Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Nương Tử, Hộ Giá !

Chương 60: Tuổi thọ lại tăng




Nhìn vào số lượng trên Pháp Điển, Lý Nặc dụi dụi mắt, chắc chắn mình không nhìn lầm.

Sáng nay, số tuổi thọ còn lại trên Pháp Điển là 120 ngày, giờ lại thành 150 ngày, tăng thêm trọn một tháng, Lý Nặc chưa từng có lần nào được thêm nhiều tuổi thọ đến vậy!

Vấn đề là, hắn đã làm gì?

Hắn có làm gì đâu. . .

Tên thích khách kia tuy đã bị bắt, nhưng hắn vẫn chưa nghĩ ra nên xử trí thế nào, chẳng lẽ là Bùi Triết tự ý quyết định, xử hắn tử hình?

Hắn giở Pháp Điển, ảnh chân dung của thích khách kia, quả nhiên xuất hiện ở trang cuối.

Nếu là tử hình, Pháp Điển hoàn toàn chính xác sẽ cho hắn thêm mười ngày tuổi thọ, dựa theo kinh nghiệm trước đây của Lý Nặc, võ giả cảnh giới thứ hai, sẽ nhân lên ba trên cơ sở mười ngày, tính ra con số vừa vặn đúng.

Có điều theo luật Đại Hạ, tội của người kia không đáng chết, nếu xử phạt quá nặng, Pháp Điển sẽ không chấp nhận. . .

Trừ phi hắn thật sự đáng chết.

Lý Nặc cẩn thận quan sát Pháp Điển một chút, lại phát hiện một điểm khác biệt.

Trên « Pháp Điển », chân dung của tất cả mọi người đều tối, nhưng tên thích khách này rõ ràng tối hơn một chút, giống với chân dung của Trương Tiểu Vân tự sát trong đại lao huyện nha.

Điều này chứng tỏ. . . Hắn đã chết.

Chẳng lẽ sau khi hắn đi, Bùi Triết và đám người kia đã trực tiếp giết hắn?

Nhưng mà, cho dù thi hành án tử hình ngay lập tức, cũng sẽ không nhanh như vậy được. . .

Tử hình đâu có qua loa như vậy, chẳng phải phải qua Hình bộ và Đại Lý Tự xét duyệt lại sao?

Để tránh tối đa các vụ án oan sai, việc xét duyệt tử hình của Đại Hạ cực kỳ chậm.

Theo trình tự này, dưới tình huống bình thường, không có ba tháng thì không xong.

Dù Bùi Triết nhanh nhất viết xong hồ sơ, cho người phi ngựa đưa đến Hình bộ, Hình bộ thông qua xong mới đến Đại Lý Tự, Đại Lý Tự ký tên rồi mới thi hành án, cũng không thể nhanh như thế được. . .

Để làm rõ chuyện tuổi thọ bỗng dưng tăng vọt, Lý Nặc quyết định đến huyện nha xem sao.

Ngô quản gia ngồi xổm trong sân, vừa hút thuốc lào vừa lơ đãng.

Thật ra ông ta trước kia không hút thuốc, nhưng nghe lão Hoàng ở phòng gác cổng mới đến nói hút thuốc có thể giải sầu, ông liền thử.

Thuốc lào thì hút rồi, nỗi sầu vẫn cứ sầu.

Thiếu gia và lão gia, cuối cùng vẫn đi đến bước này sao?

Cánh cửa sau lưng đột nhiên mở ra, Ngô quản gia giật mình đứng lên, quay đầu lại, nói: "Thiếu gia. . ."

Lý Nặc khoát tay, nói: "Đi huyện nha."

Trên xe ngựa, Ngô quản gia chăm chú đánh xe, hiếm khi im lặng suốt cả đường, đến huyện nha Trường An, Lý Nặc nhảy xuống xe, thấy mấy tên nha dịch đang dùng nước rửa sân trước huyện nha.

Nền đá xanh nơi đó, được rửa sạch bóng loáng, không một hạt bụi.

Chỉ có trong không khí, thoảng một mùi tanh nhàn nhạt.

Hắn đi vào huyện nha, rất nhanh, Bùi Triết ba người đã vội vã ra đón.

Lý Nặc vào thẳng vấn đề: "Thích khách đâu rồi?"

Bùi Triết nhún vai, nói: "Chết rồi.""Chết rồi?"

Lý Nặc trợn tròn mắt, hỏi: "Chết thế nào?"

Bùi Triết nói: "Lý đại nhân vừa đến huyện nha, hạ lệnh đánh chết tên thích khách đó bằng trượng."". . ."

Lý Nặc đoán không sai, việc xử tử thích khách kia quả là khẩn cấp.

Không những khẩn cấp, mà còn là đích thân viện trưởng pháp viện tối cao Đại Hạ tới tận nơi, tình huống đặc biệt dùng cách đặc biệt.

Nhưng điều này vẫn không giải thích được 30 ngày tuổi thọ của hắn tăng lên kia.

Lý Nặc nhìn ba người, nói: "Rốt cuộc vừa xảy ra chuyện gì, kể hết cho ta nghe một năm một mười. . ."

Ba người nhìn nhau, cuối cùng Bùi Triết cũng lên tiếng: "Công tử, là như vầy. . ."

Một lát sau, nghe xong lời kể của Bùi huyện lệnh, Lý Nặc vô cùng kinh ngạc.

Tên kia, hóa ra là một tên tử tù bị truy nã?

Hắn tham gia vào đường dây buôn bán phụ nữ lương thiện mấy trăm người, đã bị triều đình truy nã từ một năm trước, cho đến hôm nay mới bị sa lưới.

Khó trách hắn lại được tăng thêm tận 30 ngày tuổi thọ, hóa ra là bắt thích khách tiện tay bắt luôn tên đào phạm.

Sau khi chấn kinh, Lý Nặc lại càng thêm tức giận.

Không đúng, ngươi là một tên tử tù phạm tội tày trời, bắn chết năm phút cũng không đủ, thế mà còn đứng ở đỉnh cao đạo đức, căm phẫn kể chuyện ám sát một người tốt, vẻ mặt chính nghĩa thế kia?

Một kẻ là buôn bán mấy trăm phụ nữ lương thiện, tội ác chồng chất.

Một người là vì dân giải oan, được bách tính xưng tụng là "Thanh Thiên đại lão gia".

Lý Nặc thậm chí còn không phải là quan viên Đại Hạ, triều đình chẳng cấp bổng lộc, trái lại, hắn còn phải tự bỏ tiền túi, ngày nào cũng vất vả gần chết, đi sớm về khuya, dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, hắn dễ dàng sao?

Đánh chết bằng trượng?

Đánh chết bằng trượng vẫn còn nhẹ cho hắn!

Loại cặn bã này nên bị lăng trì, róc thịt từng nhát 3600 đao, lột da xẻ thịt cho chó ăn, đập nát xương cốt nấu canh mới phải!

Lý Nặc thật sự tức muốn hỏng người, tên cẩu tặc chết thì đáng đời, trước khi chết còn giả làm nghĩa sĩ, bị trượng đánh chết đáng lắm!

Lần này, hắn ủng hộ phụ thân.

Dù ông ta là gian thần, việc làm này vẫn là chuyện tốt, khiến người ta hả dạ.

Nhưng mà, ngẫm lại thì cũng phải nói lại, có thật ông ta giống lời tên cẩu tặc nói, là một tên gian tặc làm toàn chuyện xấu không?

Lý Nặc nhìn ba người Bùi Triết, lên tiếng hỏi: "Cha ta có thật sự như lời hắn nói, là kết bè kết đảng, lạm quyền chuyên chính, bất nhân bội nghĩa, tham ô hối lộ, mưu hại trung lương, xem mạng người như cỏ rác không?"

Ba người lảng tránh ánh mắt, không ai dám trả lời Lý Nặc.

Lý Nặc thấy vậy, túm lấy cổ Trương huyện thừa, kéo sang một bên, vừa cười vừa nói: "Trương đại nhân, ông thành thật nói cho tôi biết, cha tôi có phải gian nịnh hay không, cứ nói thẳng, tôi sẽ không trách ông. . ."

Trương huyện thừa cười ha hả, nói: "Bẩm công tử, hạ quan không biết Lý đại nhân có phải là gian nịnh hay không, hạ quan chỉ biết là, hạ quan sinh là chó của Lý đại nhân, chết là chó chết của Lý đại nhân, Lý đại nhân là thanh quan, hạ quan chính là thanh quan, Lý đại nhân là gian thần, hạ quan chính là gian thần, sinh tử của hạ quan đều cùng Lý đại nhân đứng chung một chỗ. . ."

Lý Nặc khinh bỉ nhìn lão già đó, hỏi lão ta cũng không được gì.

Hắn lại nhìn về phía Vương huyện úy, Vương huyện úy run rẩy, ôm bụng ngay lập tức, nói: "Hạ quan tự nhiên đau bụng quá, hạ quan muốn đi nhà xí, công tử xin lỗi không tiếp được. . ."

Lý Nặc chỉ còn cách đặt mục tiêu lên người Bùi Triết, Bùi huyện lệnh cười làm lành nói: "Công tử đừng dò hỏi hạ quan, hạ quan vừa đến Trường An chưa lâu, mới nhậm chức, thật sự không biết gì cả, Vương huyện úy chờ ta chút, bản quan cũng muốn đi nhà xí. . ."

Nhìn Vương huyện úy và Bùi huyện lệnh lần lượt ôm bụng rời đi, Lý Nặc đứng giữa sân huyện nha, khẽ thở dài.

Ba tên này nhát gan chết đi được, cho dù có biết gì cũng không dám nói.

Hắn nhìn sang Ngô quản gia bên cạnh, chắc ông ta cũng không nói gì với hắn, nếu muốn nói thì đã nói từ lâu rồi.

Lý Nặc không định hỏi nữa, thà tự mình đi điều tra còn hơn nghe người khác nói.

Hắn nhìn về phía Trương huyện thừa là người duy nhất còn ở lại đây, nói: "Có hồ sơ vụ án tên thích khách kia buôn bán lương gia nữ tử không, ta muốn xem."

Trương huyện thừa lắc đầu, nói: "Bẩm công tử, vụ án này liên quan đến nguyên Thanh Hà huyện lệnh Cố Văn Hàn, không thuộc quản hạt của huyện nha Trường An, hồ sơ vụ án có liên quan, chỉ có thể tra ở Hình bộ và Đại Lý Tự. . ."

Ở Hình bộ, Lý Nặc không có quan hệ gì, thật ra, hắn cũng quen biết huyện nha Trường An chút đỉnh thôi.

Còn về Đại Lý Tự, dù có chút quan hệ nhưng mà đến đó để điều tra Đại Lý Tự khanh. . . Không ai bình thường làm chuyện này cả.

Có điều, lúc nãy Bùi huyện lệnh có nói, tên thích khách lần này và nữ thích khách trong nhà lần trước, hình như có quan hệ gì đó.

Mà nữ thích khách kia, chính là con gái của Thanh Hà huyện lệnh Cố Văn Hàn, từ chỗ cô ta, có lẽ có thể có được một chút tin tức.

Chỉ là không biết liệu cô ta có chịu nói cho mình hay không.

Cha hắn giết cả nhà cô, chắc chắn cô hận hắn tận xương tận tủy.

Điều Lý Nặc không đoán ra được là cùng là ám sát, vì sao cha hắn đánh chết gã đàn ông kia bằng trượng mà không xử trí cô nữ thích khách kia. . . lẽ nào chuyện này cũng có trọng nam khinh nữ?

Nguyên nhân bên trong, chỉ có ông ta biết.

Lý Nặc đi vào đại lao huyện nha, ánh mắt nhìn về một nhà tù, khi thấy bóng dáng bên trong, không khỏi ngẩn người.

Trước kia khi Lý Nặc đến đây, tuy cô đang trong cảnh khốn cùng, nhưng tinh thần rất tốt, còn có thể hùng hồn chửi hắn là cẩu tặc, về sau dù không chửi, trạng thái cũng không đến nỗi tệ. . .

Nhưng giờ phút này cô ta lại tiều tụy vô cùng, đôi mắt vô thần ngồi trên giường trong ngục, trên khuôn mặt xinh đẹp hằn rõ hai hàng nước mắt, một bộ dáng quen thuộc. . .

Lý Nặc quay sang hỏi một tên ngục tốt: "Các ngươi đã làm gì nàng?"

Tên ngục tốt kia liên tục lắc đầu, nói: "Công tử đừng hiểu lầm, bọn ta không có động đến nàng, nàng tự mình thành ra như vậy. . ."

Nghe ngục tốt kể lại chuyện đã xảy ra, Lý Nặc mới hiểu rõ nội tình.

Hóa ra cô ta cho rằng, cha mình là một người thanh liêm, hoàn toàn không biết những chuyện xấu ông đã làm.

Điều này giải thích, lúc đầu ở Lý phủ, vì sao cô lại dùng ánh mắt đó nhìn mình.

Lý Nặc thở dài.

Giờ phút này, hắn đối với cô gái này, sinh ra một chút cảm giác đồng bệnh tương liên.

Hắn có lẽ hiểu rõ cái cảm giác tín ngưỡng sụp đổ đó.

Hắn mới chỉ quen cha mấy ngày, còn cô gái này bị che đậy đến mười mấy năm cũng sự việc tương tự, cảm xúc của hai người, không thể nào so sánh nổi.

Thảo nào trông cô tiều tụy như vậy, suýt chút nữa thì Lý Nặc cho rằng cô bị bọn ngục tốt kia ức hiếp.

Giờ phút này, Lý Nặc cũng có chút lý giải vì sao nương tử lại đá mình một cước lúc trước.

Ngô quản gia đứng sau lưng Lý Nặc, lên tiếng nói: "Nàng hẳn là may mắn vì nàng không biết rõ tình hình, nếu không, lão gia sẽ không để cho nàng sống tới ngày nay, cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho nàng vì đã làm tổn thương thiếu gia..."

Lời của Ngô quản gia, giải đáp được những nghi hoặc của Lý Nặc vừa rồi.

Cô nương này có thể sống đến hiện tại, không bị đánh chết bằng trượng hoặc bị chém đầu, là bởi vì nàng không biết rõ tình hình.

Nhưng một kẻ mưu hại trung lương, xem mạng người như cỏ rác gian nịnh, sẽ quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt này sao?

Lý Nặc nhìn về phía Ngô quản gia, lần nữa hỏi ra câu hỏi đó: "Cha ta thật là gian nịnh sao?"

Ngô quản gia nhìn vào mắt Lý Nặc, thở dài, nói: "Thế nào là gian nịnh, thế nào lại là thanh liêm, lão nô không biết, lão nô chỉ biết là, Cố Văn Hàn là một thanh quan nổi tiếng, nhưng những việc hắn làm, lại còn không bằng cả heo chó, người người đều nói lão gia là gian nịnh, nhưng những "thanh quan" như Cố Văn Hàn, lão gia đã giết vô số..."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.