khác nhất định tự mình đến nhà nói lời cảm ơn.""Khách khí khách khí."
Hai người khách sáo một hồi rồi Giá bộ lang trung dẫn hai đứa con trai đi, những người còn lại cũng đều kêu la rồi ai nấy rời đi.
Chuyến đến nha môn lần này đã cho chúng hiểu ra một đạo lý.
Sau này nếu có đánh nhau thì số người phải khống chế dưới ba người, mà ——— ——— ——— tuyệt đối không mang theo vũ khí!
Nói thật giờ phút này chúng hận nhất không phải là bản thân đã không nghe giảng bài tử tế.
Mà thứ chúng hận nhất là — — — — — — gã bán chày cán bột kia!
Tên kia có phải bị úng não không vậy, không biết buôn bán sao, bán chày cán bột gì trước cửa thư viện?
Lúc này, hậu đường nha môn, Lý Nặc vừa mới nhấc chung trà lên thì bỗng khựng lại.
Pháp Điển lơ lửng trước mắt chợt xuất hiện hai dòng chữ:"Tên: Lý Nặc.
Tuổi thọ: 109 ngày."
Tuổi thọ vừa nãy của hắn là 94 ngày. Việc xử phạt hai mươi cậu ấm cô chiêu này, dù chỉ là quất hình và trượng hình nhẹ nhất nhưng cũng làm cho tuổi thọ của hắn tăng thêm mười lăm ngày.
Cuối cùng hắn cũng hiểu, tại sao người pháp gia lại thích làm khó dễ quan viên quyền quý.
Phán phạt bọn chúng đúng là việc lợi đơn lợi kép. Hắn tăng trưởng tuổi thọ, còn đệ tử pháp gia lĩnh hội được sức mạnh của pháp quy thì sẽ tăng tu vi.
Lợi ích lớn thế này ai mà không động lòng chứ?
Xem ra sau này vẫn là phải quan tâm chăm sóc mấy tên công tử bột này… Qua lần thăm dò nhỏ này, hắn lại càng hiểu thêm về «Pháp Điển».
Có lẽ «Pháp Điển» vì hắn bán chày cán bột mà giảm bớt phúc lợi tuổi thọ nhưng không ảnh hưởng đến phán quyết chung.
Hôm nay thu hoạch không nhỏ, Lý Nặc mang tâm tình vui vẻ bước ra khỏi hậu đường. Vừa mới đến tiền viện, một bóng người đã chạy nhanh tới trước mặt hắn.
Chính là Tống Du đã từng có hiềm khích với hắn.
Tống Du nắm chặt tay Lý Nặc, áy náy nói: "Muội phu, hôm nay thật sự cảm ơn huynh, trước đây là do ta không tốt, nói với huynh những lời quá đáng, huynh là người lớn không chấp tiểu nhân, tha thứ cho ta nha."
Lý Nặc hơi sững sờ.
Mình phán phạt hắn chịu hình mà hắn lại cảm ơn mình?
Tên nhóc này chẳng lẽ bị đánh ngốc rồi?
Hắn liếc mắt nhìn mông Tống Du, lại nhìn bộ khoái hành hình thì hiểu ra. Hẳn là bọn chúng cũng biết đối nhân xử thế. Hắn khoát tay nói với Tống Du: "Không cần cảm ơn ta, ta chỉ là phá án theo luật thôi."
Tống Du chân thành nói: "Không không không, bọn họ Chu kia không nói võ đức, vậy mà lại mang cả vũ khí. Nếu không có muội phu dẫn người đến kịp thì hôm nay chúng ta đã thiệt thòi lớn rồi… Có phải muội phu biết chúng ta định đánh nhau ở đây, lo chúng ta bị thiệt nên sớm dẫn người mai phục sẵn bên trong không?""Ờm, cái này...""Ta biết, muội phu còn sắp xếp cả cao thủ võ đạo ở bên cạnh giúp ta, nếu không, một côn kia của Chu Ngọc đã nện trúng đầu ta rồi!"
Tống Du nhìn Lý Nặc, lộ ra vẻ đã nhìn thấu mọi chuyện: "Muội phu ban đầu không định ra tay, nếu như chúng ta không bị thiệt thì huynh đã không thèm quan tâm đến rồi, đúng không?""... " Lý Nặc cuối cùng cũng thở dài, vỗ vỗ vai Tống Du nói: "Thật không gạt được ngươi. Lúc đầu ta cũng không định xuất thủ, ai ngờ họ Chu lại không nói võ đức như vậy. À, ngươi vừa mới bị quất, cảm giác vẫn ổn chứ? Lẽ ra ta phải bảo chúng ra tay nhẹ một chút nữa..."
Tống Du khoát tay nói: "Còn phải cảm ơn muội phu đã bảo bọn họ nương tay, bọn họ đánh đã nhẹ rồi. Quất hình ngược lại không có cảm giác gì. Chính cái tên đáng ghét Chu Ngọc đó đánh nặng quá. Lưng ta dính mấy côn, giờ còn đau, còn cả cái tên đáng ghét bán chày cán bột kia nữa. Lần sau đừng để ta nhìn thấy hắn. Để ta nhìn thấy là ta đạp đổ cả sạp hàng của hắn!"
Lý Nặc khuyên nhủ: "Kỳ thật cũng không cần làm vậy, người ta chỉ làm buôn bán nhỏ, cũng không dễ dàng."
Tống Du do dự một chút, cuối cùng vẫn khoát tay, rộng lượng nói: "Nếu muội phu đã nói vậy thì thôi vậy..."
